Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1322:
Tống Đế Vương nhíu mày, ánh mắt nghi ngờ.
“Vương, là bởi vì năng lực của Tể Tể rất mạnh sao?”
Ngoài miệng Tống Đế Vương nói như vậy nhưng trong lòng vẫn khinh thường.
Một đứa con nít ranh, cho dù năng lực mạnh tới đâu đi chăng nữa nhưng không có đầu óc thì chỉ là một con dao hoàn mỹ trong tay người có dã tâm.
Minh Vương nhớ lại gương mặt trắng nõn của Tể Tể, đáy mắt âm u lạnh lẽo có thêm chút ấm áp.
“Xem như là một nguyên nhân.”
Tống Đế Vương nghi hoặc hỏi: “Vương, còn có thứ hai sao?”
Minh Vương vẫn không nhìn Tống Đế Vương, dường như ông ấy đang cảm thấy rất hứng thú với mấy hoa văn trên ghế Hắc Kim Long.
“Tất nhiên! Thứ hai là…”
Tống Đế Vương cố gắng khống chế cảm xúc của mình, không để bản thân có vẻ quá khẩn trương.
Lúc này Minh Vương cũng chậm rãi thong thả quay qua.
“Thứ hai là… Có liên quan tới vấn đề vừa rồi bổn tọa hỏi cậu, đó chính là vì sao Tể Tể lại sinh ra ở Địa phủ, trở thành sinh mạng sống duy nhất của Địa phủ!”
Tống Đế Vương: “…”
Cho nên nếu muốn giải quyết Minh Tể Tể thì nhất định phải biết nguyên nhân tại sao Minh Tể Tể lại có thể sinh ra ở Địa phủ sao?
Vấn đề này Diêm Quân của mười điện bọn họ cũng đã suy đoán ba năm rưỡi nay, nhưng không có chút manh mối nào.
Không thể nào là vì Phong Đô Đại Đế là người đứng đầu địa phủ cho nên Quy tắc Địa phủ vì thế mà phá lệ, cho ông ấy một đời sau để kế thừa Địa phủ chứ? Vấn đề này không sao hiểu rõ được!
Quy tắc Địa phủ đối xử với ai cũng như nhau, sẽ không vì Phong Đô Đại Đế là người đứng đầu địa phủ mà phá lệ!
Minh Vương nhìn thẳng vào đôi mắt không biết đang suy nghĩ gì của Tống Đế Vương, ý cười nơi đáy mắt càng rõ ràng hơn.
Nếu đã không chịu an phận, vậy thì cần một liều thuốc mạnh!
Minh Vương thôi không vuốt ve tay vịn nữa, cầm lấy một sấp tài liệu trước mặt rồi nói: “Chim Chín Đầu biết đáp án!”
Lần đầu tiên Tống Đế Vương không kiểm soát được biểu cảm của mình trước mặt Minh Vương, đôi mắt ông ta trợn tròn: “Chim Chín Đầu… Biết?”
Minh Vương cười tủm tỉm, ánh mắt còn chẳng thèm nhìn qua chỗ Tống Đế Vương.
“Đúng, nếu cậu không tin, hoặc là… Nếu có ai trong Diêm Quân của mười điện các cậu không tin, đều có thể tìm Chim Chín Đầu hỏi thăm!”
Tống Đế Vương: “…”
Phong Đô Đại Đế từ khi Minh Tể Tể ra đời vẫn luôn giấu diếm bí mật này, vì sao lại đột nhiên nói cho ông ta biết?
Thậm chí còn không ngại cho Diêm Quân của chín điện còn lại biết chuyện này!
Còn nữa…
Vì sao Chim Chín Đầu lại biết được bí mật Minh Tể Tể sinh ra ở Địa phủ?
Chẳng lẽ Chim Chín Đầu có tham gia gì đó trong chuyện này?
Đầu óc Tống Đế Vương nhanh chóng chuyển động, nhưng càng suy nghĩ lại càng cảm thấy không thích hợp.
Không đúng!
Phong Đô Đại Đế trông có vẻ lười nhác nhưng thật ra rất sâu sắc, ông ấy đột nhiên dễ dàng nói cho ông ta biết bí mật về sự ra đời của Minh Tể Tể, nhất định là có bẫy.
Nhưng không tới hỏi Chim Chín Đầu ông ta không cam lòng.
Ông ta giơ báo cáo công việc của Diêm Quân Thập Điện lên, chắp tay nói: “Vương, thật ra tin hay không cũng không quan trọng, dù sao toàn bộ Địa phủ đều công nhận Tể Tể là người thừa kế Địa phủ. Bổn Quân còn phải xem phần báo cáo này, xin phép đi trước.”
Minh Vương lười biếng nhìn ông ta, hờ hững ờ một tiếng.
Tống Đế Vương cầu còn chẳng được, nhanh chóng rời đi.
Tới khi trong điện Minh Vương chỉ còn mỗi Minh Vương, ông ấy vừa xử lý tài liệu trong tay, vẻ mặt hiện rõ dáng vẻ đang xem hài kịch.
“Trong lòng đầy tính toán! Tò mò! Còn muốn làm vài chuyện khác! Vậy thì… Cùng nhau khám phá quy tắc, cùng nhau khuất phục dưới quy tắc đi!”
Minh Vương nhớ lại vẻ mặt của Chim Chín Đầu mỗi khi nhìn thấy Tể Tể, trong lòng cảm thấy vui vẻ.
Ông ấy không chỉ đọc tài liệu nhanh như gió mà đặt bút viết cũng vô cùng nhanh chóng!
Hiệu suất công việc tăng lên thấy rõ!
Tại thôn Vô Nhai, Tể Tể dùng thần thức tố cáo với cha Minh Vương xong thì lại lần nữa ngủ say.
Giấc ngủ này kéo dài ba ngày.
Nhóm người đạo diễn Mạc cũng không dám thúc giục.
Dù sao sếp nhỏ không chỉ là cô chủ mà còn là ân nhân cứu mạng bọn họ.
Trong lúc chờ đợi sếp nhỏ tỉnh, đám người đạo diễn Mạc tụ tập nghiên cứu phương án quay chụp.
Nhất định phải phù hợp với con nít, nhưng cũng đủ thú vị tới nỗi người lớn cũng muốn tham gia.
Còn về chuyện tính toán an toàn cho tất cả những bạn nhỏ tham gia chương trình thám hiểm… Bọn họ cần bảo đảm cho sự an toàn của những người bình thường này.
Cho nên trong mấy ngày Tể Tể ngủ, đạo diễn Mạc dẫn theo Bách Minh Tư đi dạo khắp nơi trong thôn Vô Nhai.
“Minh Tư, cháu xác định trong thôn an toàn à?”
Bách Minh Tư cười gật đầu.
“Cháu xác định ở đây an toàn.”
Đạo diễn Mạc nghi ngờ hỏi: “Thật sự không có cái kia à?”
Bách Minh Tư cười giải thích với đạo diễn Mạc: “Đạo diễn Mạc, thôn Vô Nhai và thôn Quỷ Khóc cách nhau không tới một ngàn mét, chỉ cần là khu vực có Quỷ Vực hình thành thì những con quỷ khác sẽ lựa chọn tránh né chủ của Quỷ Vực đó, chạy trốn để giữ mạng.”
Lần này thì đạo diễn Mạc tin rồi. Dù sao Quỷ Vực thật sự rất khủng bố.
“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi!”
Bách Minh Tư chậm rãi nghiêng đầu nhìn về hướng núi ở sau lưng thôn Vô Nhai.