Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1325:

“Không thể, chú ba, lỡ như có con quỷ lợi hại hơn, tuy rằng trên người chú ba có máu Minh Vương mà Tể Tể cho, nhưng cũng sẽ bị thương.”

Tuy rằng Tương Tư Hoành không yên tâm, nhưng phân rõ nặng nhẹ.

“Chúng ta đợi Tể Tể quay về.”

Thấy Tương Tư Hoành đã cúi đầu đi đỡ nữ đồng nghiệp trong đoàn, Hoắc Trầm Vân móc điện thoại ra gọi cho đạo diễn Mạc.

“Đạo diễn Mạc, anh bảo mấy người qua đây giúp đỡ.”

Đạo diễn Mạc ở đầu kia điện thoại đáp lời.

“Được, ở đâu, qua ngay.”

“Bên phía nhà vệ sinh.”

“Được!”

Sau khi Tể Tể đi vào sâu trong rừng trúc, phát hiện quả nhiên trong rừng trúc có âm khí.

Nhưng âm khí rất nhạt.

Chỉ với chút âm khí ít ỏi này, không đủ để Tể Tể nhét kẽ răng.

Thế là Tể Tể vừa đi vừa chậm rãi như hút âm khí.

Chỉ sợ hút nhanh hơn, sẽ hút sạch âm khí thì không còn gì để ăn rồi.

Bé chỉ lo ăn uống, hoàn toàn không để ý đến bản thân càng đi càng xa, càng đi càng sâu.

Tể Tể cũng không để ý đến những thứ này, cho dù đi bao xa, đến lúc đó luôn có thể quay về.

Khiến Tể Tể đau đầu là con muỗi trong rừng trúc.

Khí trời nóng bức, con muỗi trong rừng trúc cực kỳ hung dữ.

Kêu vo ve bên người mãi.

Không bao lâu, cánh tay nhỏ lộ ra bên ngoài của Tể Tể đã bị muỗi đốt đỏ ửng rồi.

Một vết ngứa nối tiếp một vết ngứa.

Tể Tể ngứa không chịu được, thường xuyên dùng bàn tay nhỏ ngãi ngãi.

Lúc đầu chỉ là cánh tay, dần dần cảm thấy trên mặt cũng bị muỗi cắn.

Còn có trên chân, sau lưng.

Thậm chí đến tâm trạng ăn vặt của Tể Tể cũng sắp hết rồi.

Con muỗi đáng ghét quá đi mất.

Nhưng cô bé lại không ăn muỗi!

Khi Tể Tể gãi chân, đột nhiên chạm vào thầy Cát Mẫn vẫn được cô bé để trong túi.

Tể Tể nhanh chóng móc thầy Cát Mẫn ra.

“Gà trống nhỏ!”

Thầy Cát Mẫn sắp nén nhịn điên lên rồi.

Tể Tể ngủ ba ngày, trong phòng thường xuyên có người bình thường đến thăm cô bé.

Vì để đề phòng lỡ như, ba ngày qua ông ấy luôn giữ nguyên hình gà con, thường thường bị người bình thường đánh giá các kiểu.

Đặc biệt là ba người phụ nữ kia, còn ôm ông ấy.

Làm cho thầy Cát Mẫn ngượng lắm đó, kêu ó ó chạy điên cuồng.

Ông ấy là yêu quái, chỉ muốn tu luyện, không quan hệ nam nữ linh tinh, càng không yêu đương.

Cuối cùng hết cách, ông ấy dứt khoát chui vào trong túi quần của Tể Tể, giả bộ mất tích.

Lúc này mới dừng lại.

Khi bị lôi ra ngoài, thầy Cát Mẫn hưng phấn ngẩng cổ kêu.

“Ò ó o!’

“Ò ó o!”

Ông ấy vừa kêu, phương xa cũng truyền đến tiếng gà kêu.

“Ò ó o!”

“Ò ó o!”

Thầy Cát Mẫn: “...”

Tể Tể ngẩng đầu nhìn ông ấy.

“Gà trống nhỏ, tiếng kêu của mọi người… hình như không giống nhau.”

Thầy Cát Mẫn: “Chị bé đại, đương nhiên là không giống nhau rồi, tôi là yêu quái, đám kêu ò ó o lung tung trong kia là gà núi!”

Ánh mắt của Tể Tể không có đồ ăn vặt sáng lên.

Nghĩ đến lúc trước ăn gà hầm ở nhà bà nội, canh gà ác, gà ăn mày, đùi gà nấu Tương…

“Gà trống nhỏ, đó không phải đồng loại của ông đúng không?”

Thầy Cát Mẫn quả quyết lắc đầu.

“Không phải!”

Tể Tể nuốt một ngụm nước bọt.

“Vậy gà trống nhỏ… vậy gà núi bên kia, Tể Tể có thể ăn không?”

Sống lưng thầy Cát Mẫn lạnh toát.

“Chị bé đại… tại sao bỗng nhiên muốn ăn gà?”

Bụng của Tể Tể kêu ọc ọc.

“Gà trống nhỏ, Tể Tể đói.”

Thầy Cát Mẫn: “...”

Phải rồi!

Chị bé đại ngủ liền mấy ngày trời, cái gì cũng không ăn.

Lúc này ăn âm khí thì, kết quả âm khí có một chút xíu còn không đủ để chị bé đại nhét kẽ răng.

“Chị bé đại, vậy tôi dẫn chị bé đại đi ăn gà rừng!”

Tể Tể lại nhớ ra một việc, giáo viên Tôn cho bọn họ xem bách khoa động vật, hình như gà rừng là động vật được bảo vệ, không thể ăn.

“Gà trống nhỏ, gà rừng kia… là động vật được bảo vệ sao? Có thể ăn không?”

Thầy Cát Mẫn: “Gà rừng hoang dã là động vật được bảo vệ, gà núi bên kia không phải, có thể ăn.”

Nghe thấy ăn được, Tể Tể vui vẻ rồi.

“Đi đi đi, gà trống nhỏ, chúng ta đi ăn gà.”

Thầy Cát Mẫn: “...”

Tuy nhiên, nhưng mà, sao lại thấy quái quái.

Con muỗi bên tai vẫn không ngừng kêu vo ve, Tể Tể vừa gãi ngứa, vừa nhanh chóng di chuyển.

Thầy Cát Mẫn biến thành dáng vẻ người bình thường, vội vã theo sau lưng Tể Tể.”

“Chị bé đại, để tôi dẫn đường.”

“Được!”

Xuyên qua rừng trúc, lại xuyên qua một bụi cỏ gai, cuối cùng Tể Tể cũng nhìn thấy một con gà núi.

Cái đuôi còn khá dài.

Thầy Cát Mẫn vừa nhìn, thấy chị bé đại chuẩn bị trực tiếp động thủ liền vội vàng cản cô bé lại.

“Chị bé đại, không được, đây là gà rừng hoang dã, được phát luật bảo vệ, không thể ăn.”

Tể Tể thèm đến chảy nước miếng: “...”

Gà rừng đuôi dài cảm giác bị ánh mắt khủng bố nào đó nhìn chằm chằm, kêu lên một tiếng vỗ cánh nhảy vào trong bụi cỏ gai, rất nhanh đã mất hút.

Chiếc bụng nhỏ của Tể Tể bắt đầu kêu ọc ọc.

Sống lưng thầy Cát Mẫn chảy mồ hôi.

Chị bé đại đừng có vì đói quá, cuối cùng nướng ông ấy lên ăn đó nhé.

Dù sao trên bản chất mà nói, ông ấy cũng là một con gà…

Vậy đúng thật là….

Vì để giữ mạng, thầy Cát Mẫn nhìn trái nhìn phải, mượn ánh trăng nhàn nhạt phát hiện chỗ không xa có hơi phản quang, chắc là nước.

Thầy Cát Mẫn vội đi sang bên đó mấy bước, quả nhiên nhìn thấy chỗ không xa có một rãnh mương.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free