Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1319:
Nụ cười trên mặt của Minh Vương lập tức tắt ngúm, ông ấy lạnh lùng nhìn chằm chằm Chuyển Luân Vương.
Chuyển Luân Vương bị kêu tới thấy thế thì: “...”
Đột nhiên cảm thấy có điềm chẳng lành!
Nhân viên công tác: “...”
Muốn chạy trốn quá đi mất!
Mình không muốn trở thành cấp dưới toi mạng lúc hai sếp lớn đánh nhau đâu!
Sao mà khổ vậy hả trời!
Minh Vương không biết suy nghĩ trong lòng hai người này, ông ấy chuẩn bị tạm biệt với con gái cưng: “Tể Tể, Chuyển Luân Vương tới rồi, để cha xử lý cậu ta trước đã nhé!”
Tể Tể lập tức đáp lời: “Vâng! Cha nhớ giữ gìn sức khỏe nhé, chờ Tể Tể quay phim xong thì sẽ về tìm cha chơi.”
Minh Vương vừa định cúp máy lập tức sửng sốt: “Tể Tể quay phim ấy hả?”
Tể Tể ngoan ngoãn giải thích: “Đúng vậy ạ, Tể Tể đi đóng phim á cha!”
Minh Vương: “Không phải con nên đi học sao?”
Tể Tể chột dạ, giọng nói non nớt có phần thiếu tự tin: “Cha ơi, Tể Tể có học mà, nhưng Tể Tể cũng muốn kiếm tiền cho các cha tiêu nữa.”
Sắc mặt của Minh Vương không ngừng vặn vẹo: “Kiếm tiền cho các cha tiêu? Chẳng lẽ cha nuôi của con đã nghèo đến mức chỉ còn cái quần cộc hay gì mà phải cần con đi kiếm tiền cho cậu ta tiêu?”
Không chờ Tể Tể giải thích, Minh Vương đã vung tay lên: “Tể Tể, cha sẽ chuyển tiền qua cho con hết, tất cả ở trong căn âm trạch ở sau núi của trang viên đấy, nếu không đủ thì cha sẽ chuyển tiếp cho con! Cha không thiếu tiền!”
Tể Tể sửng sốt, sau đó vội vàng giải thích: “Không phải đâu cha! Tể Tể không có thiếu tiền! Cha Hoắc cũng không có thiếu tiền, là do Tể Tể muốn tự kiếm tiền cho các cha tiêu thôi ạ.”
Minh Vương: “...”
Tể Tể ngọt ngào bổ sung: “Cha cứ yên tâm, Tể Tể nhất định sẽ chăm chỉ học tập, Tể Tể đã học được rất nhiều chữ số Ả Rập trên nhân gian rồi, siêu nhiều luôn á ~”
Sự đáng yêu của con gái cưng làm Minh Vương xỉu lên xỉu xuống: “Thật à?”
Tể Tể vui sướng đáp lời: “Thật đó! Nếu cha không tin thì chờ Tể Tể trở về cha có thể kiểm tra Tể Tể.”
Minh Vương thầm nghĩ, con gái cưng mới có ba tuổi rưỡi thôi, tuy trong nhà có địa phủ cần kế thừa, cần con bé phải chăm chỉ học tập, nhưng thi thoảng chơi bời một chút cũng đâu có sao đâu.
Không thể ép con bé học tập quá nghiêm khắc được, nếu không con bé mà nổi loạn giống mấy con quỷ thiếu niên tới địa phủ báo danh thì còn mệt nữa.
“Được! Vậy chờ khi nào Tể Tể về, cha nhất định sẽ kiểm tra Tể Tể đó nha.”
Tể Tể cười tươi rói: “Cảm ơn cha, cha là tốt nhất! Tể Tể yêu cha nhất! Moah moah (*╯3╰)!”
Minh Vương lại vui vẻ ngay, sự lạnh lẽo trong mắt dần biến mất, thay vào đó là ý cười dào dạt.
Chuyển Luân Vương đang bất an cúi đầu thử ngẩng mặt lên xem, thấy cảnh này lập tức thả lỏng lại.
Kiểu này thì không sao rồi!
Nào biết khi tầm mắt của Minh Vương chuyển về phía ông ta, ánh mắt của ông ấy lại bắt đầu lạnh như băng tuyết.
Chuyển Luân Vương: “...”
Cái gì vậy nè trời?
Biểu diễn khái niệm “tâm thần phân liệt” à?
Nhân viên công tác thử nói chuyện với Chuyển Luân Vương: “Diêm Quân, em còn có việc chưa làm xong, hiện tại em có thể đi chưa ạ?”
Chuyển Luân Vương từ chối: “Không được!”
Minh Vương đã nói chuyện xong với con gái cưng, vừa hay nghe được cuộc đối thoại giữa nhân viên công tác và Chuyển Luân Vương, bởi vậy lạnh lùng đáp: “Được!”
Chuyển Luân Vương và nhân viên công tác đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía ông ấy.
Đôi mắt đen của Minh Vương sâu không thấy đáy, bên trong tràn ra lệ khí u ám khiến người ta không rét mà run.
Đối diện với ánh mắt như thế, nhân viên công tác sợ tới mức hai chân run lập cập, lại lần nữa hóa thành sương đen sủi mất.
Khóe miệng của Chuyển Luân Vương giật giật: “Vương...”
Minh Vương ngoài cười nhưng trong không cười, ông ấy nhìn chằm chằm Chuyển Luân Vương: “Sao nào? Chẳng lẽ bổn tọa không thể ra lệnh cho nhân viên công tác được hay sao?”
****
Chuyển Luân Vương lại cúi đầu thấp xuống vài phần: “Vương à, Vương nói gì vậy chứ, cả địa phủ này đều là của Vương, Vương muốn bảo ai làm gì thì nào có ai dám không nghe theo?”
Minh Vương cười lạnh một tiếng: “Chuyển Luân Vương, cậu nói thế là có ẩn ý đúng không?”
Chuyển Luân Vương vội xua tay: “Không dám, không dám.”
Ánh mắt của Minh Vương càng thêm lạnh lùng: “Là “không dám” chứ không phải là “không đúng”, nhỉ?”
Chuyển Luân Vương vội sửa miệng: “Không phải thế, thật sự không phải thế mà, Vương hiểu lầm bổn Quân rồi.”
Minh Vương ngồi xuống trên chiếc ghế to lớn và rộng rãi của mình, sau đó ngả lưng dựa về phía sau: “Có chuyện gì cậu cứ nói thẳng ra đi, bổn tọa không phải những tên Vương mụ mị không biết tiếp thu đâu!”
Chuyển Luân Vương chần chờ trong chốc lát, sau đó quyết định im miệng không nói.
Dù sao loại chuyện cướp ngôi như thế này phải do Minh Tể Tể tự nói ra mới được.
Vương của bọn họ đã cai quản địa phủ suốt mấy chục ngàn năm, tạm không nhắc tới sức chiến đấu của Vương, chỉ riêng tâm tính của Vương thôi là đã cứng cỏi khó ai bằng rồi.
Nếu để Chuyển Luân Vương đề xuất việc nhường ngôi gì đó, Minh Vương sẽ chỉ cảm thấy đầu óc ông ta bị chập mạch hoặc bị lừa đá nhũn não mà thôi.
Nhưng nếu người nói là Minh Tể Tể thì lại khác, đứa bé mà mình tự tay nuôi lớn lại nói như thế với mình, thử hỏi Vương có nhói lòng hay không?