Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1318:

Hoắc Trầm Vân ôm Tể Tể đi theo đạo diễn Mạc sắp xếp chỗ nghỉ. Tể Tể lén lút thò tay vào trong túi quần, xác định con quỷ La Ngọc Quế hiện đã không còn tác dụng gì, thế là nhanh chóng cúi đầu xuống móc ra viên bi màu đen nhỏ nhét vào trong miệng ăn luôn.

Âm khí nồng nặc được hấp thu, mặc dù toàn thân Tể Tể đang rất đau nhưng vẫn đủ để liên lạc với cha Minh Vương.

Thế là cô bé nhanh chóng la lối ở trong đầu.

“Cha ơi, cha ơi!”

****

Đây là lần đầu tiên Minh Vương nghe con gái cưng dùng giọng nói nôn nóng như thế gọi mình, ông ấy lập tức vứt hết mọi công việc đang làm sang một bên, sau đó kết nối và nói chuyện với cô bé.

“Tể Tể, con đừng sốt ruột, cho dù có rắc rối lớn cách mấy thì cũng có cha che chở cho con mà!”

Nhận ra ngữ điệu của con gái khá gấp gáp, Minh Vương dịu dàng trấn an cô bé: “Tể Tể cứ nói từ từ thôi, cha không bận đâu, cha sẽ chậm rãi nghe con nói.”

Nhân viên công tác đang đứng bên cạnh chờ lấy tài liệu kiểu: “...”

Đúng vậy!

Không vội chút nào đâu!

Tài liệu chỉ sắp chất đống thành nguyên một ngọn núi thôi à!

Nhất là khi dạo này Diêm Quân Thập Điện không ở địa phủ, có rất nhiều chuyện cần Vương đưa ra quyết định, bởi vậy lượng công việc vốn đã nhiều nay càng thêm nhiều.

Nhưng dù là thế, nhân viên công tác của địa phủ cũng không dám nói!

Người nọ sợ mình mà nói ra thì sẽ bị đá cho một cú!

Tể Tể ở đầu dây bên kia bắt đầu mách lẻo, cái miệng nhỏ của cô bé chu lên, trong giọng nói non nớt tràn đầy tủi hờn: “Cha ơi, chú Chuyển Luân Vương lừa Tể Tể!”

Minh Vương vừa nghe tới đây thì lập tức ngồi thẳng dậy: “Cái gì? Tên khốn Chuyển Luân Vương kia chập mạch rồi hay sao mà lại dám lừa con gái của bổn tọa?”

Không đợi Tể Tể nói chuyện, Minh Vương đã giận sôi máu.

Ông ấy ngẩng đầu nhìn về phía nhân viên công tác đang đứng một bên chờ lấy tài liệu, vừa hay người này lại là nhân viên của Diêm Quân Thập Điện.

Gương mặt anh tuấn của Minh Vương lập tức sầm xuống, giọng nói như rít ra từ trong kẽ răng: “Đi đến điện thứ mười! Bảo Chuyển Luân Vương tới đây gặp bổn tọa!”

Không chờ nhân viên công tác gật đầu, Minh Vương lại hầm hừ bổ sung: “Trong thời gian ba giây!”

Nhân viên công tác: “...”

Nhân viên công tác sửng sốt nửa giây, sau đó vội hóa thành một làn sương đen chạy như điên về phía điện thứ mười.

Chạy được nửa đường, người này chợt nhớ tới Chuyển Luân Vương vẫn còn ở nhân gian, thế là lại vội vã quay ngược trở về.

“Vương ơi, Diêm Quân Thập Điện còn đang ở nhân gian ạ!”

Minh Vương lạnh lùng nhìn người nọ.

“Cậu ta đã về rồi! Về từ nửa giây trước!”

Nhân viên công tác: “.

..”

Nhân viên công tác thiếu điều muốn trầm cảm luôn!

Minh Vương tiếp tục đen mặt uy hiếp: “Đã trôi qua một giây, cậu còn hai giây!”

“Hai!”

Nhân viên công tác: “...”

A a a!

Điên mất thôi trời ơi!

Quả nhiên người xưa nói không sai mà!

Diêm Vương đánh nhau cấp dưới chết!

Sao số mình lại khổ thế này hả trời!

Nhân viên công tác thoắt cái đã biến mất trong điện Minh Vương.

Tể Tể không nghe được cuộc đối thoại giữa cha Minh Vương và nhân viên công tác, bởi vậy khi phát hiện cha Minh Vương im lặng thật lâu, Tể Tể lại bắt đầu sốt sắng, có điều lần này là vì lo lắng: “Cha ơi! Cha! Có phải cha cảm thấy không khỏe hay không ạ?”

Minh Vương vội dỗ dành con gái cưng: “Không có không có! Cha khỏe lắm, ban nãy cha chỉ cho người đi gọi Chuyển Luân Vương tới mà thôi.”

Tể Tể khó hiểu hỏi lại: “Chú Chuyển Luân Vương về địa phủ rồi hả cha?”

Minh Vương đáp: “Ừ, mới về chừng nửa giây trước.”

Tể Tể hừ một tiếng: “Mấy tiếng trước chú Chuyển Luân Vương còn khuyên Tể Tể Trở về kế thừa toàn bộ địa phủ với chú ấy, sau đó tiếp nhận quyền khống chế địa phủ nữa đấy ạ.”

Minh Vương: “Lúc còn ở nhân gian ông ta bị lừa đá hỏng não rồi sao?”

Tể Tể: “Con không biết nữa, lúc còn ở trong thôn con không thấy con lừa nào cả.”

Minh Vương cạn lời: “Tể Tể à, tạm thời con không cần phải kế thừa địa phủ đâu, hiện giờ cha còn trẻ, vẫn còn gồng gánh được, Tể Tể Chỉ cần ráng học tập cho giỏi, không ngừng tiến về phía trước là được, nếu không...”

Tể Tể tò mò: “Nếu không thì sao ạ?”

Minh Vương đau đớn nói: “Nếu không thì nhiều khi con bị lừa còn sẽ giúp người ta đếm tiền đấy!”

Tể Tể: “...”

Tể Tể chợt nhớ tới chuyện chú Chuyển Luân Vương lừa mình, sau đó tỉnh ngộ liền: “Ý của cha là nếu Tể Tể không chăm chỉ học tập thì sẽ bị thiếu kiến thức ở nhiều mảng, sau đó sẽ bị người khác lừa giống như từng bị chú Chuyển Luân Vương lừa đúng không ạ!”

Minh Vương cảm thấy vô cùng tự hào: “Đúng vậy! Ý của cha là thế đấy!”

Nói xong, ông ấy không nhịn được khen ngợi con gái cưng của mình: “Tể Tể của cha thông minh quá đi mất!”

Tuy rằng vẫn chưa có bằng tốt nghiệp mẫu giáo, nhưng một đứa bé mới ba tuổi rưỡi mà đã biết đúc kết lại kinh nghiệm từ những trải nghiệm thực tế như thế này đã là giỏi lắm rồi đấy!

Tể Tể đang buồn hiu, nhưng được cha khen như thế thì cô bé vui vẻ lại ngay, thậm chí không nhịn được lén cười hì hì: “Do cha thông minh nên Tể Tể mới thông minh á!”

Được con gái cưng khen, Minh Vương cũng vui lây, nhưng chưa cười được bao lâu, nhân viên công tác vừa rời đi ban nãy đã dẫn theo Chuyển Luân Vương tới nơi.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free