Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1320:
Càng nhói lòng càng tốt!
Nghĩ đến đây, Chuyển Luân Vương vội lắc đầu: “Vương, thật sự không có mà.”
Minh Vương không ưa gì ông ta: “Cậu không có nhưng bổn tọa có!”
Chuyển Luân Vương không hiểu ý của Minh Vương, ông ta hoang mang ngẩng đầu nhìn về phía ông ấy: “Vương à, có phải Vương không hài lòng về cách xử lý lần này của bổn Quân trên nhân gian hay không?”
Minh Vương cười khẩy một tiếng: “Tệp tài liệu mà cậu gửi đang xếp ở dưới cùng kia kìa, bổn tọa còn chưa xem tới đâu, làm gì biết cậu đã làm những gì mà hài lòng với chả không hài lòng!”
Cảm giác chẳng lành trong lòng của Chuyển Luân Vương lại ập tới một lần nữa. Vậy Vương muốn nói cái gì?
Công việc bên điện thứ mười vẫn đang tiến hành đâu vào đấy, có xảy ra vấn đề gì đâu ta.
Còn về chuyện của Nghiêm Nghĩa... Số mệnh của nhà họ Nghiêm đã hết, sau khi hai cha con nhà họ Nghiêm bị bỏ tù, nhà họ Nghiêm vẫn luôn rất bình yên mà.
Chẳng lẽ Vương đã biết chuyện ông ta mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện Nghiêm Nghĩa nuôi quỷ ở thôn Quỷ Khóc, kết quả khiến nơi đó trở thành Quỷ Vực ư?
Chắc không phải đâu nhỉ!
Dạo gần đây Vương cứ đi qua đi lại giữa nhân gian và địa phủ, hẳn là sẽ không biết chuyện này.
Vậy rốt cuộc là chuyện gì cơ chứ?
Chuyển Luân Vương nghĩ nát óc mà vẫn không nghĩ ra, cuối cùng chỉ đành nhìn sang Minh Vương và kiên nhẫn chờ đợi ông ấy lên tiếng.
Minh Vương đã quan sát hết biểu cảm nãy giờ của ông ta, sự lạnh lẽo trong mắt ông ấy càng thêm dày đặc.
Minh Vương vừa mở miệng, Chuyển Luân Vương lập tức cảm thấy lạnh buốt cả sống lưng: “Diêm Quân Thập Điện, nghe nói cậu đã khuyên bảo con gái Tể Tể của bổn tọa trở về kế thừa địa phủ đúng không?”
Chuyển Luân Vương trợn trừng hai mắt, thậm chí còn quên luôn cả việc phản bác.
Minh Vương nhẹ nhàng sờ tay vịn của chiếc ghế Hắc Kim Long, thậm chí còn không buồn nhìn sang Chuyển Luân Vương đang trợn mắt há hốc mồm ở bên kia.
“Cậu cảm thấy hiện giờ bổn tọa không xứng làm người đứng đầu địa phủ, không xứng ngồi trên chiếc ghế tượng trưng cho vị trí tối cao trong điện Minh Vương này sao?”
Chuyển Luân Vương sợ tới mức quỳ một cái “rầm” xuống đất: “Thưa Vương! Bổn Quân hoàn toàn không có ý này! Xin Vương hãy xem xét lại!”
Minh Vương hơi nghiêng đầu, ánh mắt lạnh lùng xẹt qua từng tấc từng tấc trên người của Chuyển Luân Vương.
“Vậy ý của cậu là... Tể Tể đang nói dối?”
Chuyển Luân Vương lại sửng sốt tập hai: “Tể Tể đã nói cho Vương ư?”
Khóe miệng của Minh Vương nhếch lên, ánh mắt lạnh như băng: “Chứ không thì sao bổn tọa lại biết chuyện này?”
Chuyển Luân Vương: “...”
Gì vậy trời!
Con nhóc Minh Tể Tể đó thế mà lại chơi trò mách lẻo với Vương ư?
Chuyện này.
..
Chuyển Luân Vương xấu hổ đến mức muốn độn thổ!
Minh Vương lại chậm rãi mở miệng, giọng nói càng thêm lạnh lẽo: “Sao nào, cậu không thừa nhận à? Nếu thế thì ý của cậu là con gái của bổn tọa - trữ quân Địa phủ - đang nói dối ư?”
Chuyển Luân Vương chối bay chối biến: “Không có! Không phải thế! Vương à, nhất định là có hiểu lầm ở đâu rồi.”
Chuyển Luân Vương nào có ngờ con nhóc Minh Tể Tể kia lại chơi trò mách lẻo, đi kể hết cuộc trò chuyện của họ cho Vương nghe!
Giờ phút này, trái tim vốn đã im tiếng mấy chục ngàn năm của ông ta bắt đầu đập thình thịch, sắc mặt trắng xanh nay lại càng trắng thêm vài phần.
“Vương ơi, chuyện này...”
Minh Vương chậm rãi ngồi thẳng dậy, đôi tay chống lên phần tay vịn của chiếc ghế Hắc Kim Long to rộng, thân thể hơi cúi về phía trước, giọng nói lạnh như ướp đá.
“Diêm Quân Thập Điện, cậu có cần kêu trữ quân Địa phủ Minh Tể Tể về địa phủ để đối chất với cậu không?”
Chuyển Luân Vương sợ tới mức hai chân mềm nhũn, lập tức quỳ rạp trên mặt đất.
Ông ta cúi thấp đầu, trong mắt xẹt qua một tia tức giận, ngoài miệng thì lại nghẹn ngào giải thích: “Thưa Vương! Đúng là bổn Quân có nói với Tể Tể về chuyện để con bé về kế thừa địa phủ, nhưng bổn Quân thật sự không có ý gì cả, bổn Quân chỉ lo Vương làm lụng vất vả quá mà suy sụp thôi ạ!”
Nói tới đây, giọng nói của Chuyển Luân Vương trở nên tràn đầy cảm xúc: “Thân thể của Vương mãi vẫn chưa thể hồi phục lại, bổn Quân và Diêm Quân của chín điện còn lại đều rất lo lắng. Hiện giờ khoa học kỹ thuật của nhân gian đã tiến bộ rất nhiều, chỉ riêng những linh hồn chết vì tai nạn giao thông đã nhiều không kể xiết, càng không cần phải nói đến những vụ án giết người có chủ đích.
Các Diêm Quân đều rất lo cho sức khỏe của Vương, cho nên mới có ý định để trữ quân lên cầm quyền sớm, có như thế thì Vương cũng sẽ nhẹ gánh phần nào, không phải sao?”
Minh Vương lạnh lùng nhìn Chuyển Luân Vương đang không ngừng giải thích và khuyên bảo, sau đó đột nhiên nghiêng đầu và rũ mắt nhìn những ngón tay thuôn dài cân đối của mình.
“Việc để Tể Tể leo lên vị trí này, rốt cuộc đó là ý tưởng của cậu hay là ý tưởng của Diêm Quân Tam Điện Tống Đế Vương?”
Minh Vương vừa mới nói xong, Diêm Quân Tam Điện cũng đã tới rồi.
Ông ta phất tay áo một cái, sau đó cúi người làm lễ với Minh Vương rồi cung kính mở miệng: “Thưa Vương, bổn Quân chưa từng có ý này, cũng chưa bao giờ nhắc tới chuyện này cả.”
Chuyển Luân Vương: “...”
Ủa là sao vậy!
Người anh em à, trước đây ông là người nhắc tới chuyện này đầu tiên mà!
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ