Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1315:

“Đúng ha. Đoàn làm phim thật là may mắn, Tể Tể lại càng tuyệt vời. Nếu không thì cứ để con quỷ kia tiếp tục lớn mạnh lên, đến lúc đó con người trên trần gian sẽ chết rất nhiều, chú Chuyển Luân Vương của cháu cũng sẽ bị hao tổn âm đức.”

Tể Tể cười nói.

“Sẽ không có đâu ạ, con quỷ đó đã nát rồi.”

Chuyển Luân Vương ngẩng đầu, yên lặng nhìn lên trên trần nhà.

Tể Tể cũng ngẩng đầu nhìn theo lên trên trần nhà, lúc này mới phát hiện ra chú Chuyển Luân Vương đã bày kết giới.

Tể Tể nhíu mày lại.

“Chú Chuyển Luân Vương, sao chú lại bày kết giới thế?”

Mắt Chuyển Luân Vương nhìn xuyên qua kết giới xem ba kẻ không phải là con người ở ngoài.

Một kẻ là Tổ Linh rồng con của Huyền Môn, một kẻ là cương thi nhỏ con của vua cương thi, còn có một kẻ là một con yêu quái ngàn năm.

Chuyển Luân Vương không khỏi thở dài một tiếng.

“Tể Tể, bạn bè ở trần gian của cháu đều thật là khác thường.”

Tể Tể nghe thế thì cười hì hì.

“Bởi vì Tể Tể ở trên trần gian cũng khác thường mà.”

Chuyển Luân Vương: “…”

Rất có lý.

Đầu của Trữ quân Địa phủ cũng lanh lợi đấy.

Tể Tể lại nghĩ tới vấn đề lúc nãy.

Bởi vì chú Chuyển Luân Vương vẫn còn chưa trả lời cô bé mà.

“Chú Chuyển Luân Vương, chú còn chưa trả lời vì sao chú lại bày kết giới á, chú nhỏ, anh Tiểu Tương và gà trống nhỏ đều là người nhà và bạn bè của Tể Tể mà. Chuyện của chú và cháu nói với nhau không được cho họ nghe ạ? Vì sao lại thế?”

Chuyển Luân Vương cười tủm tỉm giải thích.

“Bởi vì chuyện này có liên quan tới tương lai của Địa phủ, bọn họ không phải con dân Địa phủ, cho nên không được phép nghe.”

Tể Tể cái hiểu cái không gật đầu.

“Ồ~”

Chuyển Luân Vương vẫn tiếp tục cố gắng khuyên bảo.

“Tể Tể, công việc ở đây của chú Chuyển Luân Vương đã xong rồi, tối nay chú sẽ về Địa phủ, cháu đi về Địa phủ với chú nhé, chú cam đoan chỉ cần tốn một ngày thôi, không ảnh hưởng tới tiến độ quay chương trình của cháu đâu.”

Tể Tể do dự.

Chuyển Luân Vương lại tiếp tục cười dụ dỗ.

“Thật đó, Tể Tể, chẳng lẽ cháu không tin chú Chuyển Luân Vương sao? Chú đã hứa sẽ không làm cháu bỏ lỡ quay chương trình thì nhất định sẽ không làm cháu bị trễ giờ.”

Tể Tể còn chưa kịp nói gì thì Hoắc Trầm Vân đã đi lên.

Người còn chưa vào phòng mà tiếng đã truyền tới trước rồi.

“Nguyên Tu, Tiểu Tương, mau sắp xếp đồ đạc đi, chúng ta dẫn Tể Tể đi theo đạo diễn Mạc vào thôn Vô Nhai.”

Tể Tể vừa mới nghe phải đi tới một thôn làng khác thì lập tức đưa ngón tay nhỏ ra chọt một cái vào kết giới của Chuyển Luân Vương.

Kết giới giống như một cái bong bóng, bị chọt một cái thì bể ngay.

Chuyển Luân Vương giật thót cả tim.

Trong lòng ông ta vô cùng khiếp sợ.

Dù là Phong Đô Đại Đế thì cũng không thể chỉ dùng một ngón tay là có thể phá được kết giới của bọn họ.

Nhưng Tể Tể thì lại có thể làm được.

Ông ta biết Tể Tể mạnh hơn Phong Đô Đại Đế, nhưng mà cái này có phải là mạnh hơi bị quá rồi không vậy?

So với Tể Tể ngày xưa, ba bốn ngày diệt một con quỷ còn quá đáng hơn nữa.

Mặc dù quỷ rất lợi hại, nhưng cũng phân chia đẳng cấp thấp, trung và cao.

Con quỷ ở thôn Quỷ Khóc rõ ràng là một con quỷ cấp thấp nhất, vừa mới thành hình thì đã đụng phải Tể Tể.

Nhưng kết giới của ông ta bị Tể Tể phá một cách dễ dàng như vậy thì lại là một chuyện khác.

Lúc Chuyển Luân Vương còn đang đờ người ra thì Tể Tể đã chạy ra khỏi lồng ngực của ông ta, đôi chân ngắn lạch bạch chạy về phía cửa.

Vừa chạy vừa nói.

“Chú ba, chờ…”

Tể Tể còn chưa kịp nói ra hai chữ ‘chờ tí’ thì mắt cô bé nhìn xuyên qua tường đã thấy được tay của chú ba nhà mình đã nắm lấy tay nắm cửa, đằng sau còn có chú Hứa và chú A Vong đi theo.

Tể Tể không do dự, quay đầu nhìn về phía Chuyển Luân Vương đang đờ người ra suy nghĩ không thông.

“Chú Chuyển Luân Vương, xin lỗi chú nha, nhưng mà Tể Tể phải tiễn chú đi trước rồi.”

Giọng nói non nớt vừa nói hết câu, Chuyển Luân Vương vừa mới hoàn hồn lại đã cảm nhận được một luồng gió lạnh tới mức thấu xương đánh úp về phía ông ta, ông ta còn chưa kịp định hình chuyện gì xảy ra thì đã bị một luồng sương mù dày đặc bao vây toàn thân lại, sau đó bị nó kéo ra khỏi phòng.

Cùng lúc đó, giọng nói của Tể Tể cũng vang lên.

“Chú Chuyển Luân Vương, hẹn gặp lại nha.”

Chuyển Luân Vương đột nhiên bị đá ra ngoài phòng: “…”

Ngay lúc Chuyển Luân Vương vừa mới bị đá ra khỏi phòng thì Tể Tể đã há miệng hút hết toàn bộ âm khí mà ông ta để lại.

Thầy Cát Mẫn nhanh chóng biến thành con gà con, vùi ở một góc ghế sô pha.

Mà lúc này thì Tể Tể cũng quay đầu lại, vừa đúng lúc bốn con mắt chạm nhau với Hoắc Trầm Vân.

Hoắc Trầm Vân nhíu mày.

“Tể Tể, sao giờ mà cháu còn chưa ngủ?”

Tể Tể chỉ về hướng Chuyển Luân Vương đã bị đá bay ra khỏi phòng.

“Tại chú Chuyển Luân Vương tới tìm Tể Tể nói chuyện nên Tể Tể còn chưa ngủ á.”

Hoắc Trầm Vân ngơ ngác.

“Ai cơ? Chuyển Luân Vương là ai?”

Kế Nguyên Tu và Tương Tư Hoành và thầy Cát Mẫn đều đồng thanh mở miệng.

“Diêm Quân thứ mười của Địa phủ: Chuyển Luân Vương.”

Hoắc Trầm Vân: “…”

Hứa Liệt và A Vong đi ở đằng sau vừa mới bước vào phòng cũng giật mình.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free