Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1316:

Hứa Liệt nhíu mày lại: “Vì sao Diêm Quân của Địa phủ lại tới tìm Tể Tể? Có chuyện gì cần nhờ Tể Tể giúp đỡ sao? Nhưng mà Tể Tể đang bị thương mà, cháu cần phải nghỉ ngơi dưỡng thương chứ.”

A Vong thì lại tò mò.

“Diêm Quân thứ mười, Chuyển Luân Vương tới đây hả? Ở đâu vậy? Sao chú không thấy?”

Hứa Liệt dùng cùi chỏ chọt cho anh ấy một cái.

“Cậu muốn gặp thì dễ ấy mà, cứ chết đi là có thể gặp được ngay.”

A Vong: “…”

Tể Tể nghe thế thì dùng tay bịt miệng lại nhìn chú A Vong cười hì hì.

“Nếu chú A Vong muốn gặp chú Chuyển Luân Vương thì lần sau Tể Tể gặp chú ấy sẽ gọi chú A Vong đi cùng nhé.”

A Vong nghe thế thì vội vàng xua tay lia lịa nói: “Không cần đâu. Không cần đâu. Thôi bỏ đi.”

Hai người kia, một người trữ quân của Địa phủ, một người là Diêm Quân thứ mười, còn anh ấy là cái gì cơ chứ?

Chẳng lẽ lại phải xuống địa phủ báo danh à.

Thôi, thôi khỏi.

A Vong sợ.

Tể Tể trả lời câu hỏi Hứa Liệt.

“Chú Hứa, chú cứ yên tâm, Tể Tể chỉ hơi buồn ngủ tí thôi, không phải là bị thương nặng đâu, chú Hứa không cần phải lo lắng quá.”

Hứa Liệt sờ sờ cái đầu nhỏ của cô bé.

“Thế Chuyển Luân Vương tới tìm Tể Tể làm gì vậy?”

Hoắc Trầm Vân nghĩ nghĩ rồi nhanh chóng nói thêm.

“Tể Tể, nếu như là chuyện riêng ở Địa phủ thì cháu không cần nói cho bọn chú nghe đâu, nếu như không phải chuyện riêng thì có thể nói.”

Tể Tể nghiêng cái đầu nhỏ qua một bên hỏi Hoắc Trầm Vân.

“Chú ba ơi, thế thừa kế Địa phủ có phải là chuyện riêng không ạ?”

Hoắc Trầm Vân nghẹn lời.

“Ai thừa kế? Cháu hả? Nhưng mà cháu chỉ mới có ba tuổi rưỡi thôi đó, cháu còn phải đi nhà trẻ mà.”

Tể Tể chớp chớp đôi mắt to tròn giải thích.

“Nhưng mà vừa rồi chú Chuyển Luân Vương nói là nếu như Tể Tể thừa kế Địa phủ thì Tể Tể vẫn có thể tiếp tục ở lại trần gian đi học, chú ấy và chín điện Diêm Quân còn lại sẽ thay cháu quản lý, cha Minh Vương có thể về hưu nghỉ dưỡng lão được rồi.”

Hoắc Trầm Vân híp mắt lại.

“Tể Tể có thể nói lại nguyên câu mà Chuyển Luân Vương đã nói không?”

Tể Tể gật đầu, không những lặp lại toàn bộ hoàn chỉnh lời mà Chuyển Luân Vương nói mà ngay cả vẻ mặt khi nói cũng y đúc.

Hoắc Trầm Vân nghe xong thì mặt đen thui.

Tên Chuyển Luân Vương này thật là to gan quá đi mà.

****

Đừng nói Hoắc Trầm Vân nghe thế thì đen mặt, ngay cả Hứa Liệt và A Vong cùng đều tỏ ra tức giận.

A Vong tuy là người nhỏ tuổi trong số ba người, nhưng anh ấy làm việc trong giới giải trí, chuyện gì cũng đều đã gặp qua cả rồi, vừa mới nghe được lời của Chuyển Luân Vương được Tể Tể kể lại xong thì anh ấy đã hiểu được ý trong lời của ông ta.

Hứa Liệt là người đại diện, anh ấy có thể đoán ra được sâu hơn A Vong nhiều.

Chuyển Luân Vương đây là đang giật dây Tể Tể giành giật quyền quản lý Địa phủ.

Địa phủ bây giờ đã có chủ rồi.

Mà Tể Tể mới có ba tuổi rưỡi.

Ông ta rõ ràng muốn nâng Tể Tể lên sau đó lại tiếp nhận từ tay Tể Tể để nắm quyền quản lý toàn bộ Địa phủ.

Nằm mơ.

Thấy mặt của ba người lớn đều rất khó coi, hình như đều rất tức giận, Tể Tể bối rối.

Là vì Tể Tể nói gì đó sai nên họ mới vậy sao? Tể Tể vội vàng hỏi.

“Chú ba, chú Hứa, chú A Vong, chẳng lẽ Tể Tể đã nói gì đó sai rồi sao?”

Hoắc Trầm Vân đau lòng ôm lấy cô bé.

“Không có, Tể Tể làm rất tốt, Tể Tể là tuyệt vời nhất.”

Hứa Liệt và A Vong đều gật đầu cùng lúc.

A Vong vừa định nói cho Tể Tể biết âm mưu ác độc của Chuyển Luân Vương thì Hứa Liệt đã nhanh chóng bịt mồm anh ấy lại, đồng thời cũng trừng anh ấy một cái.

A Vong: “…”

Sao lại không cho tôi nói cho Tể Tể biết chứ?

Tể Tể quá mức ngây thơ, rõ ràng là cô bé bị Chuyển Luân Vương lừa mà.

Nếu Tể Tể đi tìm cha Minh Vương của mình, đòi quyền thừa kế Địa phủ, bị cha Minh Vương của cô bé ghét và vứt bỏ thì phải làm sao đây?

Hứa Liệt nhìn về phía Hoắc Trầm Vân.

“Trầm Vân, cậu thấy chuyện này nên làm thế nào?”

Hoắc Trầm Vân đột nhiên bật cười.

Tể Tể khó hiểu nhìn Hoắc Trầm Vân, cô bé không thể hiểu được vì sao chú ba nhà mình lúc thì mặt co mày rũ khó chịu, lúc thì lại đột nhiên bật cười thành tiếng.

Tể Tể nhìn về phía Kế Nguyên Tu cầu xin giúp đỡ.

Mà Kế Nguyên Tu thì mím môi, bàn tay nhỏ nắm chặt thành nắm đấm.

Hèn chi Chuyển Luân Vương đột nhiên bày kết giới, hóa ra là muốn dụ dỗ lừa lọc Tể Tể.

Tương Tư Hoành cũng hiểu được ý của Chuyển Luân Vương, cậu bé tức giận tới mức đáy mắt biến thành màu đỏ tươi, nhưng cũng nhanh chóng biến mất.

Nhưng Tể Tể lại thấy được, cô bé rất ngạc nhiên.

“Anh Tiểu Tương, anh bị làm sao thế?”

Tương Tư Hoành vừa định giải thích thì Kế Nguyên Tu đã bịt miệng cậu bé lại giống như Hứa Liệt làm với A Vong.

Lý do cũng rất đáng tin.

“Đây là khách sạn, cửa phòng lại mở ra, mau thụt cái răng về, coi chừng lộ bây giờ.”

Tương Tư Hoành: “…”

Lộ cái gì chứ.

Cậu ấy không có biến hình nhé.

Thầy Cát Mẫn cũng vô cùng tức giận.

Nó kích động thì nhịn không được mà gáy.

“Quác quác! Quác quác quác! Quác quác quác!”

Mọi người đều đồng loạt nhìn về phía nó.

Thầy Cát Mẫn: “…”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free