Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1314:
Thế nên không phải vị Hoàng đế khai quốc nào cũng có thể truyền lại bộ gen vĩ đại của mình cho con cháu đời sau đâu! Theo lý thường phải là tốt xấu lẫn lộn mới đúng!
Chắc là do Tể Tể là con gái một, thế nên được hưởng những gen tốt nhất của Vương nhà họ, nhờ vậy mà trò giỏi hơn thầy.
Chuyển Luân Vương rơi vào trầm tư.
Đám quỷ vẫn còn chưa chịu từ bỏ ý định dưới địa phủ đó thật sự có gan tới vậy sao, cương quyết đòi vuốt râu hùm Tể Tể thật hả?
“Chú Chuyển Luân Vương, chú lại đang suy ngẫm về cuộc đời ạ?”
Chuyển Luân Vương hoàn hồn, mỉm cười véo nhẹ cái má phúng phính của Tể Tể.
Lần này ông ta dứt khoát lập kết giới, ngăn cách ba tên không phải con người là nhóm Tương Tư Hoành ở ngoài, sau đó vừa cười vừa nói chuyện với Tể Tể: “Không phải, lần này chú Chuyển Luân Vương đang suy nghĩ nếu Tể Tể lợi hại như vậy, hay là khuyên cha Minh Vương của cháu về hưu sớm, để cháu lên nắm quyền kiểm soát cả địa phủ?”
Tể Tể không chút do dự lắc đầu: “Không không không! Như thế không được đâu! Tể Tể mới ba tuổi rưỡi thôi! Còn rất nhiều rất nhiều chữ của nhân gian Tể Tể chưa được học mà!”
Chuyển Luân Vương: “Chữ của nhân gian?”
Tể Tể gật đầu: “Đúng vậy, hiện Tể Tể đang học mẫu giáo, sau này còn phải lên tiểu học như anh Lục Hoài và anh Tư Thần, kế tiếp là học cấp hai giống anh Minh Tư với anh Tư Tước, rồi còn phải vào đại học như anh Tư Cẩn với anh Tư Lâm nữa!”
Chuyển Luân Vương: “...”
Xem đi!
Người thừa kế ba tuổi rưỡi của địa phủ đúng là kiến thức hạn hẹp, không hề biết rằng dựa theo chế độ giáo dục của trần gian thì sau chín năm giáo dục bắt buộc còn có ba năm trung học phổ thông nữa.
Để một người thừa kế như vậy tiếp quản địa phủ thì tương lai sau này mới dễ bị họ nắm mũi dắt đi chứ!
Chuyển Luân Vương đảo mắt nghĩ ngợi, mỉm cười dụ dỗ Tể Tể: “Tể Tể này, kỳ thật chuyện tiếp quản địa phủ với chuyện cháu đi học ở nhân gian không xung đột với nhau đâu.”
Đôi mắt to của Tể Tể mở lớn: “Dạ?”
Chuyển Luân Vương vui vẻ nói tiếp: “Bởi dưới địa phủ, ngoại trừ người nắm quyền ra vẫn còn chú Chuyển Luân Vương và Diêm Quân của chín điện còn lại mà, đúng không? Thập Điện Diêm Quân bọn chú có nhiệm vụ riêng của mình, phía trên Tể Tể còn có Vương về hưu nghỉ dưỡng, nếu thật sự gặp phải chuyện gì khó nhằn, bọn chú chắc chắn sẽ xông lên trước nhất giải quyết giúp cháu, tuyệt đối không làm phiền hay chậm trễ chuyện cháu đi học đâu.”
Tể Tể không để ý tới những câu khác, sự chú ý của bé đã đổ dồn về mấy chữ “Phía trên Tể Tể còn có Vương về hưu nghỉ dưỡng” này rồi.
“Chú Chuyển Luân Vương ơi, về hưu là gì ạ?”
Nghe vậy, Chuyển Luân Vương mừng húm, cười càng thêm từ ái: “Thì là không cần đi làm, không cần làm việc, mỗi ngày rong chơi vui đùa, ghé chỗ này, dạo chỗ kia. Chuyện gì vui thì làm, nếu trên người có thương tật thì thoải mái tìm một nơi để nghỉ ngơi dưỡng thương.”
Hai mắt Tể Tể sáng rực lên: “Ví như cha Minh Vương, nếu có Tể Tể chăm non địa phủ, vậy thì cha Minh Vương sẽ không cần đi làm, ngày ngày chỉ cần ăn chơi vui đùa, rèn luyện dưỡng sinh thôi, đúng không ạ?”
Chuyển Luân Vương gật đầu cái rụp: “Đúng!”
Tể Tể: “Thế thì Tể Tể đồng ý tiếp quản địa phủ sớm ạ!”
Suy cho cùng sức khỏe của cha Minh Vương mới là quan trọng nhất!
****
Chuyển Luân Vương nghe Tể Tể nói thế thì lập tức đổi cách nói chuyện.
“Tể Tể cháu có muốn về Địa phủ với chú Chuyển Luân Vương không? Nói với cha Minh Vương của cháu rằng cháu muốn thừa kế Địa phủ ngay, để cho cha cháu có thể về hưu nghỉ ngơi dưỡng lão.”
Tể Tể nghiêng đầu qua một bên suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu.
“Bây giờ còn chưa được.”
Chuyển Luân Vương giật mình.
“Sao lại không được? Tể Tể còn có việc gì à? Nếu như là đi nhà trẻ thì như chú Chuyển Luân Vương đã nói rồi đó, không sao đâu, chờ sau khi cháu thừa kế Địa phủ xong rồi có thể về lại trần gian tiếp tục đi học, chỉ nghỉ tạm có mấy ngày thôi.”
Tể Tể lắc đầu, khuôn mặt nhỏ vô cùng nghiêm túc giải thích với Chuyển Luân Vương.
“Không phải vì thế đâu chú Chuyển Luân Vương ơi. Là vì Tể Tể còn phải đi quay chương trình nữa mà.”
Chuyển Luân Vương trợn tròn mắt.
“Đi quay chương trình hả?”
Tể Tể gật đầu.
“Đúng thế, đi quay chương trình đó. Lần này Tể Tể tới thôn Quỷ Khóc là để đi quay chương trình đó.”
Chuyển Luân Vương hỏi: “Quay cái gì? Phim kinh dị hả?”
Tể Tể vừa cười hì hì vừa vẫy vẫy tay ý bảo không phải.
“Không phải, không phải đâu chú Chuyển Luân Vương ơi, Tể Tể và anh Tiểu Tương và chú ba cùng tới thôn Quỷ Khóc quay chương trình thám hiểm.”
Chuyển Luân Vương: “Chương trình thám hiểm?”
Tể Tể gật đầu: “Đúng vậy, là chương trình thám hiểm. Đạo diễn Mạc chọn nơi quay rất siêu luôn, vừa đúng nơi có thể cho Tể Tể giết quỷ, không thì… sẽ có rất nhiều người vô tội sẽ bị mất mạng.”
Chuyển Luân Vương: “…”
Nghiêm Nghĩa ở dưới Địa phủ bận bịu sứt đầu mẻ trán, phải trả giá rất nhiều mới có thể làm ra được một con quỷ như thế, cuối cùng thì…
Cũng bởi vì Tể Tể tới đây quay chương trình thám hiểm mà vô tình đụng phải.
Sau đó bóp một cái, nát.
Chuyển Luân Vương phải dành cho Nghiêm Nghĩa một phút mặc niệm vì sự xui xẻo đó.
Chuyển Luân Vương không thể làm gì được, đành phải nói tiếp.