Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1309:

Tể Tể không biết tại sao nhưng Tể Tể vẫn ngây ngô trả lời.

“Dạ được. Tể Tể sẽ không làm phiền cha, chú ba và các chú cảnh sát nói chuyện với nhau.”

Bách Minh Tư nhìn thấy cô bé ngoan như vậy, một cậu nhóc choai choai như cậu ấy chợt thấy chột dạ.

Ba phút sau, đội trưởng cúp máy và sắp xếp một cảnh sát đi tìm Bách Minh Tư.

“Bách Minh Tư, Tể Tể, chú đã sắp xếp một chiếc xe cảnh sát đưa hai cháu về thị trấn Vân Thạch, chiếc xe nằm ở phía bên phải cổng ra của bãi đậu xe, chú đưa hai cháu đến đó.”

Tể Tể và Bách Minh Tư mỉm cười và nói lời cảm ơn.

“Cảm ơn chú cảnh sát!”

Chú cảnh sát nhìn Tể Tể mũm mĩm thì thấy ngứa tay.

“Tể Tể, chú có thể bế cháu được không?”

Tể Tể cười khúc khích và lập tức duỗi đôi tay mũm mĩm của mình ra.

“Chú cảnh sát, bế cháu~”

Giọng nói ngây ngô mềm mại kia khiến đồng chí cảnh sát càng thích hơn.

“Rồi! Chú bế nhé!”

Ngay khi vừa bế lên tay thì đồng chí cảnh sát suýt làm rơi đứa bé mũm mĩm trong vòng tay xuống đất.

May thay Tể Tể giật mình, tức tốc dùng hai tay ôm lấy cổ của chú cảnh sát, giữ vững thân hình nhỏ nhắn mũm mĩm của mình bằng việc ôm lấy cổ của chú cảnh sát.

Bách Minh Tư ở bên cạnh thấy vậy thì quay đầu cười trộm.

Đồng chí cảnh sát: “…”

Bé mập này bế lên… đúng là nặng đến không tưởng!

Đồng chí cảnh sát bế từ tầng hầm hai đến bên phải cổng ra của bãi đậu xe, giữa chừng còn có đi thang máy mà sau lưng đồng chí cảnh sát vẫn điên cuồng đổ mồ hôi.

Đến khi đặt bé mập xuống thì đồng chí cảnh sát có cảm giác như được sống lại.

“Phù… Tể Tể, Minh Tư, đến… đến rồi.”

Tể Tể còn chưa kịp nói lời cảm ơn, đồng chí cảnh sát sợ rằng bạn nhỏ muốn nhờ mình bế lên xe nên lập tức phất tay bỏ chạy nhanh như thỏ.

Tể Tể đang định cảm ơn thì nhìn đến trợn mắt há hốc mồm.

“Ủa?”

Bách Minh Tư nhìn thấy vậy thì cười đến hai vai run lên.

“Ha ha ha ha…”

Tể Tể: “Anh Minh Tư, anh đang cười cái gì vậy?”

Anh tài xế từ trên xe bước xuống cũng bối rối.

“Đúng rồi, nhóc, nhóc cười cái gì vậy?”

Sau khi anh tài xế nói xong thì tiện tay mở cửa ghế sau ra rồi bế Tể Tể lên chuẩn bị đưa cô bé lên xe.

Kết quả…

Ngay khi vừa bế thì bỗng dưng lại không bế lên được.

Anh tài xế tưởng rằng tư thế của mình không đúng, thế là đổi một tư thế khác, đứng tấn rồi bế lại.

Tể Tể nhích được một chút.

Anh tài xế: “…”

Tể Tể: “…”

Bách Minh Tư cố gắng nhịn cười.

“Chuyện đó… bác tài ơi, để cháu bế cho, tuy Tể Tể trông nhỏ nhưng thật ra lại khá tốn sức để bế lên đấy.

Anh tài xế bỏ cuộc.

“Thế nào? Một cậu nhóc choai choai như nhóc có thể mạnh hơn chú sao?”

Anh tài xế xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay không mấy vạm vỡ.

Bách Minh Tư: “…”

Vì danh dự, anh tài xế chuẩn bị bế Tể Tể lên lần thứ ba.

Tể Tể nhìn anh ấy rồi cười tít mắt nhìn anh Minh Tư, ngây ngô bàn bạc với chú tài xế.

“Chú tài xế, Tể Tể tự lên xe được rồi, không cần bế đâu.”

Anh tài xế vẫn kiên quyết.

Tể Tể bất lực.

Cuối cùng anh tài xế đã dốc hết toàn bộ sức lực để bế Tể Tể lên xe.

Khi anh ấy đứng thẳng người dậy thì thở hổn hển.

Anh ấy chợt hiểu ra tại sao chú cảnh sát trước đó lại chạy nhanh như thỏ!

Và cũng hiểu được tại sao cậu nhóc choai choai lại cười ha hả trước đó.

Anh tài xế: “…”

Thanh danh cả một đời của anh ấy!

Khi đang trên xe trở về thị trấn Vân Thạch, Tể Tể trông hơi buồn.

Bách Minh Tư đã nhận thấy điều đó nên ân cần hỏi cô bé.

“Tể Tể, em sao vậy?”

Tể Tể dùng hai tay ôm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của mình.

“Anh Minh Tư, có phải Tể Tể đã mập quá không?”

****

Bách Minh Tư lắc đầu không chút do dự: “Không đâu! Tể Tể đâu có béo đâu, là do chú tài xế chưa ăn no nên hai lần đó mới không bế được Tể Tể đó.”

Bách Minh Tư sợ Tể Tể không tin thì quay qua hỏi anh tài xế: “Chú tài xế ơi, cháu nói đúng không ạ?”

Anh tài xế mới nghe thấy thanh danh một đời vẫn có thể cứu thì gật đầu ngay lập tức: “Đúng! Cô bé này, sáng nay chú dậy sớm quá chưa kịp ăn sáng chứ không là có thể nhẹ nhàng ôm cháu quay vòng quay bế lên cao luôn cơ!”

Tể Tể tin lắm: “Hóa ra là như thế sao ạ!”

Tể Tể thầm nhủ đến cả cha nuôi dưới nhân gian còn có thể bế cô bé nhẹ nhàng như thế thì tại sao chú tài xế lại không bế được cơ chứ?

Không phải là do Tể Tể quá béo mà là do chú tài xế chưa ăn cơm thôi.

Căn bản là Tể Tể không biết người khác không bế được cô bé là vì không có máu Minh Vương trong người.

Tể Tể nhớ lại rất nhiều cư dân địa phủ xuống báo danh là vì khi còn ở nhân gian không chịu ăn đúng bữa thì lại cất lời bổ sung: “Chú tài xế sau này nhớ phải ăn cơm đúng bữa không là ảnh hưởng tới sức khỏe đó.”

Anh tài xế vui vẻ đáp: “Được rồi! Cảm ơn cô bé đáng yêu nha!”

Tể Tể theo thói quen khen lại anh tài xế: “Không có gì đâu ạ thưa chú tài xế đẹp trai!”

Anh tài xế mừng muốn khóc.

Đi được không bao lâu thì Tể Tể đã ngủ khò khò trong lòng Bách Minh Tư.

Thầy Cát Mẫn vẫn luôn trốn ở trong túi yếm của Tể Tế hé cái đầu nhỏ ra.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free