Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1310:
Bách Minh Tư nhìn thấy thì chỉ sang bên cạnh nói nhỏ: “Ông ngồi qua kia đi.”
Thầy Cát Mẫn vừa tính nói “Cảm ơn” thì Bách Minh Tư ngay lập tức bổ sung: “Ông đừng nói gì cả, Tể Tể ngủ rồi.”
Thầy Cát Mẫn vội gật đầu.
Anh tài xế thấy một màn như vật qua kính chiếu hậu thì trừng lớn mắt nói: “Ai nha, bạn nhỏ này, gà cưng nhà cậu cũng đặc biệt phết ha.”
Câu nói “Anh mới là gà cưng” của thầy Cát Mẫn tới bên miệng thì bị Bách Minh Tư lanh tay lẹ mắt bịt kín cái miệng nhỏ.
Thầy Cát Mẫn: “Ưm… Á!”
Bách Minh Tư cười giải thích: “Đây là do Tể Tể nuôi đó ạ, cũng không biết cô bé nuôi như thế nào mà nó có thể nghe hiểu được một vài mệnh lệnh đơn giản.”
Anh tài xế lại càng kinh ngạc hơn: “Bảo chó nghe hiểu mệnh lệnh đơn giản thì tôi còn tin nhưng đến gà cũng nghe hiểu thì tôi mới thấy lần đầu đó.”
Thầy Cát Mẫn: “…”
Ông đây là gà thành tinh đấy nhé!
Đám chó cưng thô to kia nào sánh được!
Nếu là trước kia, nó còn được gọi một tiếng “Đại tiên!”
Bách Minh Tư giữ nguyên nụ cười, thấp giọng nhất: “Đại khái là thế giới này to lớn, việc lạ gì cũng có. Trước kia chưa thấy qua, chắc có lẽ là không có dịp gặp thôi ạ.”
Thầy Cát Mẫn bỗng thấy anh của chị bé đại nói chuyện nghe cũng bùi tai đấy chứ!
Anh tài xế nghe lời thanh niên choai choai nói mà bật cười.
Bách Minh Tư vội nhỏ giọng nhắc nhở anh ta: “Chú tài xế, Tể Tể ngủ rồi ạ.”
Anh tài xế khá là thích Tể Tể, vội cười gật đầu, đồng thời hạ giọng: “Được, được, được, để chú bật một đoạn nhạc thư giãn đầu óc, không nói nữa.”
Bách Minh Tư rất cảm kích: “Làm phiền chú tài xế rồi ạ.”
Anh tài xế xua tay, cười ha hả tiếp tục lái xe.
Thầy Cát Mẫn bỏ qua một bên, ngồi ngoan ở bên cạnh.
Anh tài xế nhìn thế thì không nhịn được mà nhỏ giọng cất lời: “Không nói chứ cậu trai này, em gái cậu huấn luyện được bé gà này… có hơi giống người á! Nhìn nó như đang ngồi giống như người ấy.”
Lông trên người thầy Cát Mẫn dựng ngược hết cả lên.
Tài xế càng nói lại càng vui: “Ê hê, hình như nó nghe hiểu lời chú nói nên đang dỗi đúng không?”
Thầy Cát Mẫn: “…”
Giận dỗi á?
Nó còn muốn cắn cho cậu ta một ngụm đó!
Bách Minh Tư nghiêng đầu nhìn thầy Cát Mẫn sắp phát hỏa: “Chắc là thế đó ạ.”
Lúc Bách Minh Tư nói chuyện, ngón tay nhẹ nhàng chọc chọc vào Tể Tể đang ngủ khò khò ở trong lòng mình.
Thầy Cát Mẫn nhìn thấy, lông gà con dựng ngược ngay lập tức thả lỏng.
Nhắm mắt lại, nó cũng ngủ luôn.
Thật là!
So đo làm gì với người bình thường không có nhãn lực làm cái gì không biết!
Giờ nó đã đi theo chị bé đại!
Chị bé đại ngủ rồi, nó không làm phiền chị bé đại nữa!
Bách Minh Tư thấy gà con ngoan quá thì không nhịn được mà bật cười.
Bách Minh Tư thương Tể Tể mấy nay không được ngủ nghê đàng hoàng nên giờ chỉ nghĩ làm sao để Tể Tể được ngủ ngon.
Cũng may sau đó anh tài xế kia cũng không nói gì nữa, trong xe chỉ còn tiếng nhạc thư giãn thôi.
Ba tiếng sau, cuối cùng xe cũng tới khách sạn mà đoàn phim thuê ở thị trấn Vân Thạch.
Hoắc Trầm Vân đã chờ ở đại sảnh từ lâu, thấy xe tới thì vội vàng ra đón: “Minh Tư, Tể Tể.”
Mở cửa xe ra, Bách Minh Tư ôm lấy Tể Tể đang ngáy khò khò xuống xe.
Hoắc Trầm Vân hạ giọng ngay: “Minh Tư vất vả rồi, cháu với Tể Tể có bị thương không?”
Bách Minh Tư cười lắc đầu.
Thầy Cát Mẫn nhân cơ hội nhảy xuống xe, anh tài xế nhìn thấy bị dọa giật mình: “Ối dồi ôi, gà con xuống cẩn thận ngã chết nhé.”
Thầy Cát Mẫn: “…”
Hoắc Trầm Vân vội cúi người vớt nó bỏ vào túi quần của mình rồi trả lời: “Không đâu, không đâu, gà con này nhà tôi giỏi lắm!”
Thầy Cát Mẫn lại bị bỏ vào trong túi quần lần nữa: “…”
Tương Tư Hoành cùng với Kế Nguyên Tu cùng chạy tới.
Tương Tư Hoành nhìn thấy Tể Tể đang ngủ thì thầm thì hỏi Bách Minh Tư: “Anh Minh Tư ơi, Tể Tể đang ngủ ạ?”
Bách Minh Tư gật đầu nói: “Đúng thế! Tể Tể vẫn chưa được nghỉ ngơi cho tốt.”
Tương Tư Hoành ưỡn ngực, vỗ ngực nói: “Nếu sau này có chuyện gì khác thì em đi cùng với anh Minh Tư. Giờ thực lực của em đã tinh tiến rất nhiều, hoàn toàn có thể giúp được.”
Bách Minh Tư bật cười: “Được.”
Kế Nguyên Tu vội bổ sung: “Có chú nữa!”
Bách Minh Tư gật đầu nói: “Được.”
Anh tài xế nghe mà mừng rỡ quay qua nhìn Hoắc Trầm Vân cười nói: “Anh Hoắc này, mấy bé này nhà anh hay thật đấy! Đặc biệt là mấy nhóc tầm năm sáu tuổi này, đứa nào đứa đấy trông trưởng thành phết đấy!”
Tổ Bảo Bảo hay còn gọi là Kế Nguyên Tu đã hai nghìn tuổi: “…”
Ông cụ non Bách Minh Tư: “…”
Hoắc Trầm Vân cũng cười: “Nhà tôi lắm trẻ con. Chủ ý của mấy đứa nhỏ cũng nhiều. Tôi cũng không ngờ mấy đứa sẽ trốn ra ngoài này thăm tôi, vất vả cho anh một chuyến rồi.”
Lúc anh ấy đang nói thì đạo diễn Mạc cùng với phó đạo diễn vội cầm đặc sản địa phương bỏ vào trong cốp xe.
Anh tài xế nhìn thấy thế thì vội lắc đầu.
Đạo diễn Mạc cùng với phó đạo diễn liên tục cảm ơn, cuối cùng anh tài xế không từ chối được nữa nên chỉ có thể lái nguyên cái xe chất đầy đặc sản mà rời đi.
Thấy Tể Tể cùng với Bách Minh Tư đã về, đạo diễn Mạc cùng với phó đạo diễn cuối cùng cũng an tâm.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ