Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1308:
“Dạ, chú cảnh sát, cháu nhớ rồi, sau này bọn cháu về nhà sẽ xem phim hoạt hình hoặc con người và tự nhiên.”
Đội trưởng còn định nói thêm gì nữa nhưng điện thoại bỗng nhiên vang lên.
Đội trưởng cau mày lại khi trả lời điện thoại.
“Tìm ai? Minh Tể Tể và Bách Minh Tư sao?”
Tể Tể và Bách Minh Tư nhanh chóng nhìn đội trưởng.
Đôi mắt to của Tể Tể lấp lánh, vừa sáng vừa trong suốt, trông vô cùng mềm mại dễ thương.
Bách Minh Tư mím môi, đoán rằng cuộc gọi này đến từ chú Trầm Vân.
****
Cuộc gọi quả thực đến từ Hoắc Trầm Vân.
Bởi vì anh ấy nhận được cuộc gọi của anh hai và hỏi anh ấy có phải đã lạc mất bọn trẻ rồi không?
Hoắc Trầm Vân ngay lập tức có rất nhiều lời muốn giải thích.
Kết quả cha nuôi Hoắc quá bá đạo, ngay lập tức ném cho anh ấy số điện thoại của đội trưởng cảnh sát và bảo anh ấy tự gọi điện liên lạc với đối phương để đến đón Tể Tể và Minh Tư về.
Hoắc Trầm Vân còn định nói thêm gì nữa.
Cha nuôi Hoắc lập tức cúp máy.
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Vân giận đến nghiến răng.
Nhưng anh ấy lại cảm thấy có lỗi.
Chung quy vì hiện giờ Tể Tể và Minh Tư quả thực không ở bên cạnh.
Nhất là trong chuyến đi lần này, những đứa trẻ đều bị thương ở những mức độ khác nhau nên khiến anh ấy vừa tự trách lại áy náy.
“Xin chào đồng chí cảnh sát, tôi là Hoắc Trầm Vân, là chú ba của Tể Tể, hiện tôi đang ở thị trấn Vân Thạch của thành phố N tỉnh G, cho hỏi Minh Tể Tể và Bách Minh Tư có phải đang ở chỗ các anh không?”
Đội trưởng: “Tìm ai? Minh Tể Tể và Bách Minh Tư sao?”
Hoắc Trầm Vân ở đầu dây bên kia vội vàng nói.
“Đúng đúng đúng! Chính là hai đứa trẻ này, tôi là chú của hai đứa trẻ.”
Đội trưởng: “Bọn nhỏ quả thật đang ở đây, bọn nhỏ nói rằng biết anh đang quay phim ở thị trấn Vân Thạch, hai đứa nhỏ muốn tạo bất ngờ cho anh nên đã lén lút chạy đến đây từ thủ đô xa xôi.”
Hoắc Trầm Vân: “… Hả?”
Đội trưởng nhạy bén.
“Thế nào, chẳng lẽ không đúng sao?”
Hoắc Trầm Vân vội vàng lắc đầu: “Không không không! Đúng đúng đúng! Tôi chỉ là khá kinh ngạc thôi, dù sao tôi cũng không ngờ rằng hai đứa trẻ này lại nhớ tôi đến mức lén lút đi từ thủ đô đến đây.”
Lúc này, một đồng chí cảnh sát khác cầm điện thoại đi tới đưa cho đội trưởng.
Đội trưởng nhìn qua số điện thoại, sau khi xác nhận đây là số điện thoại riêng của Hoắc Trầm Lệnh thì khẽ gật đầu, tạm thời không nói gì.
Bên này, Hoắc Trầm Vân đổ lỗi cho tổng giám đốc Hoắc, người đã đào hố cho mình.
“Anh hai của tôi cũng thiệt là! Ở nhà trông nom con cái như thế nào chứ? Thậm chí không hề hay biết việc con mình chạy từ thủ đô đến tỉnh G!”
“Cũng may có các chú cảnh sát đấy!”
Đội trưởng nhất thời không biết nên nói gì.
Nhìn Tể Tể rồi lại nhìn Bách Minh Tư, đội trưởng không khỏi hỏi.
“Nhà họ Hoắc là nhà cao cửa rộng và làm ăn lớn, bạn nhỏ Minh Tể Tể trông cũng khoảng ba bốn tuổi, bình thường không có người chăm sóc riêng? Hay vệ sĩ sao?”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Với tốc độ di chuyển tức thời của Tể Tể thì vệ sĩ nào theo cho kịp chứ?
Các vệ sĩ vì không muốn bị thất nghiệp nên một số đang canh gác ở công ty, một số thì chăm sóc cây xanh trong trang viên nhà họ Hoắc.
Tất nhiên, đội vệ sĩ trực ca ngày và đội yêu quái thì trực ca đêm.
Bởi vì tính chất của đội yêu quái khác nhau nên hễ có thời gian, đội yêu quái thậm chí sẽ làm việc cả trong ban ngày và phải đảm bảo rằng không bị những người làm và vệ sĩ trong trang viên nhận ra điều bất thường.
Đội trưởng thấy Hoắc Trầm Vân ở đầu dây bên kia chợt im lặng nên không khỏi thổn thức.
“Anh Hoắc à, chuyện là như vầy, hôm nay hai bạn nhỏ đã vô tình gặp phải một vụ tai nạn, tuy hiện trường không có người tử vong nhưng đây là một vụ án bắt cóc và vô cùng nguy hiểm, anh có hiểu không?”
Hoắc Trầm Vân nghiến răng, vội vàng trả lời.
“Hiểu, hiểu, hiểu! Thật xin lỗi chú cảnh sát, đây là do lỗi bất cẩn của anh hai tôi không để ý đến đám trẻ đã bị lạc, thực sự rất xin lỗi vì đã gây rắc rối cho anh.”
Ngay khi đội trưởng đang định nói gì đó thì Hoắc Trầm Lệnh ở đầu dây bên kia trong điện thoại của một đồng chí cảnh sát khác u ám lên tiếng.
“Hoắc Trầm Vân, anh hai của em là anh đây — bất cẩn sao?”
Hoắc Trầm Vân kinh hãi: “Ơ? Anh hai?”
Giọng nói lạnh như băng của Hoắc Trầm Lệnh tiếp tục vang lên.
“Trách anh ở nhà trông nom con cái như thế nào à?”
Hoắc Trầm Vân sợ hãi.
“Anh hai… em…”
Hoắc Trầm Lệnh đã trực tiếp đưa ra lời kết luận.
“Hoắc Trầm Vân, em giỏi lắm!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Hoắc Trầm Vân chỉ cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
Anh ấy cảm thấy mình sắp toi đời rồi!
Tể Tể ở bên cạnh nghe thấy cha nuôi trần gian khen chú ba giỏi lắm thì cô bé không khỏi ngây ngô bật cười.
“Đúng đúng đúng! Cha ơi, chú ba giỏi lắm đấy! Chú ba không có bị thương! Cũng không sợ đến ngất đi! Chú ba đã tiến bộ rất nhiều!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Bách Minh Tư ở bên cạnh nghe thấy vậy, cậu ấy sắp không nhịn được bật cười rồi.
Nhưng với tư cách là con cháu thì dường như đây là điều không nên.
Cậu ấy vội vàng bế Tể Tể đi ra xa.
“Tể Tể, hãy để chú Trầm Lệnh, chú Trầm Vân và các chú cảnh sát nói chuyện với nhau đi, anh Minh Tư đưa em đi tham quan xung quanh.”