Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1292:
Nhóc ơi!
Cha của nhóc là người cầm quyền của gia tộc số một Hoa Quốc đấy, nhóc muốn bao nhiêu tiền chả lẽ ngài ấy không cho sao?
Tất cả đều là của nhóc!
Mọi thứ đều là của nhóc!
Đâu cần một bé con như nhóc ra ngoài kiếm tiền chứ!
Đúng là người được ăn no không thể biết người chết đói khổ như thế nào mà!
Hoắc Trầm Lệnh quyết định không tự đâm vào tim mình nữa, ông thay đổi chủ đề.
“Tể Tể, con đến thành phố N với ai vậy?”
Tể Tể vội quay đầu lại nhìn Bách Minh Tư bên cạnh.
“Cha, Tể Tể đi cùng với anh Minh Tư.”
Khi nghe thấy là Bách Minh Tư thì Hoắc Trầm Lệnh lập tức cảm thấy an tâm.
Tuy Minh Tư còn nhỏ tuổi nhưng cậu nhóc luôn làm việc rất ổn thỏa.
Nhà họ Bách áp dụng cách giáo dục thả lỏng với cậu nhóc từ khi còn nhỏ, thỉnh thoảng sẽ để cậu nhóc ra ngoài một mình.
“Được rồi, cha biết rồi, vậy Tể Tể hãy chăm sóc bản thân thật kỹ. Sau khi Tể Tể quay phim xong thì cha sẽ đón Tể Tể.”
Tể Tể cười thấy răng không thấy mắt.
“Dạ.”
“Được rồi, bây giờ Tể Tể trả điện thoại lại cho chú cảnh sát đi, cha có lời muốn nói với chú cảnh sát.”
Tể Tể rất ngoan và ngây ngô đáp lời.
“Dạ, Tể Tể nghe lời cha ạ.”
Dứt lời, Tể Tể ngây ngô chào tạm biệt cha nuôi trần gian rồi đưa điện thoại cho chú cảnh sát mà không quên nói cảm ơn.
“Cảm ơn chú cảnh sát.”
Đồng chí cảnh sát rất ngạc nhiên khi Tể Tể lễ phép như vậy, anh ấy không nhịn được lại xoa cái đầu nhỏ của cô bé.
“Không có chi, đây là điều chú nên làm mà.”
Tể Tể nhìn chú cảnh sát tiếp tục nói chuyện điện thoại với cha nuôi trần gian, cô bé nghiêng đầu nhìn sang Bách Minh Tư.
“Anh Minh Tư, chúng ta vẫn đợi ở đây sao?”
Bách Minh Tư gật đầu.
“Đợi chứ, đợi chú Trầm Lệnh và chú cảnh sát nói chuyện điện thoại xong đã.”
Tể Tể ngoan ngoãn gật đầu, quơ quơ cái chân nhỏ mũm mĩm xuống đất.
Như thể nghĩ đến điều gì đó, Tể Tể đột nhiên sải bước chạy hì hục đến cốp xe việt dã.
Bách Minh Tư thấy vậy thì đi theo cô bé.
“Tể Tể, sao vậy?”
Tể Tể chuẩn bị nhảy lên trên cốp xe như trước, Bách Minh Tư đã nhận ra ý đồ của cô bé nên cậu ấy vội vàng cúi xuống bế cô bé lên.
“Tể Tể, em muốn tìm cái gì vậy?”
Tể Tể ngây ngô nói.
“Anh Minh Tư, Tể Tể đang tìm tảng đá lớn, trong cốp xe có vài tảng đá lớn.”
Chú cảnh sát đi theo tới đó, các đồng nghiệp chủ yếu vẫn đang trấn an cảm xúc của người nhà họ Vương, sau đó thẩm vấn ba người còn lại.
Thế nên họ thực sự chưa có kiểm tra cốp xe.
Sau khi Bách Minh Tư mở cốp xe ra thì đồng chí cảnh sát đi theo tới đây lập tức cau mày khi nhìn thấy bốn năm tảng đá lớn bên trong.
“Đội trưởng.”
Đội trưởng nghe tiếng đi tới và cũng cau mày khi nhìn thấy tảng đá lớn trong cốp xe.
Anh ấy bước tới trước mặt Vương Hải Châu.
“Cô Vương, cho hỏi những tảng đá trong cốp xe có phải do các cô chuẩn bị không?”
Vương Hải Châu không hề biết trong cốp xe có tảng đá lớn, sau khi tận mắt nhìn thấy thì cô ấy lập tức hoang mang.
“Không phải.”
Ngay khi xe cấp cứu vừa đến thì cha Vương đã được đưa lên xe. Khi nghe thấy những gì cảnh sát nói thì ông ấy vội vàng lên tiếng.
“Đó là do ba tên xã hội đen bắt cóc chúng tôi đã nửa đường chất lên đấy!”
Sau khi cha Vương nói xong thì ông ấy lập tức ngất đi do vết thương khá nặng và quá kích động.
Mẹ Vương lo lắng cho sức khỏe của chồng nên bà ấy vội vàng đi lên xe.
Bác sĩ nhanh chóng đóng cửa xe lại và xe cấp cứu phóng nhanh rời đi.
Vương Hải Châu đã kể lại cho đồng chí cảnh sát nghe về quá trình mình bị bắt cóc là như thế nào.
Người bị bắt cóc đầu tiên là cha Vương, lúc ấy trên xe chỉ có mình ông ấy.
Sau khi bắt cóc cha Vương, ba tên xã hội đen dùng wechat của ông ấy gửi tin nhắn cho vợ và con gái, lừa hai người họ đến đây và bắt cóc luôn.
“Đúng rồi, đồng chí cảnh sát, trên xe có camera hành trình, các anh có thể kiểm tra xem.”
Đội trưởng gật đầu: “Chúng tôi đã đang xem rồi.”
Sự thật chứng minh rằng cha Vương không hề nói dối, trong camera hành trình đã rõ ràng ghi lại quá trình ba tên xã hội đen chất những tảng đá lớn vào cốp xe.
Đội trưởng đứng trước mặt tên xã hội đen bị nóc xe cuốn lấy.
“Nói đi, tại sao đột nhiên lại bỏ nhiều tảng đá lớn như vậy vào cốp xe? Các cậu định làm gì với những tảng đá lớn đó?”
Trong đầu Tể Tể chợt lóe lên cảnh tượng trong tivi mà mình thỉnh thoảng sẽ xem cùng với anh tiểu Tương.
“Chú cảnh sát ơi, có phải là vì nhấn chìm xuống biển không?”
Đội trưởng: “…”
Bạn nhỏ à!
Cháu mới ba tuổi rưỡi mà có phải đã biết nhiều thứ quá rồi không?
Bách Minh Tư ôm lấy Tể Tể rồi mỉm cười giải thích với đội trưởng.
“Vào khoảng thời gian trước, cháu có xem một bộ phim hình sự, vừa hay có cảnh bọn cướp bắt cóc con tin nhưng vì đàm phán không thành nên họ đã trói con tin vào tảng đá rồi quăng chìm xuống biển. Tể Tể có trí nhớ tốt nên giờ vẫn còn nhớ.”
Đội trưởng: “…”
Đội trưởng ho khan một tiếng.
“Nhóc à, chú đề nghị sau này các cháu bớt xem những phim đó lại đi. Đặc biệt là em gái của cháu còn quá nhỏ, lỡ như bị dọa sợ thì sao?”
Tể Tể chưa kịp lên tiếng thì Bách Minh Tư đã vội vàng che miệng của cô bé lại rồi nghiêm túc gật đầu.