Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1306:
Bách Minh Tư cười giải thích: “Bọn họ đang xác nhận thân phận của Tể Tể đó.”
Tể Tể không hiểu lắm: “Nhưng Tể Tể đã nói tên họ của mình và tên họ của cha cho chú cảnh sát nghe rồi mà anh Minh Tư.”
Bách Minh Tư cười phì ra tiếng: “Bởi vì chú Trầm Lệnh là người rất giỏi giang, là người cầm quyền của gia tộc hàng đầu ở Hoa Quốc chúng ta, các chú cảnh sát rất ngạc nhiên khi biết Tể Tể là con gái của chú Trầm Lệnh, sợ Tể Tể xảy ra chuyện cho nên mới vội vàng liên hệ với chú Trầm Lệnh đó.”
Tể Tể đã hiểu, cô bé cảm thấy cực kỳ tự hào.
“Cha giỏi quá à!”
Bách Minh Tư cười gật đầu: “Đúng vậy! Chú Trầm Lệnh siêu siêu siêu giỏi luôn!”
Tể Tể hí ha hí hửng, sau đó suy nghĩ một lát rồi nghiêng đầu nhìn Bách Minh Tư: “Anh Minh Tư ơi, vậy Tể Tể có cần nói cho bọn họ là cha đã biết chuyện bọn mình đi tới đây không?”
Bách Minh Tư cười lắc đầu: “Không cần đâu, Tể Tể có nói thì các chú cảnh sát cũng sẽ không tin, tốt nhất vẫn nên để họ tự gọi điện xác nhận với chú Trầm Lệnh thì hơn.”
Sự thật chứng minh, suy đoán của Bách Minh Tư là hoàn toàn chính xác.
Đồng chí cảnh sát nhanh chóng báo cáo chuyện này cho cấp trên, bởi vậy bọn họ đã bắt đầu liên lạc với Hoắc Trầm Lệnh.
Lúc này Hoắc Trầm Lệnh đã về nước, ông mới vừa hoàn thành một cuộc họp xuyên quốc gia, lúc này đang trở lại văn phòng.
Khi nhìn thấy cuộc gọi đến từ số điện thoại lạ, phản ứng đầu tiên của ông là định cúp, nhưng không biết linh tính mách bảo như thế nào, cuối cùng ông lại chọn bắt máy.
“Xin chào, tôi là Hoắc Trầm Lệnh, xin hỏi ai ở đầu dây đấy?”
Đồng chí cảnh sát nhanh chóng lên tiếng: “Vâng chào anh Hoắc, tôi là Trương Thông An - cảnh sát ở khu Phong Dương thuộc thành phố N ở tỉnh G, tôi...”
Hoắc Trầm Lệnh nhíu mày, dường như đã đoán được gì đó nên vội cắt ngang lời của anh ấy: “Con gái Tể Tể của tôi đang ở chỗ mọi người sao?”
Đồng chí cảnh sát ở đầu dây bên kia hơi sửng sốt, một hồi lâu sau mới nhớ trả lời lại: “...Vâng, đúng thế!”
Hoắc Trầm Lệnh: “...”
Em ba, em chăm cháu cái kiểu gì thế này?
Hoắc Trầm Lệnh hồi lâu không lên tiếng, khiến đồng chí cảnh sát ở đầu dây bên kia thậm chí không khỏi nhìn màn hình cuộc gọi.
Màn hình cuộc gọi vẫn còn đó nên mới khẳng định là anh chưa cúp máy.
“Ngài Hoắc, ngài…”
Giọng nói của Hoắc Trầm Lệnh rất hòa nhã.
“Đồng chí cảnh sát, bây giờ Tể Tể có đang ở bên cạnh cậu không? Tôi có thể nói vài câu với Tể Tể không?”
“Cô bé đang ở ngay bên cạnh, tôi sẽ đưa điện thoại cho cô bé ngay.”
Tể Tể luôn đứng ngay bên cạnh đã nghe thấy giọng nói của cha nuôi trần gian từ lâu, hai mắt gần như sáng lên.
Nhưng phải có lễ phép.
Đây là điện thoại của chú cảnh sát.
Nếu chú cảnh sát không cho thì cô bé cũng không được giật lấy.
Khi chú cảnh sát đưa điện thoại qua, Tể Tể vẫn chưa nhận lấy điện thoại thì giọng nói ngây ngô đã vui vẻ kêu lên.
“Cha ơi~”
“Cha ơi, cha vẫn đang ở nước ngoài sao?”
“Cha ơi, cha có nhớ Tể Tể không? Tể Tể nhớ cha nhiều lắm đấy~”
Hoắc Trầm Lệnh ở đầu dây bên kia nghe thấy giọng nói ngây ngô vui vẻ của con gái, khóe miệng bất giác nhếch lên, giọng nói vừa dịu dàng lại cưng chiều.
“Cha cũng nhớ Tể Tể, nhớ nhiều vô cùng!”
“Tể Tể có ăn ngoan không đấy?”
Tể Tể cười khúc khích.
“Có, có, có đấy! Tể Tể đã ăn rất nhiều món ngon đấy!”
Hoắc Trầm Lệnh lại hỏi.
“Chẳng hạn như…”
Tể Tể vui vẻ nói.
“Chẳng hạn như âm khí trong Quỷ Vực đều bị Tể Tể ăn hết rồi!”
Đồng chí cảnh sát: “…”
Âm khí trong Quỷ Vực ư?
Đó là cái quái gì vậy?
Sao anh ấy chưa từng nghe nói đến vậy?
Hoắc Trầm Lệnh nghe thấy vậy thì ho khan một tiếng nhắc nhở con gái cưng.
“Tể Tể, ý của cha là một ngày ba bữa chứ không phải quà ăn vặt.”
Tể Tể ồ ồ vài tiếng, từ khóe mắt nhìn thấy anh Minh Tư đang nháy mắt ra hiệu với cô bé, thế là cô bé lập tức hiểu ý của cha nuôi trần gian.
“Ăn rồi, ăn rồi, Tể Tể đã ăn rất nhiều món ngon, có…”
Tể Tể suy nghĩ cẩn thận nhưng đầu óc lại trống rỗng.
Hình như cô bé chẳng ăn gì kể từ khi ra khỏi Quỷ Vực, cô bé ngủ suốt.
Ngay cả lương thực dự trữ trong túi cô bé hiện giờ cũng là ma quỷ.
Hoắc Trầm Lệnh gần như ngay lập tức đoán ra được chuyện gì đang xảy ra từ giọng nói ngập ngừng của con gái cưng.
“Cha biết rồi.”
Tể Tể: “Hả?”
Hoắc Trầm Lệnh nhìn đồng hồ.
“Tể Tể, phim đã quay xong chưa?”
Tể Tể kinh ngạc và trợn tròn mắt.
“Cha, phim còn chưa bắt đầu quay nữa mà.”
Hoắc Trầm Lệnh cũng kinh ngạc.
“Vẫn chưa bắt đầu quay sao?”
Tể Tể gật đầu, ngây ngô giải thích.
“Bởi vì trong thôn Quỷ Khóc…”
Hoắc Trầm Lệnh lại lập tức hiểu ra, dứt khoát ngắt lời của con gái cưng.
“Cha biết rồi, thế Tể Tể còn ở bên đó không? Hay là bây giờ cha lên đường rước con về nhà?”
Tể Tể vội vàng lắc đầu.
“Không không không! Cha ơi, Tể Tể vẫn chưa quay phim, đợi quay xong thì Tể Tể sẽ về nhà.”
Khóe miệng của Hoắc Trầm Lệnh co giật.
“Chẳng phải Tể Tể rất nhớ cha sao? Tại sao không về nhà?”
Tể Tể lúng túng, một tay cầm điện thoại, tay kia kéo quần của mình.
“... Tể Tể vẫn chưa kiếm được tiền.”
Hoắc Trầm Lệnh: “…”
Đồng chí cảnh sát luôn ở bên lắng nghe: “…”