Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1305:

Chỉ có hai cha con Vương Hải Châu - người đã được tận mắt nhìn thấy mọi thứ - là thường hay liếc sang Tể Tể.

Có điều hành vi này của họ lại bị các chú cảnh sát tưởng là hai cha con này đang lo lắng cho hai đứa bé ở bên kia, bởi vậy có một đồng chí cảnh sát rời đội đi tới trước mặt của Tể Tể và Bách Minh Tư, sau đó nở một nụ cười thật dịu dàng hỏi: “Hai cháu bé, sao hai cháu lại ở đây thế?”

Tể Tể không hé răng, chỉ quay sang nhìn Bách Minh Tư.

Bách Minh Tư mím môi, cậu ấy cụp mi che khuất cảm xúc nơi đáy mắt, sau đó có chút bất an giải thích: “Thưa chú cảnh sát, lúc cháu tới đây tìm em gái thì thấy bác Vương và cô Vương đang báo cảnh sát, còn ba chú người xấu kia, một người bị cuốn vào cửa xe, một người bị cuốn lên nóc xe, còn một người thì bị cột bằng dây thừng ạ.”

Đồng chí cảnh sát: “...Cháu lại đây tìm em gái ấy hả?”

Tể Tể biết đã tới phiên mình lên tiếng, bởi vậy non nớt cất lời: “Dạ thưa chú cảnh sát, anh Minh Tư tới tìm Tể Tể thật đó ạ, Tể Tể... Tể Tể bị lạc đường.”

Đồng chí cảnh sát: “...”

Nhưng bé con à, cháu còn nhỏ như thế thì sao lại xuất hiện ở bãi đỗ xe tầng B2 cơ chứ?

Đối diện với đôi mắt tròn xoe sáng long lanh của Tể Tể, đồng chí cảnh sát cảm thấy nếu mình mà nghi ngờ một đứa bé đáng yêu như thế thì đúng là tội lỗi ngập trời, cho nên anh ấy quyết định từ bỏ.

Đồng chí cảnh sát lại nhìn về phía Bách Minh Tư: “Cháu tên là...”

Bách Minh Tư ngẩng đầu, mặt mày cậu ấy tuấn tú như một bức tranh vẽ: “Dạ thưa chú cảnh sát, cháu tên Bách Minh Tư.”

Đồng chí cảnh sát tiếp tục hỏi: “Chỉ có hai anh em cháu ở đây thôi sao?”

Bách Minh Tư gật đầu: “Đám người của chú Trầm Vân đang ở thị trấn Vân Thạch ạ.”

Đồng chí cảnh sát kinh ngạc: “Thị trấn Vân Thạch?”

Bách Minh Tư lại gật đầu, lông mi rũ xuống che khuất cảm xúc trong mắt.

Biết sao bây giờ, cậu ấy đang nói dối đấy! Lại còn nói dối ngay trước mặt của Tể Tể nữa chứ.

“Đúng vậy! Bọn cháu đang tính ngồi xe tới thị trấn Vân Thạch, có điều trong lúc sơ ý cháu đã lạc mất Tể Tể, cháu đi tìm một hồi thì tìm tới nơi này.”

Đồng chí cảnh sát: “...”

Nhìn Tể Tể ba tuổi rưỡi ngoan ngoãn và đáng yêu đến mức xỉu lên xỉu xuống, lại nhìn cậu thiếu niên trẻ tuổi đang mất tự nhiên siết chặt lấy ống quần, đồng chí cảnh sát không khỏi thở dài.

“Thị trấn Vân Thạch cách thành phố ít nhất bốn tiếng rưỡi ngồi xe, người lớn nhà các cháu yên tâm để các cháu tự đi như thế à?”

Bách Minh Tư xấu hổ gãi trán: “À vâng, cháu và em gái...

muốn lén tới để gây bất ngờ cho chú ba đang đóng phim ở thị trấn Vân Thạch ấy ạ.”

Đồng chí cảnh sát: “...”

Khóe miệng anh ấy run rẩy: “Quê quán của hai cháu ở đâu?”

Bách Minh Tư còn chưa kịp nói câu nào thì Tể Tể đã mềm giọng báo ra tên cha nuôi ở nhân gian của mình: “Chú cảnh sát ơi, bọn cháu ở thủ đô, cha của Tể Tể tên là Hoắc Trầm Lệnh.”

Đồng chí cảnh sát gật đầu, sau đó... đột nhiên nhìn chằm chằm Tể Tể.

Tể Tể không hiểu mô tê gì nên hoang mang hỏi lại: “Sao vậy chú cảnh sát?”

Đồng chí cảnh sát chỉ biết một người tên Hoắc Trầm Lệnh, đó là người cầm quyền của gia tộc hàng đầu ở Hoa Quốc bọn họ.

Cô bé trước mặt này... đừng nói bé là con gái của người cầm quyền của gia tộc hàng đầu ở Hoa Quốc - nhà họ Hoắc - đấy nhé?

Không lâu trước đây trên mạng không ngừng lan tin người cầm quyền của gia tộc hàng đầu ở Hoa Quốc có nhận nuôi một cô con gái.

Đồng chí cảnh sát vừa gật đầu với Tể Tể vừa lấy điện thoại ra.

“Cháu bé à, cháu chờ chú một chút để chú đi điều tra chuyện này đã nhé.”

Tể Tể ngoan ngoãn gật đầu cái rụp: “Vâng, chú cảnh sát không cần phải gấp gáp đâu, Tể Tể không có hối chú.”

Đồng chí cảnh sát thiếu điều muốn xỉu ngang trước sự đáng yêu và hiểu chuyện của cô bé trước mặt này.

Sau một hồi hì hục trên mạng và tìm được tên của con gái Hoắc Trầm Lệnh xong, đồng chí cảnh sát nhanh chóng nhìn về phía Tể Tể.

“Cháu bé, tên đầy đủ của cháu là gì?”

Tể Tể cười hì hì đáp: “Tên đầy đủ của Tể Tể là Minh Tể Tể ạ.”

Đồng chí cảnh sát vội cúi đầu nhìn chằm chằm cái tên “Minh Tể Tể” được viết bằng kiểu chữ in đậm trên Wikipedia, sau đó lại nhìn sang cô bé đáng yêu trước mặt.

Quả nhiên, đúng tên rồi!

Đồng chí cảnh sát giật mình thon thót.

Ngài Hoắc có biết chuyện cô con gái mới ba tuổi rưỡi và thiếu niên nhỏ tuổi này tự tiện đi một mình từ thủ đô tới tỉnh G như vậy không?

“Hai cháu chờ chú một chút nhé. Nhớ ở yên đây đừng đi đâu nghe chưa?”

Tể Tể và Bách Minh Tư gật đầu: “Cháu biết rồi ạ.”

“Ôi chao! Ngoan quá đi!”

Đồng chí cảnh sát xoa xoa cái đầu nhỏ của Tể Tể, sau đó vội vàng chạy đi tìm đội trưởng của tiểu đội hiện tại.

Tể Tể và Bách Minh Tư đứng yên tại chỗ, cả hai đều siêu ngoan ngoãn, hoàn toàn không hề nhúc nhích tẹo nào.

Đồng chí cảnh sát vừa nói vừa lấy điện thoại ra đưa cho đội trưởng xem, sau đó còn nhìn về phía Tể Tể một cái, đội trưởng cũng nhìn qua theo anh ấy.

Tể Tể: “Anh Minh Tư, sao thi thoảng mấy chú cảnh sát cứ quay qua nhìn Tể Tể vậy ạ?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free