Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1304:
Vương Hải Châu vội móc điện thoại ra gọi 110*, cúp máy xong lại chuyển sang gọi tiếp cho 120**.
(*) 110: Đây là số khẩn cấp để gọi cảnh sát bên Trung Quốc.
(**) 120: Đây là số khẩn cấp để gọi cứu thương bên Trung Quốc.
Mẹ Vương vẫn cố chấp muốn quỳ, ngặt nỗi dù có cố cách mấy thì vẫn không thể quỳ được.
Tể Tể thấy thế thì tốt bụng nhắc nhở bà ấy: “Bác gái Vương ơi, mọi người không quỳ được đâu, Tể Tể và anh Minh Tư cũng không cần mọi người quỳ với mình.”
Bách Minh Tư để cha Vương dựa hẳn vào người mình rồi chậm rãi đặt ông ấy nằm lên mặt đất, lý do mà cậu ấy làm như thế là vì cha Vương bị thương rất nặng, xương bả vai cũng bị gãy, thậm chí những nơi khác còn bị thương ngoài da, bởi vậy không tiện đứng thẳng.
Tể Tể thấy thế cũng vội mở cốp xe ra tìm kiếm bên trong, cuối cùng tìm được một tấm thảm lót để ăn cơm dã ngoại và mấy cục đá to.
Tể Tể nhìn mấy cục đá to vài cái rồi cầm tấm thảm kia trải lên mặt đất, sau đó phụ Bách Minh Tư đỡ cha Vương nằm lên đó chờ xe cứu thương và xe cảnh sát tới.
Mẹ Vương cảm động đến mức rơi nước mắt, bà ấy vừa khóc vừa nói cảm ơn.
Lúc này Vương Hải Châu đã bình tĩnh lại, trong đầu cô ấy dần hiện lên cảnh Tể Tể dùng tay không cuốn tròn cửa xe và nóc xe.
“Tể Tể, cháu...”
Tể Tể khó hiểu nhìn cô ấy, hàng lông mi cong dài chớp chớp trông cực kỳ đáng yêu, thậm chí giọng nói cũng non nớt và mềm như bông, vừa nhìn đã biết là một bé cưng xinh xắn ngoan ngoãn.
“Cô Vương, cô muốn nói gì vậy ạ?”
Vương Hải Châu biết có chút chuyện không nên hỏi, nhưng mà cô ấy lại không kìm được: “Người trong Huyền Môn như các cháu... đều có thể dùng tay không bẻ nóc xe như thế này hết hả?”
Mẹ Vương - người vừa ngồi canh bên người cha Vương vừa khóc lóc nói lời cảm ơn - lập tức ngớ người.
“Hả, tay không bẻ nóc xe gì cơ? Xe này được làm từ chất liệu hợp kim nhôm có bỏ thêm sợi carbon đấy, làm gì có ai dùng tay không bẻ cửa xe với nóc xe được?”
Vương Hải Châu - người đã tận mắt nhìn thấy tất cả - theo bản năng nhìn về phía Tể Tể.
Tể Tể: “...”
Bách Minh Tư cười nói.
“Đúng là dùng tay không, nhưng đây là một ít thuật pháp nhỏ của Huyền Môn thôi, thật ra cũng tốn sức lắm, phải là người có tu vi cao cường như Tể Tể mới làm được.”
Tể Tể khó tin nhìn về phía Bách Minh Tư.
Bách Minh Tư mỉm cười nháy mắt với cô bé một cái.
Tể Tể lập tức hiểu ngay, thế là cười hì hì gật đầu: “Dạ đúng rồi á! Anh Minh Tư nói không sai!”
Vương Hải Châu cảm thấy mê mang, còn cha Vương đang ê ẩm khắp người thì lại không tin cho lắm.
Ông ấy cũng từng gặp qua người trong Huyền Môn, cho dù là bậc thầy ghê gớm cách mấy thì ông ấy cũng chưa từng nghe qua có ai có thể mượn dùng thuật pháp của Huyền Môn để bẻ cửa xe và nóc xe bằng tay không như thế này cả.
Có lẽ hai đứa bé này có công pháp đặc biệt nào đó nhưng không tiện nói với bọn họ mà thôi.
Nghĩ như thế, cha Vương cố nén đau đớn mở miệng: “Hai thầy nói thế thì… thì nhất định là thế rồi!”
Tể Tể cười hì hì.
Thầy Cát Mẫn núp trong túi muốn chui ra xem, có điều Tể Tể sợ nó nói tiếng người sẽ dọa ba người nhà họ Vương chết khiếp, bởi vậy vỗ nhẹ vào yếm một cái.
“Ngoan nào!”
Thầy Cát Mẫn: “...”
Không qua bao lâu, các đồng chí cảnh sát đã tới nơi.
Bách Minh Tư nhân cơ hội này thu hồi bùa định thân đang khống chế tên lưu manh, sau đó dắt tay Tể Tể đứng ở một bên chờ hai mẹ con Vương Hải Châu kể lại những gì đã xảy ra với các đồng chí cảnh sát.
Chờ đến khi các đồng chí cảnh sát các nhìn thấy bộ dạng thê thảm của ba tên lưu manh, bọn họ đều cảm thấy vô cùng khó tin.
Tên lưu manh thứ ba còn đỡ, ít nhất người này chỉ bị trói bằng dây thừng thôi, cái này vẫn chấp nhận được.
Nhưng hai tên lưu manh bị quấn trong cửa xe và nóc xe kia là sao vậy?
Kiểu này thì sao họ viết báo cáo đây?
Nếu viết đúng sự thật thì cấp trên tin mới là lạ đó!
Nhiều khi cấp trên còn bắt bọn họ đến khoa tâm thần của bệnh viện một chuyến để khám cũng không chừng?!
****
Tể Tể thấy các chú cảnh sát vây quanh hai ông chú xấu xa bị cuốn trong cửa xe và nóc xe thì vô cùng hoang mang.
Cô bé nhỏ giọng hỏi Bách Minh Tư đang đứng ở bên cạnh: “Anh Minh Tư ơi, các chú cảnh sát đang nhìn gì vậy ạ?”
Bách Minh Tư nhịn cười, nhỏ giọng giải thích: “Chắc là đang xem xe này được làm từ chất liệu gì đấy.”
Tể Tể: “Vậy xe này được làm từ gì ạ?”
Bách Minh Tư: “Hợp kim nhôm và sợi carbon, cực kỳ chắc chắn luôn.”
Tể Tể giơ bàn tay béo múp lên quan sát, sau đó nhỏ giọng thì thầm với Bách Minh Tư: “Anh Minh Tư, đối với Tể Tể mà nói thì chất liệu của chiếc xe này không chắc chắn gì cả.”
Bách Minh Tư suýt nữa đã phì cười, cậu ấy không ngừng khen ngợi: “Ừ! Bởi vì Tể Tể giỏi quá mà!”
Tể Tể cười hì hì, sau đó kiêu ngạo ưỡn ngực, tiếp tục ngoan ngoãn đứng chờ.
Dù là ai thấy được cảnh này cũng sẽ không tài nào tưởng tượng nổi, rõ ràng là một cô bé xinh xắn nhỏ nhắn đáng yêu như thế này sao có thể là “dũng sĩ” dùng tay không uốn cong cửa xe và nóc xe được cơ chứ.