Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1303:
Người đàn ông trung niên hoảng sợ thét chói tai: “Á á á á! Quái vật! Bớ người ta có quái vật!”
Nhìn luồng khí điềm gở bao bọc xung quanh người gã ta, Tể Tể biết bình thường người này làm không ít chuyện xấu, bởi vậy cô bé lập tức giơ nắm tay mum múp của mình lên đấm một cú trời giáng vào miệng gã ta.
“Ui da!”
Người đàn ông trung niên rú lên thảm thiết, sau đó há miệng phun ra một ngụm máu, thậm chí bên trong còn có hai cái răng cửa nữa chứ.
Sau khi xác nhận người đàn ông trung niên sẽ không bị ngạt thở, Tể Tể mới quay đầu nhìn về phía bên trong xe.
Bởi vì đã mất cái nóc, xe việt dã lập tức được “nâng cấp” thành xe mui trần.
Tể Tể và hai cha con Vương Hải Châu sáu mắt nhìn nhau, cô bé cười rộ lên thật ngọt: “Cháu chào bác Vương, cháu chào cô Vương!”
Cha Vương và Vương Hải Châu: “...”
Hiện giờ bọn họ cảm thấy vô cùng rối bời, rối tới nỗi không thể diễn giải thành lời luôn, đương nhiên lại càng không thể dùng ngôn ngữ cơ thể để thuyết minh.
Nếu muốn hình dung nội tâm của bọn họ bây giờ, vậy chỉ có thể dùng năm chữ: Trợn mắt há hốc mồm.
Trán của cha Vương vốn có rất nhiều nếp nhăn, giờ đây các nếp nhăn ấy lại càng hằn sâu, tựa như bốn năm vết gấp ép chặt vào phần xương trán vậy.
Vương Hải Châu nghiêng đầu, đôi mắt trợn trừng không ngừng rơi nước mắt.
Tể Tể phát hiện bọn họ không nói chuyện được, thế là vội vàng nhảy xuống dùng tay xé băng keo đang dán trên miệng của họ ra.
“Xong rồi đó ạ!”
Cha Vương và Vương Hải Châu: “...”
Tể Tể lại lanh lẹ mở trói cho bọn họ.
Dây thừng bản to này cực kỳ chắc chắn, hơn nữa còn bị đám người kia thắt thành nút chết.
Tể Tể gỡ mãi không được, thế là quyết định dùng bạo lực xé đứt nó luôn.
Vương Hải Châu nhìn chằm chằm Tể Tể lúc cô bé đang xé dây thừng cho cha Vương, chờ đến khi cô bé chuyển sang giúp Vương Hải Châu, cha Vương lại tiếp tục nhìn chằm chằm cô bé.
Chờ đến khi được tự do, hai cha con vẫn còn tưởng rằng mình đang nằm mơ.
Mãi đến khi Tể Tể dùng phương pháp tương tự cởi trói cho mẹ Vương - người còn đang hôn mê, mẹ Vương mới mơ màng tỉnh lại.
“Cháu...”
Tể Tể cười ngọt ngào: “Cháu chào bác gái Vương!”
Mẹ Vương: “...”
Đầu óc mẹ Vương trống rỗng, có điều khi thấy mũi miệng của chồng mình máu me be bét, mặt mũi và tay chân của con gái mình thì trầy trụa khắp nơi, bà ấy lập tức nhớ ra tất cả mọi chuyện trước khi mình hôn mê.
“Lập Tín, Hải Châu, hai người sao rồi? Chúng ta đã được cứu rồi ư?”
Cha Vương và Vương Hải Châu nhìn Tể Tể, theo bản năng gật đầu: “Đúng vậy, chúng ta... tạm thời đã được cứu rồi.
”
Tể Tể nghe xong cảm thấy lời nói của bọn họ cứ quái quái kiểu gì, thế là mềm giọng sửa đúng lại lời của họ: “Bác Vương, cô Vương, mọi người đã được cứu rồi, là Tể Tể và anh Minh Tư cứu mọi người đấy ạ!”
Lúc này cha Vương và Vương Hải Châu mới nhớ tới ngoài xe vẫn còn một cậu thiếu niên.
Mẹ Vương cũng nghiêng đầu nhìn ra ngoài.
Bách Minh Tư đang dùng bùa định thân để khiến tên lưu manh ngồi ghế phụ đứng yên, sau đó nhặt sợi dây thừng mà Tể Tể vứt lên rồi trói người này lại.
Nhận ra đám người Tể Tể đang nhìn mình, Bách Minh Tư nhanh chóng đứng dậy rồi xoay người đi về phía cô bé.
“Tể Tể, anh đã trói xong hết rồi nè.”
Tể Tể bắt đầu khen theo thói quen: “Anh Minh Tư giỏi dã man luôn á!”
Bách Minh Tư buồn cười xoa cái đầu nhỏ của cô bé: “Phải là “Tể Tể giỏi dã man” mới đúng! Anh Minh Tư chỉ là trợ thủ của em thôi mà!”
Tể Tể lắc đầu, chỉ tên lưu manh đang bị ép đứng yên.
“Linh lực trong bùa chú của anh Minh Tư tăng lên nhiều lắm, siêu giỏi luôn!”
Bách Minh Tư cũng không ngờ Tể Tể lại nhận ra sức mạnh ẩn chứa bên trong lá bùa, thế là nụ cười của cậu ấy càng thêm cưng chiều: “Đều nhờ Tể Tể giúp anh đấy.”
Tể Tể cười hì hì.
“Anh Minh Tư là anh của Tể Tể, giúp anh mình là chuyện đương nhiên mà.”
Lòng Bách Minh Tư cảm thấy vô cùng ấm áp, cậu ấy lại xoa đầu của Tể Tể một cái rồi mới quay sang nhìn gia đình ba người Vương Hải Châu.
Lúc này cha Vương cũng đã bình tĩnh lại, ông ấy mở miệng: “Bùa... Cháu à... hai cháu là... người trong Huyền Môn ư?”
Tể Tể im lặng nhìn về phía Bách Minh Tư.
Bách Minh Tư cười thẹn thùng: “Vâng thưa bác Vương, cháu tên là Bách Minh Tư, là người nhà họ Bách ở thủ đô.”
Cha Vương biết nhà họ Bách ở thủ đô, thần kinh đang căng thẳng nãy giờ của ông ấy cuối cùng cũng đứt phựt.
Ông ấy không màng cơn đau sau lưng, vừa rơi nước mắt vừa đỡ cửa xe lảo đảo chạy xuống, sau đó quỳ rạp ở trước mặt của Tể Tể và Bách Minh Tư.
“Cảm ơn, cảm ơn ân cứu mạng của hai anh em thầy Bách!”
Bách Minh Tư sợ hết hồn, vội giơ tay đỡ ông ấy dậy.
Vương Hải Châu cũng đỡ mẹ Vương xuống xe rồi định quỳ xuống theo để nói tiếng cảm ơn.
Tể Tể phất cánh tay béo tròn của mình một cái, hai mẹ con lập tức ngẩn người.
Cả hai tưởng chân mình bị tê nên chờ trong chốc lát, sau đó lại tiếp tục quỳ xuống, đáng tiếc vẫn không quỳ được.
Hai mẹ con Vương Hải Châu: “...”
Tể Tể nhìn bọn họ, sau đó non nớt nói: “Cô Vương, bác gái Vương, hai người gọi điện báo cảnh sát trước đi ạ.”
Hai mẹ con Vương Hải Châu lại sửng sốt tập hai, lúc này mới nhớ ra mình còn chưa báo cảnh sát.