Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1301:

Bùa truy vết bay xung quanh quẻ nhân duyên một vòng rồi nhanh chóng bay ra ngoài cửa sổ.

Bách Minh Tư nhanh chóng chạy xuống dưới lầu, Tể Tể nhìn chú ba, chú nhỏ và anh Tiểu Tương.

“Chú ba, Tể Tể đi theo anh Minh Tư xem thử xem sao, chú và chú nhỏ và anh Tiểu Tương ở lại đây nhé?”

Hoắc Trầm Vân gật đầu.

“Cháu nhớ chú ý an toàn nhé.”

Tể Tể vui vẻ gật gật đầu, lạch bạch chạy đi.

Thầy Cát Mẫn nhanh chóng đuổi theo.

“Chị bé đại, chờ tôi với, tôi đi nữa.”

****

Tể Tể chạy theo Bách Minh Tư xuống dưới lầu, cả hai nhanh chóng đi theo bùa truy vết ra ngoài bệnh viện.

Thầy Cát Mẫn thở hồng hộc chạy theo đằng sau, được một lúc mà vẫn không thể đuổi kịp hai người họ.

“Chị bé đại, chờ tôi với.”

Tể Tể nhìn ông ấy một cái.

“Gà trống nhỏ, sao ông lại chạy theo?”

Thầy Cát Mẫn cười hì hì nói.

“Chị bé đại đi đâu thì tôi sẽ đi theo đó.”

Dù sao thì ông ấy cảm thấy rất an toàn nếu đi theo Tể Tể, ông ấy là một con yêu quái thành tinh, hơn nữa còn là một con yêu quái bị sụt tu vi, không đi theo chị đại nhà mình thì đi theo ai chứ.

Thầy Cát Mẫn ho khụ một tiếng.

“Khụ khu. À thì… chị bé đại này, nếu ngài thấy tôi chạy theo hơi khó nhìn thì tôi có thể biến về nguyên hình.”

Tể Tể hơi giật mình.

Bách Minh Tư nghĩ đúng là hai gia tộc Huyền môn là nhà họ Mặc và nhà họ Nghiêm đều cũng sẽ thường xuyên dùng những tà thuật bị cấm để làm một vài chuyện không thể để cho người khác biết được, Tể Tể lại thích thầy Cát Mẫn như vậy, để ông ấy biến về nguyên hình có lẽ sẽ an toàn hơn.

“Vậy thì biến về nguyên hình đi.”

Thầy Cát Mẫn mong quá đi chứ.

“Tới liền.”

Còn chưa bắt đầu biến hình Tể Tể đột nhiên nói.

“Đợi đã, có máy quay an ninh.”

Thầy Cát Mẫn nhanh chóng dùng phép thuật ảo ảnh che giấu máy quay an ninh, sau đó nhoáng một cái thì ông ấy đã biến thành một con gà con vừa mới nở.

Đừng nói là Tể Tể trợn tròn mắt, ngay cả Bách Minh Tư cũng giật mình không hiểu ra làm sao.

“Thầy Cát Mẫn, ông… sao ông nhỏ thế?”

Không phải ông ấy bảo đã hơn một ngàn năm trăm tuổi rồi sao?

Con gà con mở miệng ra nói tiếng người, chính nó cũng rất cảm thán.

“Thì cũng do không đủ linh khí đó. Nếu như không phải tôi nằm trong số mười hai con giáp thì tôi cũng đã ngủm từ lâu rồi.”

“Bây giờ chỉ có nguyên hình bị thu nhỏ lại, như vậy là đã rất tốt rồi.”

Tể Tể và Bách Minh Tư lập tức nghĩ tới Kế Nguyên Tu.

Nguyên hình của Tổ Bảo Bảo rất lớn, nhưng mà lúc biến thành người thì cũng không thể giữ được hình dáng thiếu niên mười bảy mười tám tuổi, chỉ có thể làm một cậu bé năm tuổi mà thôi.

Tình trạng của gà trống nhỏ và Tổ Bảo Bảo đều như nhau.

Gà trống nhỏ có hình người tầm ba mươi tuổi, nhưng bản thể lại là một con gà con lông vàng mềm mượt như nhung.

Tể Tể vô cùng thích con gà con này, cô bé nhanh chóng bế con gà lên tay.

“Gà trống nhỏ, ông đáng yêu quá đi.”

Thầy Cát Mẫn đã một ngàn năm trăm tuổi: “…”

Xấu hổ tới mức lông màu vàng ửng hồng cả lên.

Một con gà trống to lớn oai hùng như nó, sao lại nói là đáng yêu cơ chứ?

Phải gọi là uy vũ hùng tráng.

Nhưng vì để có thể ôm chặt được bắp đùi của chị bé đại, thầy Cát Mẫn chỉ đành phải cười hì hì nịnh nọt.

“Chỉ cần chị bé đại thích là được, thích là được.”

Bách Minh Tư có thể nghe ra được sự bất đắc dĩ và xấu hổ từ trong giọng nói của Cát Mẫn, khóe miệng cong cong.

“Tể Tể, em bỏ thầy Cát Mẫn vào trong yếm của em đi.”

“Dạ, Tể Tể nghe lời anh Minh Tư.”

Thế là sau đó thầy Cát Mẫn đã bị bỏ vào trong yếm đựng đồ của Tể Tể: “…”

Ôi đệch.

Đây không phải là sự bảo vệ mà mình mong muốn.

Xung quanh đen thui, không thấy gì hết trơn.

Thầy Cát Mẫn lập tức nói.

“Chị bé đại, tôi có thể đứng ở trên vai ngài mà.”

Tể Tể còn chưa kịp nói gì thì Bách Minh Tư đã cười nói.

“Tể Tể, nếu để nó đứng trên vai em thì lát nữa em chạy nó sẽ bị thổi bay đó.”

Tể Tể gật đầu thật mạnh.

“Đúng vậy. Gà trống nhỏ, ông cứ an tâm ở trong yếm đi nhé, vừa an toàn vừa không sợ bị rớt mất á.”

Thầy Cát Mẫn: “…”

Bùa truy vết đột nhiên phát ra ánh sáng màu đỏ, Bách Minh Tư nhíu mày.

“Vương Hải Châu gặp nguy hiểm tới tính mạng.”

Tể Tể mím môi, cô bé nhìn Bách Minh Tư.

“Anh Minh Tư, bùa truy vết có thể xác định được vị trí của người cần tìm ngay lập tức không?”

Bách Minh Tư cười cười.

“Lúc trước không thể, nhưng bây giờ thì có thể.”

Sau khi được bổ sung máu Minh Vương, cậu ấy cứ như là được tẩy gân phạt tủy, linh lực trong cơ thể vô cùng dồi dào.

Tể Tể nhanh chóng nắm lấy tay Bách Minh Tư.

“Anh Minh Tư, vậy chúng ta mau đi mau thôi.”

Bách Minh Tư còn chưa kịp phản ứng thì Tể Tể đã nắm lấy tay cậu ấy bay lên.

Tiếng gió thổi phần phật bên tai.

Mặt của Bách Minh Tư lúc đầu bị gió tạt tới mới đau rát, sau thì đau quá tới mức không còn cảm giác gì.

Dường như chỉ mới chớp mắt một cái, Tể Tể và cậu ấy đã dừng lại.

Nơi này rất xa lạ, Tể Tể và Bách Minh Tư cùng nhìn quanh khắp nơi, đây là một bãi đậu xe dưới lòng đất.

Thị trấn Vân Thạch không có bãi đậu xe dưới lòng đất, nơi này hẳn là ở trong thành phố.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free