Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1300:

Thầy Cát Mẫn cảm thấy ông ấy cảm thấy mình không thể lạc loài được, thế nên lập tức đưa tay ra che miệng Bách Minh Tư.

Bách Minh Tư: “…”

Bách Minh Tư cảm thấy buồn cười, nhưng mà cậu ấy cũng không né ra mà để yên cho thầy Cát Mẫn che miệng mình.

Nghiêm Đông nhất quyết không thừa nhận.

Người phụ nữ kia đánh một hồi thì mệt, cô ta đột nhiên nhớ tới điều gì đó, lập tức chạy về phía cái hộc tủ ở đầu giường, lấy ra một cái hộp cơm giữ nhiệt.

Cô ta mở hộp giữ nhiệt ra, mùi canh gà ác thơm ngát.

“Trưởng khoa Lưu, đây là canh gà mà hôm qua mẹ tôi đã uống, ông…”

Đây chính là chứng cứ rất quan trọng.

Trưởng khoa Lưu còn chưa kịp lấy thì Nghiêm Đông với khuôn mặt sưng húp xấu xí đã tức giận hét lên một tiếng rồi nhào tới đánh lung tung loạn xạ.

Trưởng khoa Lưu nhanh chóng né sang một bên, Nghiêm Đông vồ hụt, suýt tí thì ngã xuống dưới đất.

Đồng chí cảnh sát phụ trách trông giữ nhanh chóng đi qua giữ chặt lấy Nghiêm Đông, còng tay gã ta lại.

“Đàng hoàng một chút coi.”

Hoắc Trầm Vân thấy Nghiêm Đông vội vàng như thế thì cũng đoán được canh gà đó có vấn đề.

Chỉ cần có thể xác nhận được bên trong canh gà có độc thì việc Nghiêm Đông hạ độc hại chết La Ngọc Quế là chuyện chắc như đinh đóng cột.

Nhưng muốn xét nghiệm thì cần có thời gian.

Bọn họ còn phải quay về đoàn phim nữa.

Hoắc Trầm Vân thả tay bịt tai Tể Tể xuống, anh ấy ngồi chồm hổm xuống hỏi cô bé.

“Tể Tể, cháu có thể hỏi con quỷ đó đã chết như thế nào không?”

Tể Tể gật đầu.

“Được ạ.”

Có điều ở đây có nhiều người quá, Tể Tể nhìn xung quanh một vòng, sau đó đi tới một căn phòng bệnh ở bên cạnh cùng với chú ba nhà mình và Bạch Nam Khê.

Cô bé thò tay vào trong cái yếm, lục lọi.

Cuối cùng thì cũng móc ra được một con quỷ bị vo thành một cục ra.

“La Ngọc Quế, bà chết do uống phải canh gà ác có độc à?”

Âm khí của quỷ tuôn ra nồng nặc, Tể Tể thấy thế thì hút một ngụm.

“Hút!”

Con quỷ sợ đến mức lập tức thu âm khí lại, chỉ sợ đứa bé kinh khủng này hút khô bản thân.

“Không chỉ là canh gà ác, còn có cả bên trong canh trứng gà nữa.”

“Thằng chó Nghiêm Đông, tao…”

Tể Tể không muốn nghe, tay nhỏ bóp một cái, con quỷ lập tức câm miệng.

Hoắc Trầm Vân yên tâm rồi.

Nếu bên trong canh gà ác thật sự có độc thì tội giết người của Nghiêm Đông sẽ được xác thực, cộng thêm lời khai của Tống Hoan và Trương Thủy, chờ sau khi Hùng Kỳ kiểm tra đối chiếu xong các hài cốt được phát hiện ở thôn Quỷ Khóc, đến lúc đó Nghiêm Đông sẽ phải trả giá cho tội lỗi của mình.

Tể Tể cũng gật đầu.

“Vâng ạ. Báo ứng của Nghiêm Đông sắp tới rồi.

Mấy người Kế Nguyên Tu cũng đi tới, thầy Cát Mẫn nghe Tể Tể nói thế thì đột nhiên nhớ tới một việc.

“Chị bé đại, có phải người phụ nữ kia có một người bạn tốt họ Vương, tên là Vương Hải Châu đúng không?”

Tể Tể không biết.

Hoắc Trầm Vân nhớ hình như lúc La Ngọc Quế chết thì Nghiêm Đông có nhắc một lần.

“Hình như đúng là có một người bạn như vậy thật, Nghiêm Đông cũng biết cô đó.”

Thầy Cát Mẫn lập tức nói.

“Tôi đã gặp Vương Hải Châu một lần rồi, đó là một người có mệnh giàu sang phú quý, nhưng lại gặp phải kẻ xấu hãm hại, không những có tướng chết thảm mà còn tan cửa nát nhà nữa.”

Tể Tể chớp chớp đôi mắt.

“Nghiêm trọng vậy sao?”

Thầy Cát Mẫn gật gật đầu.

“Cô đó từng tới đạo quan Bạch Vân dâng hương một lần, có cúng năm trăm ngàn tệ, cho nên tôi đã nhìn tướng số cho cô đó một lần, thấy thế nên đã nói thầy đạo trưởng trong đạo quan báo cho cổ biết, bảo cổ hãy tránh xa vợ chồng Nghiêm Đông ra, nhưng cổ không tin.”

Đây là vị khách lớn nhất của đạo quan Bạch Vân nho nhỏ nhà ông ấy.

Nhưng bây giờ linh khí rất mỏng manh, đạo quan của ông ấy cũng chỉ là một cái quan nhỏ, nếu không phải là còn có người tới thăm cúng thì chỉ sợ đã bị mấy thầy trong Huyền môn tới bắt đi rồi.

Không thì một con yêu quái thành tinh như ông ấy cũng đã không trốn vào trong chuồng gà của nhà dân như vậy.

Nhớ tới là thấy buồn.

Thầy Cát Mẫn vừa mới nói xong thì giọng nói hung ác của Nghiêm Đông ở phòng bên cạnh truyền tới.

“Nếu mấy người dám bắt tôi thì cả nhà ba người của Vương Hải Châu sẽ chết chắc rồi.”

Thầy Cát Mẫn rợn cả da gà.

“Mẹ nó. Thằng chó Nghiêm Đông đã hành động thật rồi.”

Tể Tể nhanh chóng hỏi.

“Gà trống nhỏ, ông có biết cái thông tin liên lạc của cái cô Vương Hải Châu đó không?”

Thầy Cát Mẫn lắc đầu, sau đó ông ấy rút ra một cái quẻ nhân duyên từ trong áo.

Đây là một quẻ tốt.

“Đây là quẻ nhân duyên tốt mà lần trước cô đó tới đạo quan Bạch Vân xin được, nhưng cô đó không cầm vì sợ bị tôi lừa đảo, chị bé đại, ngài xem thử xài cái này có được không?”

Tể Tể quay sang nhìn về phía Bách Minh Tư.

Bách Minh Tư đã lấy ra một cái bùa truy vết.

“Vừa hay dùng tới cái này.”

Thầy Cát Mẫn thở phào một tiếng, ông ấy không nhịn được mà cảm thán.

“Tốt quá rồi, hy vọng là còn kịp. Nghiêm Đông là kẻ độc ác tàn nhẫn, không biết thằng đó đã lên kế hoạch giết chết cả nhà Vương Hải Châu như thế nào nữa.”

Tể Tể lập tức khen ngợi.

“Anh Minh Tư giỏi quá đi.”

Bách Minh Tư bị khen thì có hơi ngượng ngùng, cậu ấy nhanh chóng sử dụng bùa truy vết.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free