Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1299:

Kết quả hiện tại…

Nghiêm Đông biết giờ vẫn là ban ngày, thế là tiếp tục vùng vẫy giãy chết: “Đồng chí cảnh sát, tôi không phục, tôi không có giết người, mẹ vợ tôi tới bệnh viện mổ ruột thừa, lại bị bác sĩ ở đây chữa chết, vì chết oan chết uổng nên đêm qua mới hóa thành lệ quỷ tới tìm bọn tôi.”

Mấy tên côn đồ cũng nghĩ lại mà kinh, vội gật đầu: “Đúng, cái lưỡi của bà ta… Dài tới độ quấn được cả năm người bọn tôi, đúng là quá khủng khiếp!”

Cô gái vừa khóc vừa nói: “Đúng vậy đó, bà ấy biến thành lệ quỷ, còn mắng tôi bất hiếu, chửi tôi vô dụng, bảo tôi có bạn thân nhà giàu như Vương Hải Châu mà sao trong túi lại không có nổi hai triệu để cho bà ấy.

Nhưng… Nhưng tôi thật sự không có đồng nào hết mà, Hải Châu có tiền thì đó cũng là tiền của Hải Châu…

Hơn nữa, cô ấy đã cho tôi mượn ba triệu rồi, hu hu hu… Nhưng đều bị Đông Tử… đốt hết vào cờ bạc, tôi thật sự không có tiền đưa bà ấy tới bệnh viện lớn làm phẫu thuật, nhưng tôi biết mổ ruột thừa chỉ là tiểu phẫu, bệnh viện ở trấn trên cũng làm được, kết quả… mẹ tôi lại qua đời, chắc chắn là bị bác sĩ ở đây chữa chết!”

Nghe vậy, nhưng Tể Tể lại chẳng thấy thương cho cô ta chút nào.

Lúc này, đồng chí cảnh sát hồi nãy cùng Hoắc Trầm Vân ghé sang phòng bệnh bên cạnh cũng đã trở lại: “Đội trưởng, tôi vừa nhận được điện thoại của bên trên, họ nói rằng giữa Nghiêm Đông và mấy nạn nhân đã tử vong ở thôn Quỷ Khốc có liên quan với nhau.”

Đội trưởng sững sờ: “Nguồn tin đáng tin cậy không?”

Đồng chí cảnh sát gật đầu: “Đáng tin, chính miệng Tống Hoan và Trương Thủy nói đấy ạ!”

Tể Tể chớp đôi mắt to tròn, liếc nhìn Nghiêm Đông bị đánh sưng thành đầu heo.

Hừ! Quả báo tới rồi!

****

Tống Hoan và Trương Thủy đã bị đưa vào trại tạm giam, dưới sự tra hỏi thẩm vấn không ngừng của Hùng Kỳ thì rốt cuộc bọn họ cũng đã chịu khai.

Cuối cùng thì cũng đã khai ra đám người Nghiêm Đông.

Đám người Nghiêm Đông tức muốn chết.

So với việc gặp bà mẹ vợ đã biến thành quỷ lúc nửa đêm còn đáng sợ hơn nữa.

“Không. Không thể nào. Tôi không biết Tống Hoan và Trương Thủy là ai cả, tôi không quen hai người họ.”

Tên lưu manh tóc vàng cũng không nhận.

“Đúng thế. Chúng tôi không biết mấy người đó.”

Hùng Kỳ đã sớm dự đoán được việc bọn họ sẽ không chịu nhận, thế nên ông ấy đã gửi biên bản nhận tội có chữ ký của Tống Hoan và Trương Thủy qua điện thoại di động cho đội trưởng Biên.

Đội trưởng Biên nhận được thì tim đập thình thịch, lập tức tràn đầy sức sống.

“Đủ rồi. Dẫn bọn họ đi.”

Đám người Nghiêm Đông và lưu manh tóc vàng đều đồng loạt kêu rên.

“Bọn tôi hiện đang là người bệnh, các anh không có quyền dẫn bọn tôi đi.”

Phó viện trưởng và trưởng khoa Lưu vẫn luôn đứng ở bên cạnh, chỉ chờ giây phút này thôi.

“Báo cáo đồng chí cảnh sát, mặc dù năm người này nhìn thì có vẻ bị thương rất nặng nhưng thực sự không hề nguy hiểm tới tính mạng, chỗ gãy xương cũng đã được bó thạch cao, hoàn toàn có thể xuất viện.”

Đám người Nghiêm Đông và lưu manh tóc vàng đều tức giận nhìn phó viện trưởng.

Phó viện trưởng cảm thấy rất hả dạ.

Ánh mắt ông ấy nhìn về phía người phụ nữ đang sợ hãi đến mức không nói ra lời.

“Sau khi chúng tôi khám nghiệm xong thì có thể xác nhận được rằng nguyên nhân bà La Ngọc Quế chết là bị ăn phải thức ăn có độc chứ không phải chết do mổ viêm ruột thừa.”

Trưởng khoa Lưu nhanh chóng nói thêm.

“Thông qua báo cáo ghi chép của y tá thì chúng tôi phát hiện ra từ lúc bà La Ngọc Quế nhập viện cho tới khi bà ấy qua đời thì đều ăn thức ăn do hai người mang tới, không liên quan gì tới bệnh viện chúng tôi.”

Người phụ nữ cảm thấy không thể nào tin được.

“Bị trúng độc? Sao có thể bị trúng độc được chứ?”

Đêm hôm qua, con quỷ kia cứ luôn hù dọa cô ta nhưng không nói rõ vì sao chết, cho nên cô ta vẫn không chịu tin mẹ mình chết là do ăn phải thức ăn có độc.

“Đồ ăn đều do… tôi tự làm, sao có thể…”

Người phụ nữ còn chưa nói xong thì lập tức nhìn sang Nghiêm Đông.

Mặc dù bây giờ Nghiêm Đông không thể nhìn được nhưng gã ta lại có thể nhận ra được có người nhìn mình, gã ta lập tức đoán được ngay đó là vợ mình.

“Cô nhìn tôi làm gì?”

Người phụ nữ kia lập tức nhào qua Nghiêm Đông rồi bắt đầu cào cấu gã ta.

“Nghiêm Đông! Là anh đúng không? Là anh đã hạ độc mẹ tôi đúng không? Thảo nào mấy ngày hôm trước anh dẫn mẹ tôi đi mua bảo hiểm tai nạn ngoài ý muốn, thì ra là anh đã có âm mưu từ trước rồi đúng không?”

Nghiêm Đông tức sôi máu, nhưng bởi vì gã ta đang bị gãy xương, cộng thêm mắt sưng to không thể mở ra được nên không nhìn được gì.

Thế là mặt gã ta lại đầy vết máu.

Nghiêm Đông vừa né vừa chửi.

Mấy lời chửi của gã ta rất thô tục và khó chịu, Hoắc Trầm Vân nhanh chóng chạy về phòng bệnh bên cạnh che tai Tể Tể lại.

Sau đó anh ấy nhìn về phía Tương Tư Hoành.

Anh bạn nhỏ Kế Nguyên Tu đã kịp bịt tai Tương Tư Hoành.

Tương Tư Hoành và Tể Tể: “…”

Bịt tai kiểu này có tác dụng thật à?

Hai đứa nhỏ im lặng nhìn nhau, sau đó hai cái miệng nhỏ đều cùng lúc cong lên.

Hì hì hì.

Bọn họ nghe được rất rõ đấy nhé.

Bách Minh Tư thấy hai đứa bé đang cười trộm thì cũng không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free