Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1298:

Thầy Cát Mẫn: “...”

Lúc này Tể Tể mới nhận ra gà trống nhỏ rơi xuống Giếng Luân Hồi nên đã quên hết mọi chuyện rồi. Thế là Tể Tể phất tay nhỏ, bật cười đứng dậy: “Không nhớ thì thôi, cũng chẳng phải chuyện gì to tát, dù sao sau này xuống địa phủ gặp lại Mạnh Bà, đứng trước Tam Sinh Thạch là có thể nhìn lại các kiếp luân hồi của mình mà.”

Thầy Cát Mẫn: “...”

Chị bé đại à!

Nó tới là để cầu bé bảo vệ mình mà!

Nó không muốn xuống địa phủ báo danh đâu!

Có điều thấy chị bé đại thích mình như vậy, thầy Cát Mẫn vội cười phụ họa: “Được được được, nếu có dịp xuống địa phủ, tôi nhất định sẽ đến trước Tam Sinh Thạch xem thử.”

Kế Nguyên Tu nhìn thầy Cát Mẫn, sau khi xác nhận trên người ông ấy có hào quang công đức nhàn nhạt thì lập tức buông lỏng cảnh giác, ấn tượng ban đầu về ông ấy cũng khá tốt.

Trái lại, bạn nhỏ Tương Tư Hoành thấy Tể Tể ôm cổ thầy Cát Mẫn, nói chuyện rôm rả thì lại bực bội phùng má.

Trong trang viên nhà họ Hoắc cũng có rất nhiều yêu quái, nhưng đây là lần đầu tiên cậu ấy thấy Tể Tể nhiệt tình với một yêu quái tới vậy. Thế nên, bạn nhỏ Tương Tư Hoành cảm thấy hơi chướng mắt.

Cậu ấy kiễng chân, kéo tay Tể Tể: “Tể Tể, chỗ này là bệnh viện, trong phòng bệnh còn có rất nhiều chú cảnh sát, em xuống dưới trước đi, chờ khi nào về nhà lại tâm sự với gà trống nhỏ sau.”

Tể Tể cảm thấy anh Tiểu Tương nói rất đúng. Vì lần đầu tiên được gặp gà trống nhỏ mà Mạnh Bà hay nhắc đến nên nhất thời, bé vui quá mà quên mất mình đang ở nhân gian.

“Tể Tể nghe anh Tiểu Tương.” Tể Tể vội trượt xuống khỏi lòng thầy Cát Mẫn.

Thấy vậy, Tương Tư Hoành vội chạy tới, nắm lấy tay Tể Tể: “Tể Tể, em tính khi nào thì ăn đống đồ ăn vặt kia?”

Tể Tể sờ con quỷ trong túi, mắt hướng về phía phòng bệnh: “Chờ chú cảnh sát kết án chú xấu xa mới ăn.”

Thầy Cát Mẫn nhìn nhóc con đang dán lấy chị bé đại, càng xem càng thấy có gì đó sai sai.

Đúng lúc này, Tương Tư Hoành bỗng nghiêng đầu nhìn ông ấy: “Gà trống nhỏ, ông đang nhìn gì vậy?”

Mặt thầy Cát Mẫn tức khắc tái mét, chị bé đại có thể gọi ông ấy là gà trống nhỏ, nhưng thằng oắt này dựa vào đâu mà cũng gọi ông ấy như vậy? Ông ấy chính là thầy Cát Mẫn có đạo hành một nghìn năm trăm năm đấy nhá!

“Bạn… nhỏ này, tôi là thầy Cát Mẫn ở đạo quan Bạch Vân, cháu có thể gọi tôi thầy Cát Mẫn.

Tương Tư Hoành còn chưa kịp đáp lại, đám côn đồ bên trong đã nghe thấy giọng thầy Cát Mẫn, vội gào lên: “Anh Đông, thầy Cát Mẫn của đạo quan Bạch Vân tới rồi!”

Tên tóc vàng cũng kích động hét: “Thầy ơi, thầy, mau giúp bọn tôi một tay với, có quỷ, có quỷ thật đấy!”

Mấy đồng chí cảnh sát tức giận lườm họ: “Tới lúc này rồi mà mấy người vẫn còn sức gây chuyện hả?”

Nhịp tim Nghiêm Đông tăng nhanh chóng mặt, ông ta lớn tiếng gào thét: “Chú cảnh sát à, có quỷ thật mà! Nếu mấy người không tin thì cho thầy Cát Mẫn ở đạo quan Bạch Vân vào kiểm tra thử đi, bảo đảm không lừa mấy người đâu.”

Thầy Cát Mẫn: “...”

Thầy Cát Mẫn liếc mắt nhìn túi quần của Tể Tể trước, Tể Tể cũng đưa mắt nhìn theo ông ấy, ngó xuống túi quần của mình, sau đó nhoẻn miệng cười tươi rói với thầy Cát Mẫn: “Gà trống nhỏ à, trong túi là đồ ăn vặt của Tể Tể đấy.”

Thầy Cát Mẫn: “... Đồ ăn vặt?”

Chị bé đại lớn cỡ này rồi, đồ ăn vặt phải là mấy thứ như macaron, bánh ngọt hoặc là kẹo que, kẹo đường các kiểu mới đúng chứ? Tại sao lại là quỷ?

Phải rồi! Chị bé đại còn từng nói Mạnh Bà là Mạnh Bà nấu canh ở đầu cầu Nại Hà.

Lúc này, thầy Cát Mẫn mới muộn màng nhận ra một điều.

Xong phim!

Đồng xu dẫn đường ông ấy tìm tới chị bé đại… tới từ địa phủ ư?

Trong lúc thầy Cát Mẫn còn đang hoảng hồn, vợ Nghiêm Đông bỗng lảo đảo chạy ra từ một phòng bệnh khác.

Lúc nhìn thấy thầy Cát Mẫn mặc đạo bào, trên gương mặt tối đen, hốc mắt lõm sâu, con ngươi giăng đầy tơ máu thoáng hiện vẻ vui mừng, cô ta hét lên: “Thầy ơi, thầy, cứu mạng! Mẹ tôi… Mẹ tôi chết, lại biến thành quỷ ám chúng tôi, cầu xin thầy hãy cứu bọn tôi.”

Thầy Cát Mẫn: “...”

Tể Tể non nớt hỏi lại ông ấy: “Gà trống nhỏ, ông có muốn cứu họ không?”

Thầy Cát Mẫn vô thức lắc đầu: “Chị bé đại, tôi họ Tiêu, tên Tiêu Công Tích, không phải thầy Cát Mẫn gì hết!”

Cô gái mặt mũi tèm nhem nhào tới trước mặt thầy Cát Mẫn, khóc lóc thảm thiết: “Thầy ơi, cầu xin thầy hãy giúp chúng tôi một tay, mẹ tôi… Hu hu hu…”

Thầy Cát Mẫn vô cùng quyết đoán mà cởi đạo bào, trên người còn mỗi áo thun ngắn tay với quần đùi: “Cô gái này, xin lỗi nhưng tôi chỉ là một tên bịp bợm mà thôi, đạo bào là do tôi lấy trộm ở đạo quan Bạch Vân đấy, tôi thật sự không giúp được cô đâu.”

Cô gái: “...”

Đám côn đồ trong phòng bệnh cũng sợ ngây người: “Không phải ban nãy anh mới nói mình là thầy Cát Mẫn sao?”

Thầy Cát Mẫn không chút do dự phủ nhận: “Mấy em trai này, lời dỗ con nít mà mấy em cũng tin hả? Giờ là thời đại nào rồi, làm gì còn cái gọi là thầy trừ tà chứ!”

Đám côn đồ: “...”

Hai mắt Nghiêm Đông sưng húp tới mở không nổi, kỳ thật gã chưa từng chính thức gặp mặt thầy Cát Mẫn lần nào, chỉ nghe nói có một người như vậy.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free