Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1297:
Hoắc Trầm Vân thấy bốn cảnh sát còn lại trong phòng động loạt quay sang nhìn mình thì vội mỉm cười làm lành, vừa xin lỗi vừa ôm Tể Tể bước nhanh ra khỏi cửa
Bạn nhỏ Tương Tư Hoành cũng vội vàng đuổi theo.
Vừa bước ra tới ngoài hành lang, thầy Cát Mẫn mới giây trước còn bị dọa tới gáy “Ò ó o”, ngay giây sau đã vội cúi đầu nhìn ba đồng xu trong tay, ba đồng xu lập tức bay về phía Tể Tể.
Từ Kế Nguyên Tu cho đến Bách Minh Tư, Tương Tư Hoành cùng với Hoắc Trầm Vân, vừa nhìn thấy đồng xu lao về phía Tể Tể là tức tốc ra tay ngay.
Nhưng đồng xu như có ý thức riêng của mình, quẹo trái quẹo phải, vững vàng bay tới trước mặt Tể Tể.
Tể Tể buồn ngủ tới không mở nổi mắt, tay nhỏ dụi mắt liên hồi, cứ tưởng mình bị hoa mắt: “Địa phủ Thông bảo?”
Thầy Cát Mẫn nghe thấy Tể Tể mơ màng thốt ra bốn chữ “Địa phủ Thông bảo” thì lại gáy lên một tràng “Ò ó o” nữa, sau đó kích động chạy ù về phía Tể Tể, rồi vô cùng tự nhiên ôm lấy chân nhỏ của Tể Tể.
“Chị bé đại, cứu mạng!”
Tể Tể: “...”
Thấy vậy, năm người Kế Nguyên Tu, Bách Minh Tư, Tương Tư Hoành, Hoắc Trầm Vân và đồng chí cảnh sát chẳng hiểu cái quái gì cả, nhưng mọi người có thể khẳng định một điều, người đàn ông hễ xúc động là lại gáy như gà trống này hoàn toàn không có ý xấu gì với Tể Tể cả, trái lại còn vô cùng nhiệt tình.
“Chị bé đại ơi, hu hu hu… tôi ở đạo quan Bạch Vân đợi ngài hơn tám trăm năm… Hu hu hu…”
Kế Nguyên Tu, Bách Minh Tư, Tương Tư Hoành và Hoắc Trầm Vân đồng loạt ngẩng đầu nhìn về phía đồng chí cảnh sát duy nhất ở đây.
Đồng chí cảnh sát: “...”
Nhất thời, đồng chí cảnh sát cũng chẳng biết phải nói cái gì. Anh ta đưa mắt nhìn thầy Cát Mẫn một lượt từ trên xuống dưới, hỏi: “Ông tới từ đạo quan Bạch Vân hả?”
Thầy Cát Mẫn vội gật đầu lia lịa: “Đúng rồi!”
Đồng chí cảnh sát lại hỏi: “Ban nãy anh bắt chước tiếng gà gáy giống lắm đấy, giờ ở đạo quan Bạch Vân cũng dạy mấy cái này hả?”
Thầy Cát Mẫn lại lắc đầu: “Không, không, không có! Chú cảnh sát à, đạo quan Bạch Vân không dạy mấy cái này đâu, tôi…”
Đúng lúc này Kế Nguyên Tu, Bách Minh Tư, Tương Tư Hoành và Hoắc Trầm Vân đồng thời mở miệng.
Hoắc Trầm Vân: “Đồng chí cảnh sát à, chắc anh ta mới trốn từ bệnh viện tâm thần ra đó, để tôi đưa anh ta về lại.”
Kế Nguyên Tu: “Anh cảnh sát ơi, chú ấy là bà con xa của em.”
Tương Tư Hoành: “Chú cảnh sát… ông ta là người xấu đấy ạ!”
Bách Minh Tư: “Chú cảnh sát ơi, ông ta là họ hàng xa bên ngoại của cháu.
”
Vừa dứt lời, bốn người lúng túng vô cùng, đồng chí cảnh sát cũng hoang mang không chịu nổi: “Bốn người… với anh ta…”
Lúc này, Tể Tể đã vươn tay nhỏ bắt lấy ba đồng xu, hào quang công đức và âm khí mỏng manh toát ra từ đồng xu giúp cô bé khẳng định đây chính là Địa phủ Thông bảo.
Tể Tể trượt xuống khỏi lòng Hoắc Trầm Vân, lúc lắc chạy hai bước, sau đó vừa la lên vừa nhào vào lòng thầy Cát Mẫn: “Gà trống nhỏ, ông tới rồi!”
Ngay lúc thầy Cát Mẫn kích động muốn gáy, lại bị bốn người Hoắc Trầm Vân, Tương Tư Hoành, Kế Nguyên Tu và Bách Minh Tư nhanh tay bịt miệng.
Thầy Cát Mẫn: “Ò… ưm ưm…”
Đồng chí cảnh sát hoảng hốt: “...”
Có chuyện gì không tiện nói hả? Sao ai cũng hoảng loạn che mỏ anh ta hết vậy?
****
Hoắc Trầm Vân vội cười trừ xông lên, ngăn cản tầm mắt của đồng chí cảnh sát: “Em trai tôi với mấy cháu đều là con nuôi, thế nên quan hệ gia đình có hơi phức tạp.”
Đồng chí cảnh sát lập tức để lộ biểu cảm “Hóa ra là vậy”.
Sau đó Hoắc Trầm Vân viện đại một lý do nào đó để dẫn đồng chí cảnh sát cùng mình qua phòng bệnh của Bạch Nam Khê ở bên cạnh.
Kế Nguyên Tu, Bách Minh Tư và Tương Tư Hoành thấy vậy thì khẽ thở phào, còn Tể Tể đã bắt đầu ôn lại chuyện cũ với thầy Cát Mẫn, dù rằng đây là lần đầu tiên Tể Tể nhìn thấy gà trống nhỏ.
Gà trống nhỏ là cư dân địa phủ, đã quen biết với Mạnh Bà từ hai nghìn năm trước. Năm ấy, vì uống say quá nên trong một phút sơ sẩy, nó đã vô tình rơi xuống Giếng Luân Hồi.
Vấn đề là sau một hồi cuống cuồng vùng vẫy, nó không chỉ không thoát khỏi nổi Giếng Luân Hồi, mà còn bị cuốn vào cửa súc sinh.
Thế là Mạnh Bà đành bất đắc dĩ nhét vào tay nó ba đồng Địa phủ Thông bảo để bảo vệ nó. Mỗi lần Mạnh Bà nhắc tới đều kèm theo giọng điệu cảm thán.
Vì lúc nào nhắc tới thầy Cát Mẫn, Mạnh Bà cũng gọi ông ấy là gà trống nhỏ nên Tể Tể nghe riết quen miệng, cũng học theo Mạnh Bà gọi ông ấy là gà trống nhỏ.
Nghĩ tới đây, Tể Tể lại ôm thầy Cát Mẫn, non nớt nói chuyện: “Gà trống nhỏ này, Mạnh Bà nói ông uống say nên rớt xuống Giếng Luân Hồi, còn vào nhầm cửa súc sinh, cuối cùng bà ấy chỉ đành đưa cho ông ba đồng Địa phủ Thông bảo để bảo vệ ông bình an.”
Thầy Cát Mẫn nghe mà hoang mang, vì một lần nữa đầu thai thành gà trống nên ông ấy đã quên sạch chuyện cũ trước kia, may thay trong một lần nọ, ông ấy vô tình nhặt được ba đồng xu, từ đó mới chầm chậm mở linh trí, bước lên đường tu đạo.
Thế nên thầy Cát Mẫn chẳng biết gì về Mạnh Bà mà Tể Tể nhắc tới cả: “Chị bé đại, Mạnh Bà ngài nói là…”
Tể Tể bi bô giải thích: “Chính là Mạnh Bà ngồi nấu canh ở đầu cầu Nại Hà á, gà trống nhỏ, ông không nhớ hả?”