Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1296:

“Hôm nay ông đến là để… trừ tà sao?”

Thầy Cát Mẫn vội lắc đầu: “Không phải, không phải, tôi tới tìm chị bé đại.”

Bách Minh Tư chẳng hiểu mô tê gì: “Tìm chị bé đại?”

Thầy Cát Mẫn lấy từ trong ống tay áo rộng thùng thình của đạo bào ra vài đồng tiền trông khá cũ kỹ, ảm đạm, còn bị xỉn màu, nhưng vừa ra khỏi ống tay áo, đồng xu tức tốc lóe lên ánh vàng nhàn nhạt. Tốc độ cực kỳ nhanh, nếu Bách Minh Tư không phải người thông linh thì chưa chắc đã kịp nhìn thấy.

Thầy Cát Mẫn bật cười thành tiếng: “Nhóc nhà họ Bách này, nói ra có thể cậu không tin, nhưng tôi đã ở tại đạo quan Bạch Vân tận tám trăm năm, tất cả chỉ để chờ ngày chị bé đại ghé thăm trấn Vân Thạch thôi đấy.”

Lúc này trong đầu Bách Minh Tư vẫn còn nhiều nghi vấn, nhưng cũng đoán được đại khái: “Có phải ông đang đợi Tể Tể không?”

Thầy Cát Mẫn không biết tên thật của chị bé đại, nhưng suốt tám trăm năm qua, quẻ tượng của ông ấy chưa bao giờ thay đổi.

“Tôi không biết tên thật của người đó, nhưng quẻ tương chưa từng thay đổi trong suốt tám trăm năm qua nói cho tôi biết rằng, người tôi muốn tìm nằm trong gian phòng bệnh mà cậu vừa bước ra ngoài… Hửm? Quẻ tượng thay đổi rồi.”

Tiền xu của thầy Cát Mẫn rất đặc biệt, Bách Minh Tư không tài nào nhận ra được nó thay đổi chỗ nào.

Thầy Cát Mẫn đặt ba đồng xu vào lòng bàn tay, cúi đầu xem chỉ dẫn của ba đồng xu, rồi tiến về phía trước. Chẳng bao lâu sau, ông ấy phát hiện ba đồng xu đang chỉ về phía cửa phòng bệnh 204.

Lúc này, thầy Cát Mẫn mừng rỡ thốt lên: “Ha ha, tìm thấy rồi, thì ra đã đổi phòng, người đó đang ở bên trong này.”

Bách Minh Tư: “...”

Hiện tại, Bách Minh Tư có thể khẳng định chị bé đại mà thầy Cát Mẫn đang tìm chính là Tể Tể. Bấy giờ, cậu ấy mới có tâm trạng quan sát thầy Cát Mẫn, sau đó phát hiện có gì đó không đúng.

Bách Minh Tư cau mày: “Ông là yêu quái!”

Thầy Cát Mẫn cười càng thêm lớn: “Đúng vậy, là yêu quái đó! Nếu không phải linh khí tiêu tán, tôi đã hóa thành tiên rồi.”

Bách Minh Tư: “...”

Bề ngoài của thầy Cát Mẫn trông cũng sáng sủa, có vẻ ôn hòa, vô hại, thoạt nhìn rất dễ nói chuyện.

Ông ấy vừa bước về phía phòng bệnh 204, vừa híp mắt trò chuyện với Bách Minh Tư: “Tính ra thì tôi cũng được một nghìn năm trăm tuổi rồi đó. Nhóc nhà họ Bách này, nghe bảo tới thế hệ của cậu, nhà họ Bách ở thủ đô chỉ xuất hiện đúng một người thông linh, vậy thì cậu chính là người thừa kế duy nhất của gia tộc thông linh họ Bách rồi.”

Đây là lần đầu tiên Bách Minh Tư gặp được một yêu quái không sợ người lạ như vậy: “Đúng thế.”

Thầy Cát Mẫn cười híp cả mắt, đặng vỗ vai cậu ấy: “Nhóc con cũng giỏi đấy!”

Bách Minh Tư: “.

..”

Câu chuyện kết thúc, hai người cũng đã tới trước cửa phòng bệnh 204. Tuy cửa phòng đóng chặt, nhưng họ vẫn có thể nghe rõ mồn một tiếng gào thét của Nghiêm Đông truyền từ trong ra: “Tôi bảo là có quỷ! Tôi muốn tới đạo quan Bạch Vân mời thầy Cát Mẫn về trừ tà! Những lời tôi nói lúc trước là giả hết, tại con quỷ đó hù tôi sợ nên mới nói lung tung thôi.”

“Không có tính!”

***

Bách Minh Tư cau mày, từ tốn hướng mắt về phía thầy Cát Mẫn.

Thầy Cát Mẫn lập tức làm theo trực giác mách bảo, lắc đầu phủ nhận: “Nhóc nhà họ Bách này, tôi có thể chắc chắn với cậu rằng rồi tôi không quen biết gì cái tên vô liêm sỉ trong kia hết.”

Nhưng Bách Minh Tư không tin: “Không quen biết?”

Thầy Cát Mẫn vội vàng gật đầu: “Tất nhiên, tôi tới đây chỉ để tìm chị bé đại thôi!”

Bách Minh Tư bình tĩnh nhìn ông ấy: “Thế thì trùng hợp thật đấy!”

Thầy Cát Mẫn nhún vai, thở dài: “Chứ còn gì nữa.”

Đúng lúc này, cửa bỗng bật mở, một đồng chí cảnh sát bước ra ngoài. Đồng chí cảnh sát này biết Bách Minh Tư, thế là gật đầu chào cậu ấy, nhưng lúc nhìn thấy thầy Cát Mẫn mặc một thân đạo bào, chân mày lập tức cau lại: “Anh tới làm gì?”

Thầy Cát Mẫn bật cười thành tiếng: “Thưa chú cảnh sát, tôi tới tìm người.”

Mặt đồng chí cảnh sát tái mét: “Anh thoạt nhìn cũng phải hơn ba mươi rồi đấy, còn tôi mới hơn hai mươi thôi, thế mà anh lại gọi tôi là… chú hả?”

Thầy Cát Mẫn vẫn mỉm cười tươi rói như cũ, ý cười lan lên cả đáy mắt: “Ây da! Công chức nhà nước mà! Từ nhỏ đã gọi chú cảnh sát nên quen miệng rồi, chú cảnh sát à, xin lỗi ha, nhưng nếu gọi kiểu khác tôi lại cảm thấy mình bất lịch sự ấy!”

Đồng chí cảnh sát: “...”

Kế Nguyên Tu ngửi thấy mùi của yêu quái, vội chạy ra ngoài xem thử. Sau đó, ánh mắt của cậu ấy nhắm thẳng về phía thầy Cát Mẫn đang nói chuyện với đồng chí cảnh sát: “Ông là ai?”

Uy áp khủng bố vô hình ập vào mặt khiến thầy Cát Mẫn sợ tới mức duỗi cổ ngửa mặt lên trời gáy lớn theo bản năng: “Ò ó o o…”

Bách Minh Tư: “...”

Đồng chí cảnh sát: “...”

Tể Tể đang nằm ngủ trong lòng Hoắc Trầm Vân tại phòng 204 cũng nghe thấy tiếng gáy đó, cánh tay vô thức vung lên: “Dậy, dậy thôi.”

Hoắc Trầm Vân cúi đầu, khó hiểu gọi: “Tể Tể?”

Dù đang buồn ngủ không chịu nổi, Tể Tể vẫn cố gắng mở mắt, đôi mắt to tròn đen láy lóng lánh nước, khoé mắt có hơi ươn vì nước mắt sinh lý, bé cất giọng non nớt, khẽ lẩm bẩm: “Chú ba… Có phải gà gáy không… Ai vậy?”

Còn chưa hỏi hết câu, Tể Tể đã ngửi thấy mùi yêu quái nồng nặc, thế là bé lập tức tỉnh táo lại ngay: “Yêu quái nào đứng bên ngoài vậy?”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free