Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1293:
“Thật sự là ổn?”
Bách Minh Tư cười càng chân thành hơn.
“Thật.”
Hoắc Trầm Vân lại nhìn xung quanh.
“Tiểu Tương đâu?”
Tể Tể còn chưa lên tiếng, Bách Minh Tư lo lắng có sự hiện diện của chú cảnh sát nên cậu ấy vội vàng trả lời trước.
“Tiểu Tương cảm thấy buồn chán nên ra ngoài tập thể dục rồi.”
Tể Tể chớp đôi mắt to long lanh và ngây ngô hưởng ứng.
“Đúng vậy!”
Được sấm sét rèn luyện cơ thể cũng chính là tập thể dục mà!
Kế Nguyên Tu không khỏi lại nhìn Bách Minh Tư, người thừa kế gia tộc thông linh này là người am hiểu nghệ thuật ngôn ngữ!
Hai đồng chí cảnh sát cảm thấy xung quanh lạnh lẽo, không khỏi xoa cánh tay.
Một người trong đó lên tiếng.
“Giờ sắp nửa đêm về sáng rồi, trời khá lạnh, buổi tối cũng không có ai, bảo đứa trẻ tập thể dục đi về đi, e rằng không an toàn.”
Người còn lại cũng gật đầu.
“Đúng vậy! Đừng để bị lạnh.”
Hoắc Trầm Vân thầm nghĩ.
Có lẽ cho dù có vứt Tiểu Tương đến sông băng vạn năm của Nam Cực hoặc Bắc Cực thì bạn nhỏ đó vẫn vui vẻ nhảy nhót.
Cậu bé cũng đã chết đến không còn chết được nữa rồi thì đâu còn cái gì mà sợ lạnh hay không?
Lúc đầu, cơ thể của bạn nhỏ đó lạnh như tảng băng vậy.
Biết hai đồng chí cảnh sát có ý tốt nên Hoắc Trầm Vân cười híp mắt đáp lại.
“Hai đồng chí nói rất có lý, tôi sẽ đi tìm Tiểu Tương ngay bây giờ.”
Anh ấy nhìn phòng bệnh 204 bên cạnh, không biết con quỷ đã dùng thuật pháp gì, bên trong âm khí mạnh mẽ nhưng bên ngoài lại không nghe được tiếng động gì cả.
Nhưng nếu anh ấy rời đi thì có lẽ hai đồng chí cảnh sát này sẽ gặp nguy hiểm.
Nhưng nếu kiếm lý do nhờ hai đồng chí cảnh sát “giúp đỡ” tìm Tiểu Tương thì lại không được.
Dẫu sao thì hai người này ở lại để đặc biệt canh chừng đám người xã hội đen tóc vàng và Nghiêm Đông.
Khi Hoắc Trầm Vân đang phân vân thì Tể Tể ngây ngô nói.
“Chú cảnh sát ơi, hai chú phải ở lại đây canh giữ cả đêm sao?”
Hai đồng chí cảnh sát mỉm cười gật đầu.
“Đúng vậy! Đến sáu giờ sáng thì sẽ có đồng nghiệp đến thay ca.”
Tể Tể đảo đôi mắt to đen láy.
“Vậy hai chú có cách một thời gian đi vào xem không?”
Hai đồng chí cảnh sát càng vui hơn.
Đứa nhỏ trông không lớn nhưng lại có khá nhiều câu hỏi.
“Đúng vậy! Bọn chú sẽ cách một thời gian là đi vào xem, kẻo họ bỏ chạy.”
Đây là lầu hai, mặc dù cửa sổ đã cho người khóa chặt rồi, nhưng lỡ có chuyện gì thì sao?
Tể Tể mím môi và ngây ngô nói chuyện với họ.
“Chú cảnh sát, Tể Tể không buồn ngủ chút nào, hay là Tể Tể giúp các chú cách một thời gian là đi vào xem nhé, có được không?”
Hai đồng chí cảnh sát càng vui vẻ hơn.
Đứa nhỏ đúng là vừa ngoan vừa ấm áp.
Nhưng hai người công bộc của nhân dân đang trực mà để một đứa nhỏ khoảng ba tuổi rưỡi giúp họ làm việc, đừng nói bị đồng nghiệp khinh bỉ khi truyền ra ngoài, thậm chí bản thân họ cũng không thể chấp nhận được.
“Không cần, không cần đâu, bạn nhỏ Tể Tể à, bọn chú cũng không buồn ngủ.”
Tể Tể: “…”
Trong phòng bệnh đột nhiên vang lên tiếng rầm, như tiếng của vật nặng gì đó rơi xuống đất.
Hai đồng chí cảnh sát nhanh chóng xoay người lại, một người chạy xuống lầu, người còn lại đẩy cửa phòng bệnh 204 ra.
Nhịp tim của Hoắc Trầm Vân vẫn bình thường và chuẩn bị ngăn cản.
Tể Tể biết chú ba lo lắng điều gì nên cô bé lặng lẽ đưa tay kéo tay áo của chú ba.
“Chú ba, để chú cảnh sát xem đi.”
Hoắc Trầm Vân kinh ngạc: “Đó là… thứ mà đồng chí cảnh sát có thể nhìn thấy sao?”
Tể Tể cười khúc khích, nắm chặt nắm đấm nhỏ mũm mĩm của mình.
“Không sao, không sao, Tể Tể làm thuật che mắt là được rồi.”
Hoắc Trầm Vân không yên tâm.
“Nhưng Tể Tể à, bản thân cháu cũng bị thương nặng, như vậy thì…”
Tể Tể cười khúc khích lắc đầu.
“Chỉ là một thuật che mắt bình thường thôi, đây là chuyện Tể Tể nắm tay là làm được!”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Kế Nguyên Tu vốn muốn ra tay nhưng cậu ấy là Tổ Linh Huyền Môn.
Nếu cậu ấy muốn ra tay thì âm dương tương khắc, nhất định sẽ gây chú ý đến con quỷ bên trong.
Đến lúc đó tiếng động có thể sẽ càng lớn hơn.
Muốn che giấu cũng không thể che giấu được.
Bách Minh Tư thật bất lực.
Tuy cậu ấy vẫn còn bùa chú, ngực cũng không còn đau nữa nhưng linh khí tiêu hao nhiều nên hiệu quả sẽ không tốt lắm sau khi sử dụng bùa chú.
Lúc này, hai người đều có cùng một ý tưởng.
Nhất định phải tu luyện thêm thật chăm chỉ!
Không thể lúc nào cũng để Tể Tể xông pha phía trước!
Tể Tể xông pha ở phía trước cười tủm tỉm và không chút lo lắng.
Đồng chí cảnh sát đã đẩy cửa phòng bệnh ra.
Đám người Hoắc Trầm Vân nhìn thấy âm khí bên trong đen như mây đen, khóe miệng của họ cùng lúc co giật.
Oán khí của La Ngọc Quế đúng là rất nặng, bà ta mới chết không bao lâu mà âm khí lại nồng nặc đến mức này.
Nhưng trong mắt của đồng chí cảnh sát, ngoài việc đi vào thấy phòng bệnh lạnh vô cùng ra thì mọi thứ khác đều bình thường.
Chẳng hạn như Nghiêm Đông nằm trên giường không ngừng kêu lên ui da ui da.
Tên tóc vàng và ba tên lưu manh khác đang chơi bài trên hai chiếc giường khác.
Vừa thấy anh ấy đẩy cửa đi vào thì bốn người vội vàng bỏ bộ bài xuống, người thì ôm bụng, người thì ôm đầu, như thể đang đau đớn dữ dội vậy.