Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1292:
Bách Minh Tư: “…”
Bách Minh Tư ho khan rồi đỏ mặt lúng túng giải thích.
“Tể Tể… thật ra... dù bao nhiêu… thì anh vẫn thấy… có chút không thoải mái.”
Tể Tể: “…”
Hóa ra người anh Minh Tư ướt nhẹp là do đau!
Tể Tể rất áy náy.
“Xin lỗi anh Minh Tư, trước đó Tể Tể cho anh máu Minh Vương mà quên mất giúp anh khai thông thì đã ngủ thiếp đi rồi.”
Bách Minh Tư mỉm cười sờ vào cái đầu nhỏ của Tể Tể.
“Thật ra cũng không phải rất khó chịu, chỉ cần đổ mồ hôi là ổn rồi.”
Tể Tể thở phào nhẹ nhõm.
Cô bé nắm lấy ngón tay của Bách Minh Tư để kiểm tra máu Minh Vương trong cơ thể cậu ấy.
Ừm!
Rất tốt, hầu hết đều ở tim, một số ít ở ấn đường và không thấm vào kinh mạch toàn thân của anh Minh Tư.
Sau khi kiểm tra xong, Tể Tể mới nhớ ra một chuyện.
Trước đó hình như cô bé đã nghe Mạnh Bà hoặc chú Bạch có nhắc đến.
Người bình thường có quá nhiều máu Minh Vương cũng không tốt, máu Minh Vương cực kỳ âm. Nếu lại cho thêm thì anh Minh Tư có thể sẽ dần dần trở thành xác sống mà không hề hay biết, rồi dần dần… trở thành cư dân địa phủ mà cơ thể vẫn còn sống.
Nếu như vậy…
Tể Tể tim đập thình thịch.
Không được không được!
Thế thì anh Minh Tư sẽ không còn là người bình thường nữa.
Cô bé làm như thế sẽ phá hỏng quy tắc của địa phủ đúng không?
Cô bé sẽ bị Quy tắc Địa phủ trừng phạt!
Tể Tể vội vàng đáp lại lời của Bách Minh Tư.
“Vậy em không cho nữa, nếu em cho thêm thì sẽ khiến anh Minh Tư trở thành cư dân địa phủ!”
Bách Minh Tư và Kế Nguyên Tu kinh ngạc.
“Nếu cho máu Minh Vương quá nhiều thì sẽ trực tiếp từ người biến thành quỷ ư?”
Tể Tể phồng má lên, xoa đôi tay nhỏ bé, chớp đôi mắt to và mím môi nhỏ lại cười lúng túng.
“Có lẽ… là… là vậy…”
Sợ anh Minh Tư lo lắng nên Tể Tể vội vàng giải thích thêm.
“Nhưng lượng máu Minh Vương mà Tể Tể cho anh Minh Tư không phải nhiều lắm nên anh Minh Tư hiện giờ vẫn là con người.”
Kế Nguyên Tu: “…”
Nếu không thì trực tiếp từ người biến thành quỷ luôn là được rồi!
Như vậy… thì không thể tính là chết sớm đúng không?
Suy cho cùng thì cơ thể vẫn còn sống mà!
****
Kế Nguyên Tu lo lắng cho thể chất của Bách Minh Tư sẽ có sự thay đổi nên cậu ấy vội vàng đưa tay ra bắt mạch và kiểm tra nhiệt độ cơ thể cho cậu ấy.
Mọi thứ đều bình thường.
Tể Tể thấy vậy, ngây ngô giải thích.
“Chú nhỏ đừng lo, lượng máu Minh Vương mà Tể Tể cho anh Minh Tư thật sự không nhiều, hiện giờ anh Minh Tư vẫn chưa thể biến thành cư dân địa phủ mà vẫn còn sống.
”
Sau khi Kế Nguyên Tu khẳng định mọi chức năng cơ thể hiện giờ của Bách Minh Tư đều bình thường thì cậu ấy mới từ từ rút tay lại.
Cứ như vậy trước đi.
Ba bạn nhỏ đưa mắt nhìn nhau, sau đó chợt nhớ ra chuyện gì đó.
Ba bạn nhỏ cùng lúc nói.
“Quỷ vẫn còn ở đó!”
Ba người nhìn nhau rồi nhanh chóng chạy về phía phòng bệnh của Nghiêm Đông.
Tuy Tể Tể đã bày ra cấm chế với con quỷ kia nhưng nếu Nghiêm Đông nhát cáy không thể dọa được, lập tức bị dọa chết thì sao?
Bách Minh Tư không thể theo kịp tốc độ của Kế Nguyên Tu và Tể Tể nên cậu ấy chẳng mấy chốc đã bị bỏ lại ở phía sau.
Ngay khi cậu ấy chuẩn bị để hai bạn nhỏ qua đó trước thì Kế Nguyên Tu và Tể Tể lại xuất hiện bên cạnh cậu ấy trong nháy mắt.
Hai bạn nhỏ mỗi người một bên nắm lấy tay của cậu ấy rồi lập tức di chuyển tức thời.
Bách Minh Tư bị buộc phải di chuyển tức thời: “…”
Gò má bị cơn gió tà vô hình thổi đến đau nhức.
Tóc cũng dựng đứng lên.
Tể Tể không hề nhận ra điều này, sau khi đến bên ngoài phòng bệnh của Nghiêm Đông thì cô bé mới nhanh chóng dừng lại.
Kế Nguyên Tu cau mày.
“Sao không nghe thấy động tĩnh gì hết vậy?”
Tể Tể cũng thắc mắc.
“Chú cảnh sát đâu rồi, sao cũng không thấy đâu?”
Bách Minh Tư định thần lại và nhanh chóng nhìn số phòng bệnh.
“Tể Tể, không phải phòng bệnh này, đây là phòng bệnh 2014! Còn Nghiêm Đông ở 204!”
Tể Tể và Kế Nguyên Tu: “…”
Hai bạn nhỏ đều thấy xấu hổ, bất cẩn đã chạy quá lố.
“Đi!”
Hai bạn nhỏ kéo Bách Minh Tư dậy rồi lại di chuyển tức thời.
Bách Minh Tư: “…”
Thật ra thì họ thực sự có thể mặc kệ cậu ấy mà!
Cậu ấy cảm thấy mặt mình sắp thành băng vụn rồi.
Tể Tể và Kế Nguyên Tu vừa đến phòng bệnh 204, còn Hoắc Trầm Vân thì đã chuyển Bạch Nam Khê sang phòng bệnh kế bên nên lúc này anh ấy vừa hay từ phòng bệnh bên cạnh bước ra.
Hai đồng chí cảnh sát cũng cùng lúc bước ra.
Khi nhìn thấy Tể Tể, Hoắc Trầm Vân vội vàng bước lên bế lấy cô bé.
“Tể Tể, cháu còn muốn ngủ không?”
Tể Tể lắc đầu.
“Cháu tạm thời chưa ngủ, cháu đang đợi ăn…”
Hoắc Trầm Vân nhìn đồng chí cảnh sát ở hai bên rồi vội vàng ngắt lời của cô bé.
“Được rồi, không ngủ, đợi hồi ăn no rồi ngủ tiếp.”
Hoắc Trầm Vân lại nhìn sang Bách Minh Tư.
Thấy Bách Minh Tư cả người ướt đẫm, sắc mặt trắng bệch, ánh mắt của anh ấy khẽ thay đổi.
“Minh Tư, cháu…”
Bách Minh Tư vội mỉm cười giải thích: “Chú Trầm Vân, cháu không sao.”
Hoắc Trầm Vân: “…”
Minh Tư trông không giống đang ổn chút nào.
Nhưng Tể Tể và Kế Nguyên Tu không nói gì, thế là Hoắc Trầm Vân lại nghi ngờ đôi mắt của mình.