Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1291:
Nói đến sấm sét Thiên Đạo thì Kế Nguyên Tu nghĩ đến Tương Tư Hoành mà mình đã nhìn thấy khi đang đuổi theo con quỷ.
“Tể Tể, Tiểu Tương…”
Nhắc đến anh Tiểu Tương, Tể Tể cười híp mắt giải thích.
“Anh Tiểu Tương rất thích sấm sét nên chơi cùng với sấm sét rồi.”
Kế Nguyên Tu: “Chơi cùng với sấm sét?”
Tể Tể gật đầu, giọng nói ngây thơ vô cùng vui vẻ.
“Đúng vậy, sấm sét cứ mãi đùng đùng đoàng đoàng rất ồn ào nên anh Tiểu Tương đã dẫn sấm sét đi. Có lẽ lúc này anh ấy đang để sấm sét giúp mình rèn luyện cơ thể ở chỗ không người.”
Kế Nguyên Tu: “…”
Bách Minh Tư: “…”
Một không phải người và một con người lập tức cảm thấy nghẹn họng.
Nghĩ kỹ lại thì những gì Tể Tể nói đều rất đúng.
Cương thi bất tử, sau khi sức mạnh tăng lên đáng kể thì sẽ đón tiếp kiếp nạn sấm sét.
Tiểu Tương là hậu duệ của vua cương thi Tương Uyên nên cậu ấy vốn khác với những cương thi bình thường.
Những cương thi bình thường không đủ mạnh sẽ kiêng dè sấm sét nhưng Tiểu Tương thì rất thích, điều này chứng tỏ sức mạnh của Tiểu Tương đang không ngừng tăng lên.
Kế Nguyên Tu và Bách Minh Tư đều đang mất tập trung, chỉ có Tể Tể liếc ngang liếc dọc.
Sau khi nhìn xong, ánh mắt của cô bé lại rơi vào quần áo ướt nhẹp dính chặt vào người Bách Minh Tư.
“Anh Minh Tư, anh có muốn tắm không?”
Bách Minh Tư lúng túng ho khan.
“Tể Tể, anh Minh Tư không tắm ở đây.”
Tể Tể tò mò nhìn cậu ấy.
“Vậy tại sao anh Minh Tư cứ mãi ở trong nhà vệ sinh vậy?”
Tuy nhà vệ sinh được quét dọn rất sạch sẽ nhưng không ai lại rảnh rang cứ thích ở lì trong nhà vệ sinh chứ đúng không?
Lúc này Kế Nguyên Tu nhớ đến chuyện gọi hồn làm tổn thọ của Minh Tư và Cửu U Minh Hỏa ở ấn đường của cậu ấy trước đây.
“Tể Tể, cháu mau giúp Minh Tư xem thử tình trạng sức khỏe đi, tốt nhất là xem luôn tuổi thọ của Minh Tư.”
Tuy Tể Tể cảm thấy kỳ lạ tại sao chú nhỏ lại nói như vậy nhưng cô bé vẫn ngoan ngoãn duỗi ra một ngón tay trắng nõn mũm mĩm.
Bách Minh Tư vội khom người cúi đầu xuống chờ đợi.
Vào khoảnh khắc đầu ngón tay của Tể Tể chạm vào ấn đường của Bách Minh Tư thì cậu ấy cảm thấy cơn đau thấu xương khắp người lập tức biến mất.
Con ngươi của cậu ấy khẽ mở to, trong mắt đầy vẻ ngạc nhiên.
Tể Tể rút ngón tay lại, khuôn mặt nhỏ mũm mĩm đầy vẻ ngờ vực.
“Anh Minh Tư…”
Kế Nguyên Tu hơi lo lắng.
“Tuổi thọ như thế nào?”
Tể Tể cau mày.
“Tuổi thọ… có chút mơ hồ, Tể Tể… thấy không rõ lắm.”
Kế Nguyên Tu kinh ngạc.
“Tể Tể, cháu không thấy rõ ư?”
Tể Tể gật đầu, hơi lúng túng chỉ chỉ hai ngón tay.
“Chú nhỏ, Tể Tể bị thương một chút nên…”
Lần này đến lượt Kế Nguyên Tu lúng túng.
Cậu ấy vội vàng xin lỗi Tể Tể.
“Xin lỗi Tể Tể, chú nhỏ quá nóng vội rồi.”
Bách Minh Tư nghe thấy vậy cũng đau lòng cho Tể Tể bị thương, sau đó cậu ấy cười nói với Kế Nguyên Tu.
“Chú Nguyên Tu, thật ra xem hay không cũng không quan trọng.”
Tể Tể càng thấy ngờ vực hơn.
“Chú nhỏ, tại sao chú nhất định phải để Tể Tể xem tuổi thọ của anh Minh Tư?”
Cô bé nhớ anh Minh Tư sẽ sống lâu trăm tuổi mà.
Kế Nguyên Tu vừa định giải thích thì Bách Minh Tư chợt đặt một tay lên vai cậu ấy.
“Tể Tể, chú Nguyên Tu chỉ là rất tò mò thôi.”
Tể Tể ngước đầu nhỏ lên với vẻ không thể hiểu được.
Kế Nguyên Tu: “…”
Nếu Bách Minh Tư không phải người của nhà họ Bách, mà bây giờ cậu ấy lại là người của nhà họ Hoắc thì cậu ấy chắc chắn sẽ không quan tâm đến tuổi thọ của một người bình thường.
Kế Nguyên Tu đành phải thay đổi chủ đề.
“Minh Tư, cháu cảm thấy cả người như thế nào?”
Bách Minh Tư cười rất thoải mái.
“Bây giờ cháu cảm thấy rất tốt.”
Cậu ấy cảm thấy cả người có sức mạnh vô hạn và rất tỉnh táo, cho dù không ngủ ba ngày ba đêm liên tiếp thì hẳn cũng không sao.
Tể Tể nhìn anh Minh Tư, lúc này cô bé mới nhớ đến trước kia mình đã cho anh Minh Tư chút máu Minh Vương, thế là cô bé lộ ra vẻ hơi chột dạ.
“Anh Minh Tư, cả người anh ướt nhẹp, có phải do đau không?”
Bách Minh Tư mỉm cười lắc đầu.
“Anh không đau.”
Tể Tể kinh ngạc.
“Thật ư?”
Bách Minh Tư gật đầu rất chân thành.
“Thật.”
Kế Nguyên Tu ở bên cạnh thấy vậy thì lập tức nhịn không nói những lời đã đến miệng, cậu ấy chỉ đành ngẩng đầu lên nhìn trần nhà.
Nếu không đau thì sao lại ở trong nhà vệ sinh đến bây giờ?
Hai mắt của Tể Tể càng sáng hơn, giọng nói ngây thơ rất nhiệt tình.
“Vậy anh Minh Tư ơi, Tể Tể cho thêm anh một ít nữa nhé? Anh là người thông linh, Tể Tể nhớ cha Minh Vương từng nói rằng người phàm sẽ bị tiêu tốn tuổi thọ khi thông linh.”
Sau khi có máu Minh Vương thì anh Minh Tư trực tiếp dùng máu Minh Vương để gọi hồn mà không cần phải tốn tuổi thọ.
Bách Minh Tư lập tức da đầu tê dại khi nghĩ đến cơn đau thấu xương trước đó.
“Tể Tể, không cần đâu, thường thì anh sẽ không gọi hồn.”
Bách Minh Tư lo sợ Tể Tể nhiệt tình lại cho thêm, thế là một người luôn bình tĩnh chín chắn như cậu ấy vội vàng nói thêm.
“Xã hội giờ đây rất ít người tin vào điều này, nếu không phải trường hợp đặc biệt thì sẽ không cần gọi hồn, thật đấy.”
Kế Nguyên Tu chợt lên tiếng.
“Cho đi, cũng tốt mà, dù gì cũng không đau.”