Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1290:
Tể Tể trừng mắt nhìn chằm chằm bà lão quỷ với đôi mắt to tròn ngấn nước.
Một cú đá chân kia đá mạnh vào mặt bà lão quỷ khiến cho khuôn mặt của bà ta trở nên dị dạng.
"Nếu không phải bà vẫn còn có ích thì bản Tể Tể đã nuốt bà ngay bây giờ rồi!"
Bà lão quỷ chịu một cú đá mạnh bạo như thế thì không dám tin.
"Mày... Rốt cuộc mày là ai? Tại sao có thể đánh tao được?"
Tể Tể giận dữ tát bà ta thêm một cái.
"Bà không cần biết tôi là ai, dù sao thì chỉ cần tôi há miệng đã có thể nuốt chửng bà rồi!"
Cả gương mặt của bà lão quỷ bị tát đến mức méo mó.
Đã thành quỷ rồi mà không chỉ mặt mũi bầm dập không, thậm chí ngũ quan còn bị tát đến lệch vị trí, cái mũi méo xẹo, cái cằm như bị tách làm đôi, vừa nhọn vừa kỳ quặc, so với mặt rắn thì còn nhọn hơn nhiều.
Tể Tể đánh xong, thì cất bước chạy vào trong nhà vệ sinh với đôi chân mũm mĩm của mình.
"Anh Minh Tư, anh ở đâu vậy ạ?"
Bách Minh Tư vừa định nói vị trí của mình nhưng khi cúi đầu trông thấy bộ quần áo ướt nhẹp dính sát trên người mình thì không biết có nên nói mình đang ở đâu nữa hay không.
"Tể Tể, anh Minh Tư..."
Tể Tể biết được chính xác vị trí của anh Minh Tư thì đá tung cửa buồng vệ sinh ra.
"Anh Minh Tư, Tể Tể tìm thấy anh rồi."
Bách Minh Tư đang ở trong phòng vệ sinh: "..."
May mà cậu ấy vào nhà vệ sinh không phải để giải quyết vấn đề sinh lý, nếu không thì hành động thô bạo này của Tể Tể...
Cậu ấy chết đứng ngay tại chỗ mất.
Tể Tể nhìn thấy Bách Minh Tư với đầu tóc ướt nhẹp mồ hôi, quần áo ẩm ướt ôm sát vào cơ thể thì cô bé mở to đôi mắt to tròn đen láy ra nhìn.
"Anh Minh Tư, anh chuẩn bị tắm rửa ạ?"
Bách Minh Tư: "..."
Bà lão quỷ ở bên ngoài gào thét om sòm.
"Ranh con, thả bà đây ra mau, bà đây muốn ăn thịt mày!"
Tể Tể nghe thấy tiếng động ồn ào, bàn tay nhỏ giơ lên.
"Nếu bà còn làm ầm nữa, bản Tể Tể cũng không đợi nữa mà sẽ nuốt luôn đấy!"
Bách Minh Tư nhìn về phía cửa chính của phòng vệ sinh.
Bà lão quỷ bị uy thế vô hình của Tể Tể trấn áp, cả cơ thể nằm rạp trên mặt đất, thậm chí mặt cũng úp xuống đất.
"Hu hu hu... Tao..."
Tể Tể quay đầu, cất giọng nói tuy trẻ con nhưng đầy lạnh lùng của mình lên.
"Bà còn nói thêm nửa chữ, bản Tể Tể sẽ bẻ gãy một cánh tay của bà đó!"
Lúc lời nói được thốt ra thì cũng kèm theo một tiếng la thảm thiết của bà lão quỷ. Trong nháy mắt, một bên tay của bà ta biến thành một đám khói dày.
Tể Tể vỗ vỗ đôi bàn tay nhỏ, một cấm chế vô hình bay vào cơ thể bà lão quỷ.
Bàn tay nhỏ lại quơ một cái nữa, đám khói kia nhanh chóng bay về phía cô bé.
Tể Tể há cái miệng nhỏ nhắn của mình ra, rồi hút một hơi hết toàn bộ khói.
Bà lão quỷ nằm úp mặt xuống trên mặt đất, run rẩy vì đau đớn, nước mắt máu chảy dài trên mặt: "..."
Mẹ ơi!
Con ranh con kia lại có thể ăn quỷ!
Bà lão quỷ ý thức được điều này nên nhân lúc ranh con kia đang quay mặt nói chuyện với chàng trai trong phòng vệ sinh thì nhanh chóng bỏ trốn, bà ta chạy thẳng đến phòng bệnh của Nghiêm Đông.
Đứa con rể quý hóa của bà ta, bà ta nhất định phải bắt tên đó nợ máu phải trả bằng máu!
Đợi đến khi bà ta dọa chết tên khốn Nghiêm Đông, trừng trị xong đứa con gái bất hiếu, có thêm nhiều sức mạnh hơn thì quay lại xử lý ranh con kia sau!
****
Bách Minh Tư rất ngạc nhiên khi Tể Tể lại thả con quỷ chạy đi.
“Tể Tể, con quỷ đó…”
Tể Tể chẹp cái miệng nhỏ cũng có thể nếm được chút mùi vị, ngây ngô giải thích với Bách Minh Tư.
“Không sao, bà ta không chạy thoát được đâu.”
Bách Minh Tư ngờ vực.
“Tể Tể biết bà ta sẽ đi đâu à?”
Tể Tể cười híp mắt gật đầu.
“Biết chứ, chú ba và anh Nam Khê đều ở bên kia.”
Kế Nguyên Tu vội vã chạy tới.
“Tể Tể, Minh Tư.”
Khi nhìn thấy Kế Nguyên Tu, Tể Tể nở ra nụ cười ngây thơ.
“Chú nhỏ, sao chú lại đến đây?”
Kế Nguyên Tu giải thích.
“Chú đuổi theo con quỷ đó đến đây, bà ta đã nhìn thấy máu trong nhà xác, khi còn sống chất chứa oán hận đã lâu nên giờ bà ta đã trở thành ác quỷ!”
Tể Tể gật đầu.
“Do là ác quỷ nên Tể Tể mới quyết định sẽ ăn bà ta!”
Kế Nguyên Tu: “Cháu đã ăn bà ta rồi sao?”
Tể Tể lắc đầu.
“Không có, không có, cháu để bà ta đi trả thù trước.”
Kế Nguyên Tu rất sốc.
“Trả thù?”
Tể Tể ngây thơ gật đầu.
“Đúng vậy, để bà ta đi trả thù trước, đe dọa mấy người chú khốn nạn đã mắng Tể Tể, sau đó Tể Tể mới đi dùng bữa!”
Kế Nguyên Tu: “…”
“Tể Tể, ác quỷ có tính tình vô cùng độc ác tàn nhẫn, hơn nữa bà ta đã thấy máu rồi, đến lúc đó bà ta sẽ giết hết những người mà bà ta gặp…”
Tể Tể chớp đôi mắt to long lanh.
“Chú nhỏ yên tâm, Tể Tể biết bà ta sẽ không thể nào giết được ai cả. Tể Tể đã bày cấm chế trong cơ thể bà ta khi Tể Tể ăn mất một cánh tay của bà ta, cho nên bà ta chỉ có thể hù dọa những chú xấu xa kia thôi.”
Kế Nguyên Tu thở phào nhẹ nhõm.
“Thế thì tốt, thế thì tốt.”
Nếu không, việc Tể Tể lại cố ý để mặc cho ma quỷ âm mưu hãm hại người bình thường thì đến lúc đó sấm sét Thiên Đạo sẽ lại xuất hiện.
------------------------------
e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ