Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1294:

Đồng chí cảnh sát tức giận trừng mắt nhìn họ rồi xoay người đóng cửa lại và đi ra ngoài.

Hoắc Trầm Vân, Kế Nguyên Tu và Bách Minh Tư: “…”

Tể Tể cười khúc khích.

“Chú cảnh sát, họ có ngoan không?”

Đồng chí cảnh sát mỉm cười gật đầu.

“Họ rất ngoan.”

Hoắc Trầm Vân, Kế Nguyên Tu và Bách Minh Tư: “Đồng chí (chú) cảnh sát, anh (chú) đã nhìn thấy gì vậy?”

Đồng chí cảnh sát hơi khó hiểu nhìn họ.

“Mọi người vừa nãy đứng ở cửa, lẽ nào không nhìn thấy sao?”

Hoắc Trầm Vân, Kế Nguyên Tu và Bách Minh Tư: “…”

Nhìn thì nhìn thấy đấy!

Nhưng…

Có thể nào những gì chúng tôi nhìn thấy khác với những gì chú cảnh sát nhìn thấy không?

****

Trong mắt Hoắc Trầm Vân, Kế Nguyên Tu và Bách Minh Tư, Nghiêm Đông sợ hãi đến mức la hét thảm thiết, quỳ rạp xuống đất dập đầu với con quỷ, kêu mẹ ruột đừng giết gã ta, gã ta đã biết sai rồi!

Tên tóc vàng và ba tên côn đồ còn lại cũng sợ không kém, quần ướt đẫm. Hai tên dập vỡ đầu chảy máu, một tên khác đã sớm ngất đi, không biết trời trăng mây gió.

Ánh mắt của con quỷ vừa hung ác vừa dữ tợn, nước mắt máu chảy đầm đìa.

Còn chiếc lưỡi đó... cứ liên tục kéo dài ra, khiến họ cảm thấy khó chịu trong người.

Đồng chí cảnh sát thấy ba người im lặng không nói gì, nhất thời có chút buồn cười.

“Ngoại trừ Nghiêm Đông kêu gào là vì thật sự đau đớn ra, ba tên côn đồ còn lại đều khoẻ mạnh lắm, lúc tôi đi vào bọn họ còn đang chơi bài mà!”

Hoắc Trầm Vân, Kế Nguyên Tu và Bách Minh Tư: “...”

Ba người lẳng lặng nghiêng đầu nhìn sang Tể Tể.

Tể Tể ngẩng đầu mỉm cười với vẻ mặt ngây thơ hồn nhiên.

“Chú ba, Tể Tể đã nói không có vấn đề gì rồi mà.”

Hoắc Trầm Vân: “...”

Anh ấy phục sát đất!

Đồng chí cảnh sát cực kỳ thắc mắc.

“Tể Tể, không có vấn đề gì thế?”

Tể Tể chưa kịp lên tiếng thì Hoắc Trầm Vân đã cười ha hả đánh trống lảng.

“Đồng chí cảnh sát, nếu bọn họ đều không sao, không ấy đồng chí gọi điện bảo đồng nghiệp quay lại đi?!”

Đồng chí cảnh sát vỗ trán.

“Xem trí nhớ của tôi kìa! Được, để tôi gọi điện bảo anh ấy lên đây, năm người bọn họ đều lành lặn ngồi trong phòng bệnh cả rồi!”

Hoắc Trầm Vân im lặng quay mặt đi.

Lần đầu tiên anh ấy nói dối một nhân viên công chức... chột dạ quá!

Cách một lớp cửa, anh ấy không thể nhìn thấy tình hình bên trong phòng bệnh.

Cơ mà Kế Nguyên Tu lại có thể thấy rõ.

Khi thấy con quỷ dùng lưỡi cuộn Nghiêm Đông lên rồi mạnh mẽ đập xuống đất, trái tim của cậu ấy chợt co thắt.

“Tể Tể, chuyện này...”

Tể Tể cũng nhìn thấy rồi.

“Không sao đâu! Lúc nãy Tể Tể đã xem qua tuổi thọ của mấy chú xấu xa bên trong rồi, tạm thời không chết được!”

Tuy Tể Tể bị thương không thể nhìn thấy tuổi thọ cụ thể của từng người, nhưng cô bé vẫn có thể xác định được khi nào mấy chú xấu xa này sẽ đến địa phủ báo danh.

Hiện tại bọn họ đều không nguy hiểm đến tính mạng!

Tất nhiên, nếu thật sự nguy hiểm đến tính mạng thì cô bé sẽ ra tay ngăn cản.

Dù sao cũng là do cô bé cố ý thả con quỷ vào trong đó!

Cô bé phải chịu trách nhiệm chớ!

Hoắc Trầm Vân sợ các đồng chí cảnh sát nảy sinh nghi ngờ, cuối cùng đành phải dẫn theo Kế Nguyên Tu đi tìm Tương Tư Hoành, để Bách Minh Tư và Tể Tể ở phòng bệnh bên cạnh nghỉ ngơi.

Hai đồng chí cảnh sát lo là hai bạn nhỏ mũm mĩm lần đầu ngủ qua đêm ở bệnh viện sẽ cảm thấy sợ hãi nên thay phiên nhau trực ca.

Một người canh gác ở trước phòng bệnh của đám người Nghiêm Đông, người còn lại ở trong phòng bệnh cùng với Tể Tể và Bách Minh Tư.

Thỉnh thoảng lại mở cửa phòng của bọn Nghiêm Đông ra, đi vào xem xét.

Nghiêm Đông và những người khác đã ngủ.

Tiếng ngáy vang dội!

Sau khi trời sáng, Hoắc Trầm Vân dẫn Kế Nguyên Tu và Tương Tư Hoành trở về.

Trông Tương Tư Hoành có vẻ như có sức sống hơn hẳn.

Dường như làn da cũng trở nên mềm mịn và sáng sủa hơn.

Tể Tể đã thức suốt cả đêm không ngủ, mí mắt đang đánh nhau kịch liệt.

Hoắc Trầm Vân vội đặt bữa sáng lên bàn bên cạnh.

“Tể Tể, tình hình sao rồi?”

Giọng nói của Tể Tể rất nhỏ.

“Đều sợ đến mức tinh thần bấn loạn, các chú cảnh sát đang lấy lời khai ở phòng bên cạnh.”

Kế Nguyên Tu: “Còn con quỷ kia đâu?”

Tể Tể vỗ vào túi quần.

“Tể Tể bỏ vào đây rồi.”

Kế Nguyên Tu kinh ngạc.

“Cháu chưa ăn à?”

Tể Tể ngáp một cái.

“Dạ chưa! Nhỡ đâu tới lúc đó cái chú và dì xấu xa kia không chịu thừa nhận thì sao?”

Bách Minh Tư hiểu ý của cô bé, mỉm cười tiếp lời.

“Đến lúc đó Tể Tể lại thả con quỷ đó ra để hù dọa bọn người Nghiêm Đông có đúng không?”

Tể Tể cười khúc khích.

“Đúng ạ!”

Đừng nói là Kế Nguyên Tu mà ngay cả Hoắc Trầm Vân cũng vô cùng ngạc nhiên.

Cháu gái của anh ấy đúng là một cô bé lanh lợi!

“Vậy Tể Tể ngủ một chút đi. Nếu đám người Nghiêm Đông nuốt lời thì chú ba sẽ gọi Tể Tể dậy.”

Tể Tể nhìn về phía Tương Tư Hoành.

Tương Tư Hoành cất giọng non nớt nói.

“Tể Tể ngủ đi, vết thương của anh Tiểu Tương đã khỏi rồi, có thể bảo vệ mọi người mà.”

Kế Nguyên Tu: “...”

Ngoài ngưỡng mộ ra... vẫn là ngưỡng mộ!

Dường như thế giới này hà khắc với Huyền Môn hơn là quỷ nhiều!

Tể Tể lại chìm vào giấc ngủ trong vòng một nốt nhạc.

Tiếng ngáy cũng theo đó mà vang lên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free