Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1287:
Cô bé vừa đi vừa lén lút ngắt kết nối của mấy cái máy theo dõi gần đó, khóe miệng không nhịn được mà nhếch lên.
Một giây trước còn là một bạn nhỏ mềm mại đáng yêu, bỗng nhiên trở nên vô cùng đáng sợ.
Sắc mặt xanh trắng như người đã chết, quầng mắt thâm nhạt, đôi mắt to tròn vô hồn lạnh lùng.
Giọng nói chậm rãi như gằn từng chữ, âm điệu lạnh lùng thâm trầm, nhưng vẫn mang vẻ non nớt.
Nghe qua như tiếng của mấy con quỷ nhỏ bò lên từ địa phủ vậy.
“Cô. Nhắc. Lại. Xem. Nào!”
[Tể Tể: Bản Tể Tể không thích dọa người, trừ khi đối phương là loại đầu óc không tỉnh táo!”
****
Tể Tể vừa mới nói xong thì một tia sét ở trên bầu trời đánh xuống, tia sét đánh giữa bầu trời đêm sáng trưng một đường như muốn chẻ bầu trời ra làm đôi.
Tiếp theo đó là tiếng sấm rền vang.
“Ầm ầm!”
Sấm sét như đang muốn đánh về phía Tể Tể và người phụ nữ kia.
Nếu như lúc này hai người họ không ở trên hành lang mà ở ngoài trời thì đã bị sét đánh rồi.
Người phụ nữ sợ đến mức la hét hoảng loạn.
“A A A!”
Lúc cô ta nhìn về phía Tể Tể thì cũng là lúc ánh sáng của tia sét chớp lên.
Dưới ánh sáng của tia sét thì mặt của Tể Tể như trắng bệch hơn, càng kinh dị hơn.
Nhất là đôi mắt của cô bé bây giờ không biết từ khi nào mà đã bắt đầu nhiễm màu đỏ tươi.
Cái miệng nhỏ của Tể Tể mấp ma mấp máy, người phụ nữ kia còn không kịp nghe được cô bé nói gì mà đã hoảng sợ la hét om sòm rồi.
“Có quỷ. Có ai không, cứu tôi với.”
“Có quỷ. Cứu!”
…
Thấy người phụ nữ kia bắt đầu trợn mắt trắng, có vẻ như là sắp ngất tới nơi rồi, Tể Tể dùng hai ngón tay chỉ về phía giữa chân mày làm động tác nhấn một cái.
Người phụ nữ sắp ngất kia đột nhiên tỉnh táo một cách lạ thường.
Hơn nữa cô ta còn có thể cảm giác ra được thị lực của mình còn tốt hơn lúc trước.
Mà cũng vì thế lại khiến cho cô ta nhìn rõ được vẻ mặt kinh khủng bây giờ của Minh Tể Tể.
“A A A!”
“Cứu tôi với.”
“Có quỷ…”
Người phụ nữ kia vừa hoảng sợ la hét thất thanh, vừa chạy như điên về phía phòng phẫu thuật chỉnh hình.
Lại thêm một tiếng sấm nổ vang.
Có điều bởi vì người phụ nữ kia đang chạy nên sấm sét đã đánh về phía bên cạnh Tể Tể.
Tể Tể hơi giật mình một tí, sau đó cô bé nghiêng đầu.
Đôi mắt to tròn với tròng mắt đen sắc bén lạnh lẽo nhìn lên trên bầu trời mây mù đang cuồn cuộn cùng với sấm sét rền vang.
“Dám đánh Tể Tể?”
Mây đen trên trời càng lúc càng dày đặc, ánh sáng tia sét lần lượt chớp nháy như muốn tích góp sức mạnh để bổ đôi bầu trời ra, tiếng sấm ầm ầm.
Tể Tể nghiêng đầu nhìn, khóe miệng cô bé khẽ cong ra một nụ cười khinh thường trên môi.
Giọng nói non nớt nhưng lời nói lại vô cùng phách lối.
“Mau đánh xuống đi. Có ngon thì đánh lên đầu Tể Tể nè.”
Sấm sét Thiên Đạo: “…”
Sấm sét Thiên Đạo tức giận đến mức đánh thật nhiều tia sét ở trên tầng mây cuồn cuộn, tiếng sấm nổ vang rung trời.
Tể Tể ngước đầu nhỏ lên nhìn.
Bởi vì Tể Tể còn đang bị thương nên cô bé nhìn không rõ lắm, nhưng điều đó không ngăn được cô bé hăm dọa sấm sét Thiên Đạo.
“Tể Tể chỉ mới có hù cô đó một tí thôi, bởi vì cô ta không biết phân biệt tốt xấu, thế mà cũng không được à?”
Sấm sét ở trên trời không ngừng vang lên ầm ĩ, ý bảo tuyệt đối không cho phép bất cứ một con quỷ nào được ra tay hãm hại người thường ở trần gian.
Tể Tể tức giận.
“Vậy bây giờ mày đang làm gì đó, nửa đêm nửa hôm đánh sét ầm ầm, bộ không sợ dọa sợ người thường à?”
Sấm sét Thiên Đạo: “…”
Sấm sét đột nhiên dừng lại trong một khoảng thời gian ngắn, sau đó nó lại tiếp tục đánh ra một tia sét to mạnh hơn nữa, mà mục tiêu lần này là về phía Tể Tể.
Tể Tể liếc nhìn một cái, không sợ.
Dù bây giờ cô bé đang bị thương rất nặng, nhưng đôi mắt đen láy của cô bé lại vô cùng sáng ngời.
Dường như cô bé rất chờ mong sấm sét đánh xuống.
Mây đen tiếp tục tụ tập lại ở trên trời, càng lúc càng dày đặc nặng nề, sấm rền vang cuồn cuộn.
Tia sét cứ liên tục sáng lên giữa bầu trời đêm đen tối, chiếu sáng cả một vùng trời như tuyết rơi.
Có không ít các nhân viên công tác đang trực trong bệnh viện, cùng với các bệnh nhân và người nhà của bệnh nhân đều chú ý tới hiện tượng kì lạ này, bọn họ ai nấy đều nhíu mày, khuôn mặt lo lắng kinh ngạc.
“Trời hôm nay làm sao thế nhỉ?”
“Tôi có xem dự báo thời tiết nói trong vòng hai ngày tới là trời sẽ nắng mà, không thấy báo có mưa mà nhỉ.”
“Nhưng mà với tần suất tia sét và tiếng sấm kia thì… chỉ sợ là sắp có một trận mưa lớn đó.”
“Đúng đó. Đừng nói là sắp có một trận mưa to như trận mưa lịch sử năm 1996 đó nha, trận mưa đó đã làm ngập lụt hết toàn bộ thị trấn của tôi khi đó.”
…
Mọi người đều lo lắng bàn tán ầm ĩ, lúc đầu thì mọi người chỉ có chút ngạc nhiên, nhưng dân dần thì họ càng lo lắng và hoảng sợ.
Mắt Tể Tể không nhìn rõ được nhưng tai cô bé vẫn có thể nghe được rõ ràng.
Cô bé ngửa đầu nhìn về phía bầu trời đang sôi sục tích trữ sức mạnh để đánh sét xuống.
“Mau đánh xuống đi. Đánh nhanh lên. Nhất định là phải đánh một lần trúng luôn đó, nếu không thì lỡ may đánh hư bệnh viện hay đánh trúng người thường thì Thiên Đạo sẽ tiêu diệt mày đó.”