Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1288:

Sấm sét Thiên Đạo: “…”

Cùng lúc đó, Tương Tư Hoành nãy giờ đang đi theo Bách Minh Tư, đột nhiên hai mắt biến thành màu đỏ tươi.

Bách Minh Tư đang ở trong phòng vệ sinh, nghe thấy tiếng sấm sét thì cậu ấy đã nhận ra có gì đó không đúng.

Nhưng bây giờ cậu ấy đang phải cố gắng thích ứng với việc nạp quá nhiều máu Minh Vương vào trong người.

Một lần rồi lại một lần, cậu ấy có cảm giác xương cốt toàn thân mình đang dần dần thay đổi.

Toàn thân cậu thiếu niên mới lớn ướt đẫm mồ hôi, môi cũng bị chảy máu vì cậu ấy tự cắn nát trong cơn vô thức do quá đau đớn.

“Tiểu Tương, em mau đi… xem thử… có phải là Tể Tể đã… đã động chạm… tới sấm sét…”

Tương Tư Hoành cũng đang rất lo lắng.

Tể Tể còn đang bị thương chưa lành, nếu như bị tia sét to như thế đánh trúng thì cô bé sẽ càng bị thương nặng hơn mất.

Nhưng mà anh Minh Tư ở đây cũng đang gặp chuyện.

“Anh Minh Tư, em…”

Bách Minh Tư hít sâu một hơi, nói vọng qua cánh cửa phòng vệ sinh cắt đứt lời Tương Tư Hoành định nói.

“Anh không sao, em mau đi đi. Không thể để cho Tể Tể gặp chuyện được.”

Tương Tư Hoành: “…”

Bách Minh Tư lại tiếp tục hối thúc.

“Nhanh đi đi. Nếu như giờ Tể Tể lại bị thương nữa thì chỉ sợ con bé không thể tiếp tục ngưng tụ thành hình người được nữa.”

Mặt Tương Tư Hoành lập tức biến sắc.

“Anh Minh Tư, em đi xem một chút rồi sẽ về ngay, anh cố gắng chịu đựng chờ em về nhé.”

Trên ấn đường Bách Minh Tư bây giờ giống như đang có một đoàn lửa nóng bỏng đốt cháy đầu não, cậu ấy cố gắng chịu đựng cắn chặt môi, máu lại tiếp tục tràn ra.

“Được.”

Tương Tư Hoành chạy được vài bước thì đột nhiên dừng lại.

Tương Tư Hoành khởi động sức mạnh, dựng ra một tầng kết giới mạnh nhất trong khoảng sức mạnh của mình bao vây phòng vệ sinh lại.

“Anh Minh Tư, em đi tìm Tể Tể đây, lát nữa em với Tể Tể sẽ quay lại đây với anh.”

Kinh mạch lại tiếp tục phồng lên, Bách Minh Tư đau tới mức không dám mở miệng ra nói gì.

Nhưng sợ Tương Tư Hoành lo lắng nên cậu ấy chỉ có thể cố nhịn đau mà nói ra một chữ.

“Ừ.”

Tương Tư Hoành không do dự nữa, người cậu ấy lóe lên một cái, ngay lập tức đã biến mất ở trước cửa phòng vệ sinh.

Tương Tư Hoành ở với Tể Tể một khoảng thời gian dài cũng đã học việc phải làm nhiễu sóng máy quay an ninh mỗi lần dùng thuật pháp.

Vừa đi vừa phá nhiễu máy quay an ninh, Tương Tư Hoành chạy như bay về phía Tể Tể đang ở.

Lúc Tương Tư Hoành vừa mới rời đi chưa được một phút thì bên ngoài hành lang vang lên tiếng giày cao gót lộc cộc lộc cộc.

Bách Minh Tư có thể nhận ra được có gì đó khác thường.

Gân xanh nổi chằng chịt trên cổ tay, đau tới mức cậu ấy không thể kìm nén được tiếng kêu đau đớn.

Nhưng sợ Tể Tể hay Tiểu Tương nghe được nên vẫn cố gắng cắn răng nhịn.

“Cốp!”

“Cốp!”

“Cốp!”

Tiếng giày cao gót đi đường vang lên từ ngoài hành lang, càng lúc càng tới gần, càng tới gần.

Lộc cộc, lộc cộc, sau đó dừng lại ở trước cửa phòng vệ sinh.

Bách Minh Tư nhìn về phía đồng hồ trên cổ tay.

Vừa đúng lúc mười hai giờ đêm.

Cửa phòng vệ sinh không có một tiếng động nào.

Nhưng sự im lặng này lại làm Bách Minh Tư càng cảm thấy không đúng.

Dù có yên tĩnh tới đâu thì đây cũng là bệnh viện.

Dù đã là nửa đêm nhưng thỉnh thoảng vẫn có bệnh nhân hoặc người nhà bệnh nhân đi ra đi vào.

Bây giờ Bách Minh Tư đang ở một phòng vệ sinh trên tầng hai, không thể nào không có người đi qua lại ở gần đây được.

Trước cửa có thứ gì đó.

Bách Minh Tư lập tức đề cao cảnh giác.

Con quỷ ở trước cửa phòng vệ sinh đột nhiên cười rộ lên.

“Ha ha ha… có kết giới sao? Chẳng lẽ là biết tao sắp tới đây đòi nợ sao?”

Bởi vì bị ngăn cách bằng một cánh cửa, hơn nữa buồng vệ sinh này lại không ở gần cửa phòng vệ sinh, cho nên Bách Minh Tư không thể thấy được ở bên ngoài cửa là cái gì.

Nhưng cậu ấy đoán có tám chín phần hẳn là quỷ.

Nhưng mà chẳng lẽ con quỷ kia không sợ sấm sét Thiên Đạo sao?

Không đúng.

Không có tiếng sấm sét nữa.

Ngay cả ánh sáng hay tiếng sấm rền vang đều đã không còn nữa được một lúc lâu rồi.

Lúc này, con quỷ đang đi qua đi lại ở trước cửa, giày cao gót hạ xuống đất vang lên tiếng lộc cộc lộc cộc.

Tiếng gõ lúc đầu còn đều đều, nhưng sau lại bắt đầu nhanh dần, nhanh dần.

Điều đó chứng tỏ con quỷ này càng lúc càng khó chịu.

Bách Minh Tư cố gắng nhịn đau, tay run rẩy lấy ra hai lá bùa từ trong túi quần ra đề phòng ngừa có sự cố bất ngờ.

Con quỷ đột nhiên hét lên một tiếng, tiếng giày cao gót gõ trên mặt đất càng lúc càng xa dần, nhỏ dần.

Bách Minh Tư thở phào một hơi.

Cậu ấy đang ngồi ngã ngửa trên nắp bồn cầu.

Bách Minh Tư vô thức ngửa đầu nhìn lên trên trần nhà, vô tình nhìn thấy khuôn mặt xanh trắng, đôi mắt oán độc đang chảy nước máu mắt của con quỷ.

Bách Minh Tư: “…”

****

Gương mặt bà lão quỷ bám trên trần nhà lốm đốm, hai bên khóe miệng bắt đầu nứt ra.

Sau khi vết nứt kéo dài đến bên tai thì lộ ra một cái miệng đỏ lòm, rộng hoác.

Một đôi mắt độc ác nhìn chằm chằm Bách Minh Tư đang ngỡ ngàng với vẻ hung tợn, bà ta âm trầm lên tiếng.

"Quả nhiên là có người ở đây! Ha ha ha ha... Tưởng có cấm chế thì sẽ an toàn à?"

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free