Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1286:
Tên lưu manh tóc vàng bị nói là chú hư nổi giận: “Đù! Con nhãi ranh kia mày dám trù ông mày à?”
Tể Tể lắc đầu: “Không không không! Tể Tể không bao giờ trù chú cả. Lời Tể Tể nói là sự thật trăm phần trăm! Chú hư đốn, nếu chú chạy chữa kịp thời thì còn có thể sống thêm được mấy năm. Còn không đi chữa không ăn kiêng thì cùng lắm sống thêm được nửa tháng chú ạ!”
Lưu manh tóc vàng: “Con nhãi ranh này, ông đây đập… á!”
Hoắc Trầm Vân nhân cơ hội đi qua, đạp vào bụng của tên lưu manh tóc vàng.
Tên lưu manh tóc vàng đau tới mức kêu gào thảm thiết.
“Á á á! Đánh người! Đồng chí cảnh sát, tên này đánh tôi này!”
Mặt Hoắc Trầm Vân lạnh như băng lại đạp thêm phát nữa vào bụng gã.
Lần này đạp còn mạnh hơn lần trước.
Tên lưu manh tóc vàng lại càng gào to: “Ai ui! Đau chết ông đây mất!”
Các đồng chí cảnh sát sợ ngây người.
Thế là lại đạp tên lưu manh tóc vàng kia hai đạp.
Chẳng qua tên lưu manh tóc vàng này là khách quen của đồn cảnh sát. Các đồng chí cảnh sát thấy gã bị đánh thì lại thấy vô cùng xứng đáng.
Nếu không phải ở nơi đông người thì bọn họ không muốn mở miệng khuyên can luôn.
“Được rồi! Lui ra hết đi!”
Có người phụ nữ hổn hển khóc kêu: “Bác sĩ! Bác sĩ! Mau khám cho chồng tôi với, chồng tôi nôn ra nhiều máu quá. Anh ấy bị người ta đánh hội đồng đó ! Hu hu hu… Bác sĩ!”
Trưởng khoa Lưu bị đánh vào mũi đứng tựa vào tường, một tay chống nạnh mắt đầy lửa giận nói: “Gọi bác sĩ làm cái gì? Anh ta gọi nhiều lưu manh tới đây, đánh luôn cả bác sĩ mà giờ đòi bác sĩ khám cho à?”
Người phụ nữ kia vội giải thích: “Không phải đâu bác sĩ ơi, đám lưu manh kia không phải do chồng tôi gọi tới đâu. Tự bọn họ xông vào đây mà. Chính bác sĩ cũng nhìn thấy mà!”
Trưởng khoa Lưu tức điên lên, người vẫn còn đang chảy máu nên không thèm liếc mắt nhìn người phụ nữ kia.
Phó viện trưởng còn bị thương nặng hơn, ngồi liệt dưới đất, dựa lưng vào vách tường thở hồng hộc. Một bên tay còn bị trật khớp đau đến mức mặt toàn mồ hôi lạnh.
“Bác sĩ cái gì? Anh ta bảo cắt ruột thừa không khác gì giết chết anh ta thì chúng tôi nào dám khám bệnh cho anh ta nữa? Nhỡ mà có vấn đề gì thì chúng tôi có bao nhiêu cái mồm cũng không nói được.”
Người phụ nữ kêu trời trời không thấu kêu đất đất chẳng hay, cuối cùng chỉ có thể ký thác hết kỳ vọng lên người đồng chí cảnh sát.
Các đồng chí cảnh sát bắt đầu dẫn từng tên trong đám lưu manh đang ôm đầu ngồi dưới đất ra ngoài, thẩm vấn riêng biệt.
Đông Tử nằm trên giường bệnh thở không ra hơi, mắt chảy máu không ngừng,
có đồng chí đội trưởng đội cảnh sát đi qua nhìn thấy, nếu không phải đồng chí cảnh sát này nhận ra cánh tay xăm hình của Đông Tử cùng với người phụ nữ khó mà nhận ra được người đàn ông bị đánh đến mặt mũi bầm đập cùng với một bên mắt chảy máu liên tục này lại chính là kẻ cầm đầu đám lưu manh kia.
“Nghiêm Đông hả?”
Giọng Nghiêm Đông trầm đục, miệng đầy máu tươi: “Đồng chí cảnh sát… Cứu… cứu mạng với!”
Đồng chí đội trưởng đội cảnh sát ngẩng đầu nhìn trần nhà, không tới một giây sau lại nhìn qua phó viện trưởng: “Phó viện trưởng Hứa, thôi thì cho bác sĩ qua đây cầm máu cho gã ta đi, bằng không…”
Bỗng nhiên trưởng khoa Lưu đứng phắt dậy: “Thôi được rồi! Đồng chí cảnh sát cứ để tôi!”
Đồng chí đội trưởng đội cảnh sát gật đầu: “Được.”
Lúc cầm máu, trong phòng bệnh toàn tiếng lêu tê tâm liệt phế của Nghiêm Đông.
Gã ta còn bị gãy mất một chân, nặng tới mức gãy cả xương, phải giải phẫu chỉnh hình.
Lúc sang khoa giải phẫu chỉnh hình, trưởng khoa Lưu còn cố tình nói nhỏ với trưởng khoa giải phẫu chỉnh hình, không đủ thuốc tê làm cho Nghiêm Đông đau tới mức hôn mê rồi lại tỉnh dậy vì quá đau.
Người phụ nữ ở ngoài nghe thấy thì khóc lóc không ngừng.
Tể Tể nhân lúc chú ba cùng với anh Nam Khê đang ghi chép đi ra ngoài hành lang, cái miệng nhỏ hơi hé ra hút chút âm khí loãng qua kẽ răng.
Nhưng mà âm khí ít quá, còn không đủ nhét kẽ răng.
Người phụ nữ kia nhìn thấy Tể Tể thì đột nhiên chửi ầm lên với cô bé.
“Tất cả là tại mấy người hết! Bệnh viện này nhiều phòng như thế, tại sao các người lại cứ phải vào phòng bệnh đó! Nếu như các người không tới thì sao Đông Tử lại bị đánh cho được? Đồ sao chổi! Cái loại yêu quái hại người! Cái loại tốn tiền!”
Đây cũng không phải lần đầu tiên Tể Tể gặp được người bình thường không biết lý lẽ.
Vốn dĩ nhìn thấy mệnh số khổ đau của cô ta nên cô bé đang tính nhắc nhở đôi câu rằng nên rời ra cái gã đàn ông tên Nghiêm Đông kia đi thì mới sống thoải mái được.
Giờ thì…
Cô bé đường đường là công chúa nhỏ của địa phủ lại bị loại phụ nữ không phân biệt được đúng sai này chỉ vào mặt mà mắng!
Tể Tể híp mắt, đôi mắt đen nhánh to tròn bỗng nhiên chuyển thành vẻ lạnh lùng, ánh sáng trong mắt cũng biến mất, ảm đạm như người đã chết, còn chậm rãi ánh lên vẻ hung ác.
Giọng nói non nớt cũng trở nên lạnh thấu xương.
“Cô nói lại xem nào?”
Người phụ nữ sợ hãi trước sự thay đổi của Tể Tể, theo bản năng duỗi tay che miệng lại, trong mắt ánh lên vẻ hoảng sợ bất an.
“Mày mày mày…”
Tể Tể chậm rãi tiến tới gần cô ta, giọng nói lạnh băng không có chút cảm xúc gì.