Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1285:

Đôi mắt to tròn của Tể Tể đảo quanh một vòng, bàn tay nhỏ bé chỉ về phía gã đàn ông tên Đông Tử nằm ở giường chính giữa, tay còn lại thì chỉ về phía chú ba, sau đó, hai tay nhỏ khẽ chạm vào nhau, làm ra hành động trao đổi ngầm, chỉ một khoảnh khắc, thủ thuật che mắt đã hoàn thành.

Bạch Nam Khê sửng sốt: “Tể Tể, em tỉnh rồi sao?”

Tể Tể nũng nịu gật đầu: “Đúng vậy, Tể Tể tỉnh rồi.”

Nhưng vẫn buồn ngủ lắm, mà trước mắt dạy dỗ đám người xấu xa này một bài học đã rồi tính tiếp.

Lúc này, Hoắc Trầm Vân đang bị bảy, tám tên côn đồ bao vây, ấy thế mà bọn chúng chẳng chiếm được tí lợi lộc nào. Ngay lúc Hoắc Trầm Vân xắn tay áo lên, tính làm một trận lớn, đám côn đồ bỗng thay đổi một trăm tám mươi độ.

Bảy, tám tên đang vây quanh anh chợt tỏ ra hoảng hốt, con ngươi co nhỏ: “Anh Đông, anh có sao không?”

Hoắc Trầm Vân: “Anh Đông?”

Sắc mặt đám côn đồ trắng bệch, áy náy nói: “Xin lỗi anh Đông, các anh em…”

Hoắc Trầm Vân im lặng nghĩ ngợi, sau đó như nhận ra điều gì, vội quay phắt qua nhìn Bạch Nam Khê.

Quả nhiên, Tể Tể đã tỉnh từ bao giờ rồi.

Thấy chú ba nhìn mình, Tể Tể vui vẻ nở nụ cười vô cùng đáng yêu với chú ba.

Hoắc Trầm Vân chùi cái chỗ bị một đấm sượt qua trên cằm, trong mắt hiện rõ sự rét lạnh. Anh ấy quắc mắt lườm bảy, tám tên côn đồ: “Đừng đứng đó nói nhảm nữa, mau đi tẩn thằng công tử bột kia cho tao!”

Đám côn đồ gật đầu lia lịa: “Rõ!”

Không ngoài dữ đoán, vừa dứt lời, chúng lập tức đổi mục tiêu sang phía Đông Tử đang đắc ý nằm trên giường, nhấc chân xông tới.

Hoắc Trầm Vân: “...”

Hoắc Trầm Vân lập tức bật ngón cái khen Tể Tể.

Tể Tể! Tuyệt nhất!

Nhận được lời khen của chú ba, Tể Tể vui mừng há miệng cười tươi rói, để lộ hàm răng trắng bóc, trong đôi mắt to tròn, sáng ngời cũng nhuốm đầy ý cười.

Dưới tác dụng của thuật che mắt, gian phòng bệnh vốn đã loạn lạc vì đám côn đồ nay càng thêm hỗn loạn.

Hoắc Trầm Vân yên lặng lùi về cạnh giường bệnh của Bạch Nam Khê, nhẹ nhàng xoa đầu Tể Tể: “Tể Tể bị người ta đánh thức đúng không?”

Tể Tể gật đầu: “Dạ.”

Hoắc Trầm Vân còn chưa kịp nói gì, Tể Tể đã tức giận bổ sung: “Chú xấu xa kia đúng là ác độc! Xứng đáng bị quỷ tìm tới cửa trả thù!”

Hoắc Trầm Vân và Bạch Nam Khê đồng thời nhìn về phía Đông Tử đang bị bảy, tám tên côn đồ đánh tơi bời, hỏi: “Tên đó bị quỷ tìm tới tận nơi hả?”

Tể Tể gật đầu, cất giọng non nớt giải thích: “Vì đang bị thương nặng nên Tể Tể không nhìn thấy rõ, nhưng cái chết của bà cụ nằm ở giường kế bên có liên quan tới chú ta.”

Lúc này, Bạch Nam Khê và Hoắc Trầm Vân chợt liên tưởng tới chuyện Đông Tử muốn nhanh chóng làm đám tang cho mẹ vợ.

Hai người liếc nhau, rồi đồng loạt nhìn Tể Tể: “Tể Tể này, khi nào thì con quỷ kia sẽ tới tìm anh ta?”

Bạch Nam Khê chỉ nhìn thấy mây đen che đỉnh, ngoài ra không còn dấu hiệu nào khác.

Tể Tể quan sát một lúc, sau đó há miệng ngáp: “Giữa đêm ạ!”

****

Hoắc Trầm Vân nhìn Nam Khê.

Bạch Nam Khê vẫn còn đang truyền dịch.

Tiểu Hoành với cả Minh Tư giờ vẫn còn chưa về, mà giờ đã hơn mười giờ tối rồi.

Chờ Bạch Nam Khê truyền dịch xong thì cũng đã tầm đêm khuya.

Đêm khuya thì hay lắm, bọn họ chọn rồi đấy!

“Tể Tể ngoan, ngủ tiếp đi.”

Tể Tể chán chường lắc đầu nói: “Tể Tể không ngủ đâu ạ, cháu phải chờ con quỷ kia nữa.

Hoắc Trầm Vân với Bạch Nam Khê cho rằng cô bé lo cho bọn họ thì vội vàng khuyên can: “Không sao đâu Tể Tể ơi, mọi người có thể tự bảo vệ được mình.”

Tể Tể lắc đầu đáp: “Mọi người không làm được đâu, con quỷ kia nặng oán khí lắm ạ.”

Nói tới đây thì Tể Tể lại cười hì hì, đôi mắt sáng như đèn pha: “Cơ mà không sao đâu ạ, có Tể Tể ở đây vừa hay ăn nó để bồi bổ thân thể!”

Hoắc Trầm Vân với Bạch Nam Khê: “…”

Hoắc Trầm Vân đang tính khuyên thêm thì cũng đành thôi.

Tuyệt đối không thể để cho Tể Tể chậm hồi phục được.

Hai lớn một nhỏ nói chuyện xong thì đồng thời quay qua nhìn Đông Tử mới bị đánh tơi bời.

Đông Tư bị đánh tới mức mặt mày máu me.

Hoắc Trầm Vân cười lạnh.

“Xứng đáng!”

Bạch Nam Khê gật đầu.

“Hại người thành tự hại mình!”

Nói tới đây anh ta không nhịn được mà nghĩ tới Kỷ Lăng.

Cho tới tận bây giờ anh ta vẫn không thể tin được rằng vị sư thúc mà anh ta luôn tin tưởng, tôn kính thế mà lại đi hợp tác với ma quỷ, thậm chí con quỷ đó còn là chúa tể Quỷ Vực!

Tâm trạng của Bạch Nam Khê vô cùng phức tạp, ngây ngốc thất thần.

Đám lưu manh trong phòng bệnh vẫn chưa ngừng tay, bảo vệ của bệnh viện cũng xông tới làm cho phòng bệnh vốn dĩ đã nhỏ lại càng thêm chen chúc.

Chẳng mấy chốc mà các đồng chí cảnh sát cũng đi tới.

Đám lưu manh định nhân lúc loạn lạc mà chạy lấy thân thì các đồng chí cảnh sát đóng luôn cửa chính vào, lấy gậy ra đánh cái tên đánh nhau hung hăng nhất mà trông mặt cũng quen nhất trong đám lưu manh mà lạnh mặt lớn giọng quát: “Mọi người, ôm đầu ngồi xổm xuống hết cho tôi!”

Đám lưu manh bị dọa nhảy dựng. Có người hùng hổ nói: “Á đù! Ai báo cảnh sát đấy? Ông đây mà biết thằng chó nào làm thì sớm hay muộn cũng xử đẹp nó luôn!”

Tể Tể nghe thấy thế thì mở miệng: “Chú kia hư thế. Rảnh thì chú đi bệnh viện kiểm tra cơ thể đi ạ, có khi chú xuống địa phủ báo danh trước người khác đó nha!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free