Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1284:
Trong lúc bác sĩ và y tá kiểm tra tình hình của người phụ nữ nằm trên giường bệnh, gã ta lôi điện thoại ra, mở giao diện wechat lên, nhanh chóng nhắn hai tin, gửi vào trong nhóm.
[Bệnh viện trấn trên, phòng 204, sau khi vào đập chết tên công tử bột bày đặt ra vẻ ngồi cạnh giường 203 cho tao!]
[Mẹ vợ của tao bị bệnh viện chữa trị tới mất mạng! Nếu lúc tới có bác sĩ và y tá ở đó luôn thì cứ việc đánh! Có điều đừng đánh chết!]
Trong nhóm trò chuyện lập tức ồn ào hẳn lên, người nào cũng nhắn lại một câu: “Đã rõ!”
Gã đàn ông thấy vậy thì cười càng thêm càn rỡ, không thèm che giấu ý xấu trong mắt khi nhìn Hoắc Trầm Vân làm gì nữa.
Hiện Bạch Nam Khê đang bị thương nặng nên không tiện mở miệng, nhưng vẫn luôn chú ý từng cử chỉ hành động của gã đàn ông kia.
Lúc thấy gã ta vừa đặt điện thoại xuống, trên đầu lập tức phủ kín mây đen thì ngạc nhiên lắm, cố nhìn cẩn thận hơn. Này là hiện tượng mây đen che đỉnh, chứng tỏ vận xui sắp tới.
Lại nhìn gương mặt tái mét vì tức của Hoắc Trầm Vân, Bạch Nam Khê khẽ kéo ống tay áo của anh ấy. Hoắc Trầm Vân cúi đầu nhìn anh ta, anh ta nhỏ giọng bảo: “Cậu ba Hoắc này, gã bị vận xấu quấn thân rồi, chẳng bao lâu nữa sẽ bị vận xấu bao trùm thôi, anh không cần ra tay làm gì cho phí công đâu.”
Nhưng Hoắc Trầm Vân vẫn thấy rất ngứa tay, dám mắng Tể Tể là ranh con, tuyệt đối không thể nhịn. Gã ta chỉ là một tên rẻ rách vô liêm sỉ thôi chứ có phải ma quỷ đâu mà anh ấy phải sợ!
Anh ấy hạ nhỏ giọng, không vội ra tay: “Ừm, tôi biết chừng mực mà.”
Bạch Nam Khê gật đầu, lẳng lặng chờ.
Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, gã đàn ông kia bắt đầu nổi khùng lên, mắng người ra rả: “Bác sĩ cái quái gì? Mỗi bệnh viêm ruột thừa nhẹ hều cũng chữa tới mẹ tôi phải bỏ mạng! Tôi muốn báo cảnh sát kiện mấy người.”
Bác sĩ sa sầm mặt, y tá hoảng loạn, có vài người chạy vội ra ngoài gọi người.
Tầm vài phút sau, phó viện trưởng của bệnh viện tới. Vừa đến nơi, phó viện trưởng lập tức hỏi thăm ân cần, thái độ cực kỳ chân thành, nhưng gã đàn ông cứ khẳng định chắc nịch mẹ vợ của mình bị trưởng khoa Lưu chữa chết!
Ngay lúc phó viện trưởng tính bảo y tá trong bệnh viện đưa di thể của bà La Ngọc Quế đi kiểm tra, gã đàn ông bỗng quay sang nhìn cô gái kia đầy tức giận: “Mẹ cô đã về chầu trời rồi mà cô vẫn muốn dày vò bà ấy nữa hả, có ai làm con gái như cô không?”
Vừa nghe thấy vậy, cô gái lập tức bổ nhào vào cái xác: “Mấy người không được đụng vào mẹ tôi! Mẹ tôi chỉ tới mổ ruột thừa thôi mà, sao lại không còn trên đời nữa chứ? Nhất định bệnh viện mấy người phải cho chúng tôi một lời giải thích hợp lý!”
Gã đàn ông thì thẳng thừng hơn: “Đúng, phải cho chúng tôi một câu trả lời chứ! Trước mắt bồi thường cho chúng tôi mấy trăm nghìn tiền mai táng đi đã, đợi bọn tôi chôn cất mẹ xong sẽ tới bàn chuyện bệnh viện mấy người chữa chết người sau!”
Cô gái gật đầu hùa theo: “Đúng! Mấy người đền tiền mai táng trước, để bọn tôi về tổ chức đám tang cho mẹ đã.
”
Hoắc Trầm Vân và Bạch Nam Khê: “...”
Nếu nói lúc trước Hoắc Trầm Vân còn cảm thấy đồng tình với cô gái kia, thì bây giờ cảm xúc ấy đã hoàn toàn biến mất.
Đúng là người đáng thương ắt có chỗ đáng giận!
Cái chết của người đó rõ ràng rất bất thường, hơn nữa không giống với sự cố lúc chữa trị, bằng không nhất định bệnh viện đã vội vã đưa người tới nơi hỏa táng để hủy thi diệt tích rồi.
Mặc dù Tể Tể đã dậy, nhưng vẫn còn mơ màng lắm. Cô bé bị gọi dậy giữa chừng, còn chưa hiểu rõ tình hình hiện tại. Thế nên bé rất biết điều, ngoan ngoãn vùi đầu vào lòng Hoắc Trầm Vân, lẳng lặng lắng nghe, lẳng lặng quan sát.
Đúng lúc này, bé phát hiện bên ngoài bỗng xuất hiện rất nhiều tiếng bước chân, cẩn thận phân biệt thì ít nhất cũng tầm mười người.
Tể Tể xoay đầu, từ lồng ngực Hoắc Trầm Vân nhìn ra cửa phòng bệnh.
Cửa phòng bị đá văng từ bên ngoài, sau đó, một cái đầu vàng chóe của một người đàn ông hơn ba mươi tuổi ló vào, mắt nhìn thẳng về phía Hoắc Trầm Vân, lại gân cổ hét với ra phía sau: “Các anh em, chính tên công tử bột này đã xem thường anh Đông! Xông lên đánh chết nó cho tao!”
Dứt lời, tên đó lại nhìn sang gã đàn ông đang nằm trên giường bệnh, lại nghía qua người đàn bà đã không còn hơi thở trên chiếc giường kế bên cửa sổ, mặt mày càng thêm hung tợn: “Chính mấy tên lang băm chúng mày đã chữa chết mẹ vợ của anh Đông bọn tao đúng không? Các anh em, xông lên đánh cho ông! Không đánh gãy tay gãy chân nó thì không phải anh em của anh Đông!”
Mười mấy người đứng phía sau ồn ào xông vào.
“Rõ!”
“Đánh!”
“Xông lên!”
Hoắc Trầm Vân: “...”
Đầu tiên, Hoắc Trầm Vân nhét Tể Tể vào lòng Bạch Nam Khê, sau đó nhấc chân dài đá văng cái ghế bên cạnh, cái ghế bay thẳng một đường về phía trước với tốc độ không tưởng.
Bạch Nam Khê biến sắc, không rảnh để ý tới tình trạng của Tể Tể, mà vội cầm điện thoại lên báo cảnh sát.
Tể Tể trợn mắt nhìn, mày cau chặt.
Đám người xấu xa này!
Có tên dám mang theo cả dao găm, hơn nữa hầu như đều nhắm về phía chú ba, ánh mắt tên nào cũng ác độc cực ấy! Trong số đó còn có hai tên tay nhuốm máu người nữa cơ! Vậy đừng trách sao bé không khách khí nhé!