Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1283:
Hoắc Trầm Vân đang ôm Tể Tể nhíu mày: “Nói chuyện thôi không được hả, sao phải động tay động chân làm gì, còn đánh phụ nữ nữa!”
Gã đàn ông quay ngoắt qua nhìn Hoắc Trầm Vân đầy hung tợn: “Ông đây đánh vợ mình, mắc mớ gì tới mày?”
Mặt mũi Hoắc Trầm Vân sa sầm: “Nếu hai người là vợ chồng thì anh lại càng không nên đánh vợ mình mới phải!”
Gã đàn ông nhếch môi cười khẩy đầy châm chọc: “Ông mày thích! Không cần mày xía vào!”
Hoắc Trầm Vân tính nói thêm gì đó, nhưng cô gái bị đánh ngã đã ôm mặt giành lên tiếng trước: “Anh gì đó ơi, tôi không sao đâu.”
Hoắc Trầm Vân nhìn gò má sưng vù của cô ấy, còn cô ấy thì vừa lau nước mắt, vừa ra hiệu cho anh ấy đừng nói gì hết.
Hoắc Trầm Vân mím môi, xoay mặt đi chỗ khác.
Cô gái ôm mặt, nghiêng đầu nhìn gã đàn ông: “Đông Tử à, chuyện ban nãy là ngoài ý muốn thật mà, em không hề muốn đẩy anh ra ngoài đâu, em cũng không biết tại sao anh tự nhiên ngã xuống nữa, phải rồi, là… là chính anh tự nhảy khỏi cửa sổ.”
Trong đầu cô gái chợt hiện lên cảnh chồng mình sải chân leo ra ngoài cửa sổ, bèn trịnh trọng gật đầu: “Đúng! Là chính anh tự nhảy xuống đó! Đông Tử, anh nhớ kỹ lại đi.”
Đương nhiên gã đàn ông không hề tin, rồi như nghĩ đến chuyện gì, ánh mắt gã ta bỗng dừng lại trên chiếc túi xách mà cô gái đang đeo: “Được thôi, nếu mày đưa hết tiền trong túi cho tao, tao sẽ tin mày.”
Nghe vậy, khóe miệng Hoắc Trầm Vân khẽ giật.
Cô gái sững sờ, còn chưa kịp đáp lại, gã đàn ông kia đã cất tiếng đe dọa: “Không cho đúng không? Vậy chứng tỏ ban nãy mày đã cố tình hãm hại chồng mình, giờ tao sẽ gọi 110 báo án ngay.”
Cô gái lắc đầu lia lịa: “Không được, không được gọi… Đừng mà, cho, em cho, nhưng là…”
Gã ta phũ phàng cắt ngang lời vợ mình: “Vậy mau đưa đây, không có nhưng nhị gì hết!”
Nước mắt cô gái tuôn rơi như mưa: “Đông Tử, số tiền này là em mượn người ta để chữa bệnh cho mẹ, giờ mẹ đã… Hu hu hu… không còn, em phải trả tiền lại cho người ta.”
Đông Tử cố dằn cơn đau ở ngực xuống, ngồi bật dậy, duỗi tay cướp lấy cái túi cô gái đeo trên người: “Vương Hải Châu không thiếu chút tiền này đâu! Với cả, rồi tiền của Vương Hải Châu cũng thành tiền của tao thôi, cho sớm với cho muộn có khác gì nhau?”
Cô gái ngạc nhiên nhìn gã đàn ông, còn gã ta thì hung tợn trừng lại.
“Mày dám cằn nhằn thêm câu nữa là tao báo cảnh sát liền luôn đấy, tin không? Tới lúc đó mày bị tống vào tù, để xem còn ai tổ chức đám tang cho mẹ mày nữa.”
Hoắc Trầm Vân ngồi bên cạnh nghe mà gân xanh nổi đầy trán.
Có vài lần anh ấy không kiềm được muốn nói đỡ cho cô gái kia, nhưng lúc nhìn qua hai vợ chồng này, lại cảm thấy có nói cũng chỉ phí công. Rõ ràng trong gia đình đó, gã đàn ông là người làm chủ, kiểm soát mọi thứ, còn cô gái kia chẳng có tí tiếng nói nào.
Trước đó, gã đàn ông bị quỷ ám, tự trèo cửa sổ bỏ chạy, vấn đề là chỗ này không lắp camera theo dõi, nếu gọi cảnh sát tới, một không có video, hai là cặp vợ chồng này đoàn kết một lòng, vậy kết quả sẽ hóa thành anh ấy sai.
Hoắc Trầm Vân cau mày, cuối cùng đành nhấn chuông gọi người tới. Vài phút sau, y tá đến hỏi: “Giường 203, có chuyện gì không?”
Hoắc Trầm Vân nhìn về phía giường 201: “Cô y tá này, bệnh nhân nằm giường kia qua đời rồi.”
Y tá sửng sốt: “Qua đời rồi ư?”
Hoắc Trầm Vân gật đầu: “Đúng vậy.”
Lúc này cô gái cũng đã hoàn hồn, khóc lóc nhìn y tá: “Cô y tá, mẹ tôi vẫn còn cứu được mà, xin cô gọi bác sĩ tới khám cho mẹ tôi thử xem, mẹ tôi chỉ tới mổ ruột thừa thôi, rõ ràng vẫn còn rất ổn mà, sao tự nhiên lại đi chứ?”
Y tá vội gật đầu: “Được được được, tôi lập tức gọi bác sĩ tới!”
Bấy giờ, gã đàn ông đã kiểm xong tiền trong túi, trên mặt hiện rõ vẻ khó chịu, thế là ngẩng đầu nhìn y tá, mở miệng mắng: “Mẹ tôi tới mổ ruột thừa, kết quả mạng cũng không còn, bệnh viện của mấy người cố ý giết người đúng không?!”
Hai bên thái dương Hoắc Trầm Vân nảy thình thịch, anh ấy có thể đoán được câu tiếp theo gã đàn ông kia thốt ra là gì…
Đòi tiền!
Có thể giọng gã đàn ông quá lớn, quấy rầu tới Tể Tể đang vùi đầu ngủ say trong lòng Hoắc Trầm Vân, nên bé mới hơi cau mày: “Đừng làm ổn.”
Xui thay, gã đàn ông kia lại nghe thấy, thế là lập tức quay sang mắng Tể Tể: “Mẹ ông đây không còn mà cũng không được nói nữa hả? Ranh con từ đâu chui ra vậy, mau cút ra ngoài cho ông!”
Tể Tể trợn tròn mắt.
Hoắc Trầm Vân sa sầm mặt, tức giận nhìn gã đàn ông kia nên không để ý thấy Tể Tể đã tỉnh, vẫn cố hạ nhỏ giọng, lạnh lùng nói: “Xin lỗi ngay!”
****
Gã đàn ông nhướng mày, trưng vẻ mặt khiêu khích ra với Hoắc Trầm Vân: “Xin lỗi? Công tử bột à, mày nói gì nghe buồn cười quá vậy?”
Hoắc Trầm Vân nổi điên lên, ngay lúc định ra tay thì bác sĩ và y tá đã chạy vội tới nơi. Y tá đi thẳng một mạch tới giường bệnh gần cửa sổ: “Trưởng khoa Lưu, là bệnh nhân La Ngọc Quế nằm giường này ạ.”
Trưởng khoa Lưu nhanh chân tới kiểm tra, thấy vậy, Hoắc Trầm Vân nhích người ra sau, dựa lưng vào ghế, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt lên người gã đàn ông đầy lạnh lùng.
Gã ta cũng nhìn ngược lại anh ấy, còn hơi nhếch cằm lên, thái độ vô cùng kiêu căng, tự mãn.