Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1282:
Người phụ nữ khóc sướt mướt, còn khuôn mặt người đàn ông thì u ám và thiếu kiên nhẫn.
“Đủ rồi! Thay vì ở đây khóc lóc, chi bằng đưa tiền trong túi của cô cho tôi để tôi đi mời thầy cúng đến làm pháp sự!”
Người phụ nữ không đồng ý.
“Tiền này là do tôi mượn, anh không được đụng vào! Trên người anh cũng có tiền mà, đủ thuê thầy cúng rồi!”
Người đàn ông nổi quạu, trực tiếp giật tiền.
“Đưa cho tôi!”
Người phụ nữ theo bản năng phản kháng lại.
Hai người họ không nhìn thấy linh hồn của bà cụ trên giường đã rời khỏi cơ thể.
Trên người còn bao bọc một lớp âm khí mà chỉ có quỷ mới có.
Kế Nguyên Tu vội vàng nhìn chung quanh, không hề nhìn thấy bất kỳ nhân viên địa phủ nào đến dẫn linh hồn đi.
Không những không nhìn thấy nhân viên địa phủ, mà còn phát hiện bà cụ vừa biến thành quỷ này đã bay về phía người đàn ông đang bày ra khuôn mặt u ám, há miệng bắt đầu hút dương khí từ trên người của gã ta.
Kế Nguyên Tu giơ tay lên, một luồng ánh sáng màu vàng đánh vào bà ấy.
Bà lão quỷ phát ra tiếng kêu gào thảm thiết, ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm Kế Nguyên Tú bằng đôi mắt lạnh lẽo.
“Dám phá hoại chuyện tốt của tôi!”
Kế Nguyên Tu nhanh tay phong ấn cửa ra vào và cửa sổ của phòng bệnh, khuôn mặt hờ hững nhìn về phía bà lão quỷ.
“Đáng lẽ ra linh hồn của người vừa mới mất vẫn còn trong hỗn độn, tại sao bà lại hút dương khí của người thường?”
****
Bà lão quỷ oán hận hỏi vặn lại: “Tại sao hả? Thế cậu hỏi bọn họ xem chỉ là mổ ruột thừa thôi mà, sao tự dưng tôi lại đi đời nhà ma chứ?”
Đúng lúc này, Tể Tể đang nằm ngủ trong lòng Hoắc Trầm Vân như ngửi thấy mùi quỷ, vội chun cái mũi nhỏ lên. Sau đó, bé vô thức há miệng, quay về phía bà lão quỷ kia, hút một hơi.
Bà lão quỷ cảm nhận được nguy hiểm, đôi mắt trắng xoá lại âm u, lạnh lẽo kia liếc nhìn khắp bốn phía, sau đó một lần nữa nhập vào người của gã đàn ông mặt mày tối sầm đang đứng bên cửa sổ kia, rồi điều khiển cơ thể gã ta nhảy ra ngoài cửa sổ bỏ chạy.
Mặt mày cô gái đang khóc lóc xô đẩy gã đàn ông kia lập tức trắng bệch như tờ giấy: “Đông Tử! Đông Tử! Bớ người ta, có người rơi từ trên lầu xuống.”
Tể Tể còn đang ngái ngủ khẽ khịt mũi ngửi, phát hiện hơi thở của quỷ đã biến mất.
Cô bé buồn bực lẩm bẩm một câu, sau đó dụi đầu vào lòng Hoắc Trầm Vân, đổi tư thế ngủ tiếp.
Hoắc Trầm Vân vỗ nhẹ cơ thể múp míp của Tể Tể: “Nguyên Tu, ban nãy…”
Kế Nguyên Tu chạy tới trước cửa sổ, nhìn xuống, sau đó trông thấy bà lão quỷ rời khỏi cơ thể gã đàn ông, rồi nhanh nhẹn chui ngược vào lại toà nhà của bệnh viện.
Trong bệnh viện chỗ nào cũng có người bệnh, dù bà lão quỷ mới hoá quỷ không bao lâu, nhưng nếu bà ấy rắp tâm muốn hại người thì chẳng có gì khó khăn cả.
Ánh mắt Kế Nguyên Tu lạnh như băng: “Anh ba, để em đi xem thử!”
Hoắc Trầm Vân cũng sợ có ai đó xảy ra chuyện, vội nói: “Đi nhanh đi, nhớ chú ý an toàn.”
Kế Nguyên Tu gật đầu, thoáng chốc đã chạy ra khỏi phòng bệnh.
Hoắc Trầm Vân bước nhanh tới cạnh giường Bạch Nam Khê, lay nhẹ: “Nam Khê.”
“Nam Khê.”
Gọi vài lần, Bạch Nam Khê mới từ từ mở mắt.
Hoắc Trầm Vân nhìn sắc mặt trắng bệch của anh ta, trong đầu hiện lên cảnh ban nãy anh ta bị bà lão quỷ hút dương khí, tự dưng cảm thấy nhẹ nhõm. Cũng may họ tới đúng lúc, chứ không khả năng cao Bạch Nam Khê sẽ cứ thế mà qua đời rồi.
“Cậu ba Hoắc?” Lúc này, đầu óc Bạch Nam Khê trống rỗng.
Hoắc Trầm Vân gật đầu: “Cảm giác thế nào? Có đau lắm không? Cần gọi bác sĩ tới kiểm tra xem sao không?”
Lúc này Bạch Nam Khê mới hoàn hồn, gật nhẹ đầu đáp: “Không cần, cảm ơn cậu ba Hoắc.”
Nói đoạn, ánh mắt Bạch Nam Khê dừng lại trên người Tể Tể đang nằm trong lòng Hoắc Trầm Vân: “Tể Tể sao rồi?”
Vừa nhắc tới Tể Tể, mặt mày Hoắc Trầm Vân tức khắc dịu xuống: “Tể Tể mệt, cần nghỉ ngơi thật tốt.”
Có điều hình như một khi âm khí xuất hiện, Tể Tể sẽ nhanh chóng khôi phục ý thức, tỉnh lại.
Hoắc Trầm Vân trầm ngâm một hồi, quyết định khi nào rảnh dẫn Tể Tể tới nhà xác của bệnh viện dạo một vòng.
Nơi đó chắc chắn có rất nhiều âm khí.
Trong lúc hai người trò chuyện, cô gái ban nãy còn đứng cạnh cửa sổ khóc lóc bỗng vội vàng chạy ào về phía cửa phòng bệnh. Không bao lâu sau, gã đàn ông bị bà lão quỷ ám ép nhảy khỏi cửa sổ được người khác đẩy vào phòng.
“Gãy mất một bên chân và một đoạn xương sườn, đã được bó bột cố định, trong vòng ba tháng tới tốt nhất là đừng cử động mạnh, nằm yên trên giường nghỉ ngơi tĩnh dưỡng là sẽ ổn.”
Cô gái vội cảm ơn ríu rít: “Cảm ơn bác sĩ, cảm ơn bác sĩ.”
Chờ tới khi bác sĩ và y tá rời đi, gã đàn ông vừa chuyển tới cái giường trống ở giữa lập tức chửi xối xả vào mặt cô gái kia: “Ả đàn bà đê tiện này, tao phải báo cảnh sát bắt mày lại vì tội mưu sát chồng mới được.”
Cô gái bối rối, nhỏ giọng giải thích: “Đông Tử, ban nãy em không cố ý mà, anh hãy tin em.”
Dù nằm liệt trên giường, gã đàn ông kia vẫn có thể đột ngột duỗi tay, tát một cái thật mạnh vào mặt cô gái: “Đê tiện! Còn dám cãi! Chắc mày thấy phòng này không lắp camera nên mới dám cả gan ra tay ở đây, đúng không? Tiếc thật đấy, chỗ này chỉ là lầu hai thôi, lại thêm ông đây mạng lớn, ngã không chết.”