Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1279:

Bách Minh Tư khẽ gật đầu.

“Vâng, trước đây cháu từng bị thương qua một lần.”

Bác sĩ cau mày: “Trước kia là khi nào? Xét theo màu sắc của vết thương thì chắc là trong vòng ba tháng đúng không?”

Bách Minh Tư lại gật đầu.

“Vâng.”

Bác sĩ thở dài nặng nề và nhìn cậu ấy đầy lo lắng.

“Nhìn cách ăn mặc của cậu, gia đình hẳn rất giàu có nhưng tại sao... lại liên tục tự hại bản thân trong ba tháng chứ?”

Bách Minh Tư nhất thời không kịp phản ứng lại.

“Tự hại bản thân ư?”

Bác sĩ gật đầu.

“Xét từ vị trí và vết cắt của vết thương thì có thể thấy được là do tự bản thân gây ra. Nếu bị người khác đâm phải thì dấu của vết thương không đúng, cho nên vết thương này là cậu tự gây ra và rất sâu, thậm chí là đến tận tim.”

Bách Minh Tư thầm nghĩ, nếu không vào tận tim thì sao có thể lấy được máu tim?

Khi hiểu được tại sao bác sĩ lại nói mình tự hại bản thân, Bách Minh Tư nhất thời không biết nên giải thích như thế nào.

“Bác sĩ, cháu trông ghê rợn vậy thôi chứ thật ra chăm sóc một thời gian là ổn thôi.”

Bác sĩ ừm một tiếng.

“Quả thật chăm sóc một thời gian là có thể ổn nhưng mấu chốt là… cậu tự hại bản thân!”

Bách Minh Tư: “…”

Bác sĩ cau chặt mày và ân cần hỏi.

“Cha mẹ của cậu đâu?”

Bách Minh Tư: “Ở thủ đô.”

Bác sĩ: “Thủ đô sao? Cho nên cậu một mình đến thôn Quỷ Khóc của thị trấn Vân Thạch để tự hại bản thân? Cậu thật sự không muốn sống nữa à?”

Bách Minh Tư bối rối…

“Bác sĩ, không phải như vậy đâu, vết thương ở ngực cháu không phải vì tự hại bản thân đâu, mà là vì…”

Hoắc Trầm Vân dẫn theo ba bạn nhỏ đã đến nơi.

Vừa hay nghe thấy cuộc trò chuyện sau cùng giữa bác sĩ và Bách Minh Tư, thế là vội vàng giải thích cho Bách Minh Tư.

“Bác sĩ ơi, cậu ấy làm vậy là vì cứu người!”

Bác sĩ ngẩng đầu lên nhìn ra cửa, Hoắc Trầm Vân dẫn ba bạn nhỏ bước nhanh vào phòng bác sĩ.

“Bác sĩ, vết thương của Minh Tư thế nào rồi?”

Bác sĩ tức giận nhìn chằm chằm vào anh ấy.

“Còn có thể như thế nào nữa? Nếu trễ thêm chút nữa, đợi đến khi không thể cầm được máu trên ngực nữa thì đưa thẳng vào nhà xác là được rồi!”

Hoắc Trầm Vân giật mình.

Anh ấy còn chưa kịp lên tiếng thì nghe thấy bác sĩ lạnh lùng hỏi mình.

“Anh là người nhà của cậu ấy sao?”

Hoắc Trầm Vân nghĩ đến mối quan hệ giữa nhà họ Hoắc và nhà họ Bách, bây giờ lại đang ở tỉnh G. Nếu Bách Minh Tư cần phải làm thủ tục nằm viện thì anh ấy sẽ là phụ huynh của Bách Minh Tư.

“Đúng! Tôi là chú của cậu ấy.”

Bác sĩ tối sầm mặt lại dạy dỗ anh ấy.

“Chú cơ à! Ha ha! Đúng là không phải con trai mình thì không lo lắng! Thằng bé có thói quen tự làm hại bản thân thế rồi mà còn để cậu ấy chạy đến một ngôi làng cổ xưa trong núi sâu như thôn Quỷ Khóc.

“Bộ anh không biết những người đi thám hiểm ngôi làng cổ đó thỉnh thoảng sẽ bị mất tích sao?”

Hoắc Trầm Vân sững sờ.

“Mọi người đều biết thỉnh thoảng sẽ có người mất tích ở thôn Quỷ Khóc sao?”

Bác sĩ nghiêm mặt lại gật đầu.

“Đúng! Thông thường đều là người ngoài tỉnh, đặc biệt là những streamer thám hiểm gì đó, kế tiếp là một số người yêu thích vận động ngoài trời!”

Hoắc Trầm Vân cau mày lại.

“Người ngoài tỉnh muốn đến nơi đó, vậy người dân địa phương thường có ngăn cản không?”

Bác sĩ cười lạnh lùng vài tiếng.

“Ngăn cản sao? Chính quyền địa phương chỗ chúng tôi nóng lòng muốn phong tỏa bên kia! Nhưng đó là núi là rừng rậm, phong tỏa đi con đường này thì còn có con đường kia, con đường nào cũng thông được cả, mọi con đường đều dẫn đến thôn Quỷ Khóc!”

Hoắc Trầm Vân im lặng.

Bác sĩ lại cười khẩy.

“Lời hay khó khuyên quỷ đáng chết!”

Hoắc Trầm Vân mím môi, nhất thời không thể nói nên lời.

Bác sĩ vẫn tối sầm mặt lại nhìn anh ấy.

“Từ bi không độ nổi kẻ tự tuyệt! Chú của cậu ấy ơi, đứa cháu đã nhiều lần tự làm hại bản thân của anh…”

Bách Minh Tư lúng túng.

“Bác sĩ, cháu thật sự không phải là tự làm hại bản thân!”

Đây là hiểu lầm…

Nhưng Hoắc Trầm Vân hiểu ý tốt của bác sĩ, anh ấy nháy mắt với Bách Minh Tư và vội vàng mỉm cười đáp lại.

“Tôi hiểu, tôi hiểu! Bác sĩ yên tâm, tôi chắc chắn sẽ trông nom cậu ấy thật kỹ, chắc chắn sẽ không để cậu ấy lại tự làm hại bản thân nữa.”

Lúc này sắc mặt của bác sĩ mới tốt hơn chút.

Sau đó bác sĩ kê thuốc mỡ cho cậu ấy và vô cùng nghiêm túc căn dặn vài câu rồi mới cho họ ra khỏi phòng bác sĩ.

Tể Tể liếc nhìn anh Minh Tư có khuôn mặt điển trai nhợt nhạt hốc hác, ngây ngô hỏi cậu ấy.

“Anh Minh Tư, vết thương của anh có đau lắm không?”

Đúng là đau thật.

Nhưng trong phạm vi có thể chấp nhận được.

Bách Minh Tư mỉm cười với Tể Tể, đưa tay ra sờ cái đầu nhỏ của cô bé.

“Anh không đau chút nào.”

Tể Tể không tin.

“Nếu không đau thì tại sao chú bác sĩ lại có vẻ rất tức giận?”

Bách Minh Tư: “…”

Bách Minh Tư ho khan, kéo lấy vết thương trên ngực, đau đến mức mặt mũi sắp biến dạng.

Hoắc Trầm Vân vội vàng vỗ nhẹ vào lưng của cậu ấy.

“Có thấy đỡ hơn chưa?”

Bách Minh Tư gật đầu.

“Cảm ơn chú Trầm Vân, cháu thấy đỡ hơn nhiều rồi.”

Bách Minh Tư bật cười khi thấy Tể Tể phồng má lên nhìn mình.

“Được rồi, Tể Tể, vết thương của anh Minh Tư quả thật có chút đau, nhưng không nghiêm trọng đến mức như chú bác sĩ nói, thật đấy.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free