Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1280:

Lần này Tể Tể đã tin rồi.

Chung quy thì anh Minh Tư là con người, có ai lại không đau khi chảy máu tim chứ?

Tể Tể cũng không giận, nắm lấy tay của Bách Minh Tư và ngây thơ căn dặn cậu ấy.

“Anh Minh Tư, sau này không cho phép dùng máu tim để gọi hồn nữa, Tể Tể sẽ cho anh thêm một ít máu Minh Vương, đến lúc đó anh vẫn có thể gọi Thập Điện Diêm Quân và cha Minh Vương đến.”

Bách Minh Tư còn chưa kịp từ chối thì Tể Tể đã dùng đầu ngón cái bên phải trượt ngang đầu ngón trỏ, máu lập tức tràn ra.

Bách Minh Tư cau mày.

“Tể Tể!”

Tể Tể kiễng đôi chân nhỏ lên, dùng đầu ngón trỏ ấn nhẹ vào ấn đường Bách Minh Tư khi Bách Minh Tư cúi xuống nhìn đầu ngón tay của cô bé.

Máu tràn ra lập tức thấm vào ấn đường Bách Minh Tư.

Bách Minh Tư chỉ cảm thấy ấn đường lạnh đến thấu xương, đầu óc nhất thời trống rỗng.

Khi cậu ấy định thần lại thì Tể Tể đã rút bàn tay mũm mĩm của mình lại.

“Xong rồi ~”

Bách Minh Tư vội vàng nhìn Tể Tể nhưng Hoắc Trầm Vân đã bế Tể Tể lên.

“Tể Tể, cháu thấy thế nào?”

Tể Tể lắc cái đầu nhỏ để rũ bỏ cơn chóng mặt, sau đó cô bé ngáp.

“Chú ba, Tể Tể thấy buồn ngủ ~”

Hoắc Trầm Vân cảm thấy vô cùng đau lòng khi nhìn thấy khuôn mặt nhỏ của Tể Tể có phần nhợt nhạt hơn ở Quỷ Vực trước đó.

“Được rồi, Tể Tể ngủ đi, chú ba bế Tể Tể.”

Điều đáp lại anh ấy là tiếng ngáy nhỏ của Tể Tể.

Bách Minh Tư ước gì mình có thể rút hết toàn bộ máu Minh Vương ra để trả lại cho Tể Tể.

Tể Tể vốn đã bị thương nặng, sao còn có thể cho cậu ấy máu Minh Vương nữa.

Thứ cô bé đưa đâu phải là máu Minh Vương mà là mạng sống của Tể Tể!

Tương Tư Hoành thấy Tể Tể lại chìm vào giấc ngủ, khuôn mặt nhỏ lập tức xệ xuống.

Tuy cậu ấy cũng bị thương nhưng không nghiêm trọng bằng Tể Tể.

Kế Nguyên Tu vỗ vào vai cậu ấy, nhìn xung quanh luôn có bệnh nhân hoặc y tá đi qua đi lại, cậu ấy hạ thấp giọng nói với Tương Tư Hoành.

“Tể Tể cho Minh Tư máu Minh Vương cũng tốt, nếu không Minh Tư sẽ chết trẻ!”

Tương Tư Hoành kinh hoàng.

Hoắc Trầm Vân nghe thấy vậy cũng không dám tin vào điều đó.

“Tại sao?”

Kế Nguyên Tu thấp giọng giải thích với họ.

“Thuật pháp thông linh khác với thuật pháp Huyền Môn. Người thông linh kết nối với cả âm dương, đây là điều trái với ý trời cho nên Thiên Đạo đã đặt ra một quy định, thuật pháp thông linh vẫn không biến mất, nhưng một lần thông linh, ít thì sẽ tổn thọ nửa năm, còn nhiều thì sẽ tổn thọ hơn mười năm!”

“Hơn nữa, thuật pháp thông linh càng mạnh, linh thể gọi đến có cấp bậc càng cao thì tuổi thọ cần phải trả sẽ càng nhiều.

Chẳng hạn như việc gọi hồn Phong Đô Đại Đế một lần thì ít nhất mất đi hai mươi năm tuổi thọ!”

Sắc mặt của Hoắc Trầm Vân và Tương Tư Hoành thay đổi dữ dội.

Minh Tư đã gọi hồn Phong Đô Đại Đế bao nhiêu lần rồi?

****

Tương Tư Hoành vội nắm lấy tay của Bách Minh Tư.

“Anh Minh Tư, anh đã gọi hồn cha ruột của Tể Tể mấy lần rồi?”

Bách Minh Tư bật cười: “Mới có hai lần, trước đây còn vô tình gọi hồn Tể Tể hết một lần nữa.”

“Tiểu Tương, em yên tâm, anh cảm thấy anh vẫn ổn mà.”

Hoắc Trầm Vân nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

Quả nhiên trên đời không có bữa trưa nào là miễn phí cả, cho dù là người thừa kế của một gia tộc thông linh thì cũng phải trả giá bằng tuổi thọ nếu muốn thông linh.

Mà lần này Minh Tư gọi hồn là vì để bảo vệ họ.

“Minh Tư, ngoại trừ lồng ngực ra, cháu thật sự không cảm thấy khó chịu ở chỗ nào khác sao?”

Thấy chú Trầm Vân lo lắng nhìn mình, Bách Minh Tư lại phì cười.

“Thật ạ.”

Sợ mọi người không tin, Bách Minh Tư đành phải nhắc tới Tể Tể.

“Chú Trầm Vân, Tiểu Tương, hai người yên tâm đi, trong cơ thể của cháu vẫn còn có máu Minh Vương của Tể Tể mà.”

Hoắc Trầm Vân và Tương Tư Hoành đồng thời nhìn về phía Kế Nguyên Tu.

“Nguyên Tu (chú nhỏ), máu Minh Vương có thể ngăn không cho tuổi thọ giảm đi không?”

Kế Nguyên Tu bị làm khó.

“Điều này... theo lý mà nói thì không thể.”

Hoắc Trầm Vân cứng người, hỏi một vấn đề khiến người ta khó lòng trả lời.

“Nguyên Tu, vậy giờ em có thể nhìn thấy tuổi thọ của Minh Tư không? Em không cần phải nói ra, trong lòng biết là được rồi. Cậu ấy thật sự sẽ... chết...”

Hoắc Trầm Vân không dám nói ra chữ sau.

Sợ một khi nói ra thì sẽ trở thành sự thật.

Làm sao mà một đứa trẻ ngoan như Minh Tư lại có thể chết trẻ được chứ?

Nếu chết trẻ thật, vậy anh ấy sẽ sống trong tự trách suốt cả đời.

Kế Nguyên Tu có hơi do dự.

“Để em xem thử.”

Bách Minh Tư muốn né tránh, nhưng tốc độ của Kế Nguyên Tu nhanh hơn.

Có điều vì sự chênh lệch chiều cao giữa hai người mà Kế Nguyên Tu nhận ra rằng mình hoàn toàn không thể chạm tới linh đài của Bách Minh Tư.

Sợ Bách Minh Tư lại tránh né, Kế Nguyên Tu nghiến răng đứng tại chỗ dùng sức đẩy hai chân khiến cả người nhảy dựng lên.

Đầu ngón tay có chút mát lạnh nhắm chuẩn vào ấn đường của Bách Minh Tư rồi lại nhanh chóng thu về.

Hoắc Trầm Vân và Tương Tư Hoành vội nhìn về phía cậu ấy.

“Nguyên Tu (chú nhỏ), sao rồi?”

Kế Nguyên Tu giơ tay ra, trên đầu ngón trỏ bên tay trái có một vệt đen to bằng hạt đậu nành.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free