Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1278:
“Kỷ Lăng hợp tác với ma quỷ thôn Quỷ Khóc âm mưu hãm hại Tể Tể.”
Hùng Kỳ gật đầu.
“Kỷ Lăng là người của nhà họ Kỷ trong Huyền Môn, nhưng may thay Trần Kiến Đào hiện cũng đang ở tỉnh G. Trước khi vào núi, tôi đã gọi điện thoại đề cập đến chuyện này với ông ấy, có lẽ ông ấy đang trên đường tới đây.”
Trần Kiến Đào là thành viên trong bộ môn đặc biệt của quốc gia, khi có ông ấy ra mặt, cho dù nhà họ Kỷ có là Huyền Môn cũng vô dụng.
Nghe vậy, Hoắc Trầm Vân nở ra nụ cười hiếm thấy.
“Làm phiền trưởng phòng Hùng rồi.”
Hùng Kỳ cũng cười.
“Đâu có, đâu có, nói ra thì tôi nhờ phước của Tể Tể, nếu không thì sao có tôi của hiện giờ?”
Hoắc Trầm Vân còn chưa kịp nói xong thì Hùng Kỳ lại nói thêm.
“Hơn nữa, điều tra rõ ràng vụ di thể trong thôn Quỷ Khóc lại là một công lớn.”
Hoắc Trầm Vân không ngừng mỉm cười.
“Đội Hùng đã vất vả rồi.”
Hùng Kỳ xua tay.
“Không vất vả, không vất vả, tôi cũng chỉ là chạy việc vặt thôi, chủ yếu vẫn phải cảm ơn mọi người.”
Hai người trò chuyện một lúc, Hùng Kỳ vẫn phải ở lại đây để điều tra, còn Hoắc Trầm Vân thì lo lắng vết thương của Bách Minh Tư nên anh ấy dẫn đám người Tể Tể rời đi trước.
Đạo diễn Mạc vẫn có chút lo lắng.
“Trầm Vân, ở đây sẽ không còn những thứ kia nữa phải không?”
Dù gì thì cũng có rất nhiều cây hòe và cây liễu.
Hoắc Trầm Vân mỉm cười nhìn Tể Tể.
Tể Tể lắc đầu và ngây thơ giải thích.
“Hết rồi, hết rồi, bây giờ ở đây sạch sẽ vô cùng, lá của các bác cây hòe và cây liễu đều xanh tươi, không còn bị thứ xấu xa che phủ nữa.”
Như thể để đáp lại lời của cô bé, các cành lá cây hòe và cây liễu ven đường đung đưa vui vẻ.
Ba nhân viên trong tổ ekip đều hơi ngạc nhiên khi nghe thấy vậy.
Nhân viên số một: “Gió ở đây cũng không lớn lắm, sao lá cây lại xào xạc thế?”
Nhân viên số hai xoa cánh tay của mình.
“Chúng ta đã đi lang thang trong núi suốt ba bốn ngày trời mới tìm được thôn Quỷ Khóc, cái thôn này…”
Nhân viên số ba ho khan một tiếng.
“Được rồi được rồi! Trời cũng sắp tối rồi, đừng tự hù dọa mình!”
Nhân viên số một: “Thì đó!”
Nhân viên số hai vội vàng gật đầu.
Đạo diễn Mạc và bốn người khác: “…”
Họ không nói gì cả mà chỉ im lặng lắng nghe.
Các đồng nghiệp ơi, thật sự có quỷ đó!
Và khá tàn ác đấy!
Nhưng hiện giờ là xã hội pháp quyền, mọi người tin vào khoa học, có một số lời không cần thiết phải nói ra, nếu không thì không thể giải thích hết được, thậm chí sẽ còn làm lộ thân phận của đám người Tể Tể.
Cả đám người vừa đi vừa nói chuyện, không ngừng thì thầm to nhỏ suốt đường đi.
Khi trở về thị trấn Vân Thạch thì đã là ba tiếng sau.
Người dân thôn làng đi ngủ rất sớm nên trên đường phố thị trấn hầu như không còn ai đi lại và thỉnh thoảng có thể nghe thấy tiếng chó sủa từ xa.
Bách Minh Tư và Bạch Nam Khê đều bị thương và được đưa đến bệnh viện thị trấn để kiểm tra và băng bó.
Hoắc Trầm Vân không yên tâm, anh ấy định dẫn ba đứa nhỏ Tể Tể, Tiểu Tương và Kế Nguyên Tu đi cùng.
Đạo diễn Mạc và bốn người khác đều đi theo.
Những nhân viên còn lại trong tổ ekip đều bối rối khi thấy vậy.
“Đạo diễn Mạc?”
Hoắc Trầm Vân nhàn nhạt nhìn họ.
“Năm người cùng đi theo, thích hợp sao? Khiến mọi người phải nghĩ như thế nào?”
A Vong ho khan một tiếng, ghé sát vào tai Hoắc Trầm Vân nói với vẻ mặt lúng túng.
“Anh Trầm Vân, chúng tôi lo rằng trong khách sạn… khụ khụ khụ… có cái đó. Mọi người không ở đây và chúng tôi cũng không thể thấy được.”
Tể Tể chớp đôi mắt to tròn và cẩn thận cảm nhận.
Sau đó cô bé cau mày lại và hơi nghi ngờ nhìn về phía tây bắc.
Ở phía tây bắc của thị trấn quả thực có khí tà ác.
“Chú Mạc, các chú đưa hết các cô chú đến phòng của Tể Tể và đợi Tể Tể quay lại.”
Hứa Liệt: “Tể Tể, tại sao phải ở trong phòng của cháu, do có trận pháp sao?”
Tể Tể lắc đầu.
“Không có trận pháp. Lần trước rửa mặt Tể Tể đã vô tình làm rụng vài cọng tóc, tóc có mang sức mạnh của Tể Tể. Nếu thực sự có quỷ xuất hiện làm hại chú Mạc và những người khác thì Tể Tể có thể cảm nhận được ngay.”
Đạo diễn Mạc và bốn người khác như đã uống viên thuốc yên tâm vậy.
“Được rồi!”
Ban đầu Kế Nguyên Tu định ở lại bảo vệ nhưng nhân viên trong tổ ekip quá nhiệt tình nên cậu ấy đành phải cúi gằm mặt xuống nhìn mũi chân của mình.
Cậu ấy cũng cảm nhận được luồng khí tà ác kia.
Nhưng có gì đó hơi kỳ lạ, trong luồng khí tà ác kia có ẩn chứa ánh sáng công đức mờ nhạt.
Sức mạnh của cậu ấy bị tổn hại nghiêm trọng khi đột phá kết giới Quỷ Vực cho nên cậu ấy không định chủ động ra tay mà quyết định lặng lẽ theo dõi tình hình.
****
Hoắc Trầm Vân nhanh chóng dẫn theo Tể Tể, Tiểu Tương và Kế Nguyên Tu đến bệnh viện.
Bạch Nam Khê bị thương khá nặng, gãy ba cái xương sườn, trên người có rất nhiều vết thương nhỏ, hiện giờ anh ta vẫn đang ở phòng trị liệu chưa ra ngoài.
Trên người Bách Minh Tư không có quá nhiều vết thương, vết thương nặng nhất là ở ngực.
Sau khi dùng máy quét để kiểm tra thì bác sĩ nhìn cậu ấy bằng ánh mắt kỳ lạ.
“Trên ngực của cậu không chỉ một lần xuất hiện vết thương như vậy.”