Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1277:

“Tể Tể, khi nào em mới dậy vậy? Có quà ăn vặt kìa!”

Đạo diễn Mạc và bốn người khác: “Quà ăn vặt?”

Tương Tư Hoành và Kế Nguyên Tu đồng thanh nói.

“Âm khí và sát khí, Tể Tể đều thích ăn.”

Đạo diễn Mạc và bốn người khác: “…”

Tể Tể mơ mơ màng màng mở mắt ra, giọng nói ngây ngô mơ hồ nói.

“Quà ăn vặt? Ở đâu?”

****

Đám người Hoắc Trầm Vân nhìn Tể Tể mơ mơ màng màng tỉnh lại khi nghe thấy có đồ ăn thì họ lập tức dở khóc dở cười.

Đặc biệt là Hoắc Trầm Vân, nhanh chóng cúi đầu xuống hôn thật mạnh vào khuôn mặt nhỏ nhắn mũm mĩm của Tể Tể.

“Tể Tể, cháu tỉnh lại rồi!”

Tể Tể: “…”

Tể Tể chớp đôi mắt to long lanh đen láy nhìn chú ba rồi nhìn xung quanh.

Anh Minh Tư, anh Nam Khê, chú nhỏ và đám người chú Mạc đều ở đây.

Đôi mắt to của Tể Tể từ từ cong lên và ngập tràn ý cười.

“Không thiếu ai cả!”

Sau khi nghe thấy lời của cô bé, nụ cười vui vẻ đều giữ nguyên trên mặt mọi người.

Trong mắt của đám người đạo diễn Mạc thậm chí còn có chút ươn ướt.

Đúng vậy!

Không thiếu ai hết!

Thậm chí còn bắt được ba kẻ xấu xa!

Tuy Tể Tể là con gái của Minh Vương nhưng cô bé chỉ mới ba tuổi rưỡi.

Cô bé bị thương nặng như vậy, thế mà điều đầu tiên cô bé làm sau khi tỉnh lại là kiểm tra xem mọi người có còn đầy đủ hay không.

Một đứa trẻ như vậy…

Có ai lại không ấm áp và mãi khắc sâu trong lòng khi thấy vậy chứ.

Khi đám người đạo diễn Mạc định nói gì đó thì điện thoại của họ lần lượt reo lên.

Cùng lúc đó, có tiếng bước chân truyền đến ở chỗ cách đó không xa.

Kế Nguyên Tu ngước mắt lên nhìn.

“120 và 110 đã đến rồi.”

Tương Tư Hoành nhanh chóng cúi đầu xuống nhìn lại bản thân và tức tốc thu hồi lại những móng tay quá dài của mình.

Cậu ấy giơ tay lên, sau khi chắc chắn rằng đôi tay của mình trông vô cùng sạch sẽ, móng tay giống như những đứa trẻ bình thường khác thì cậu ấy mới yên tâm.

Sắc mặt của Tể Tể còn hơi nhợt nhạt, nhưng vẫn nhanh nhảu trượt xuống khỏi vòng tay của Hoắc Trầm Vân.

Nhân lúc mọi người đang chú ý đến nơi khác thì cô bé há to cái miệng nhỏ ra và hút điên cuồng.

Đám người đạo diễn Mạc không nhìn thấy nhưng tín hiệu ngắt quãng rõ ràng đã được cải thiện.

Họ đã ở thôn Quỷ Khóc bốn ngày trời, lịch trình ban đầu chỉ là một ngày, nhưng do nhân viên ekip trong thị trấn mãi không thể liên lạc được họ nên đã báo cảnh sát từ lâu.

Nói ra thì cũng kỳ lạ, dù cho có sự dẫn đường của người dân địa phương nhưng mà cảnh sát và vài nhân viên trong ekip cứ mãi đi vòng vòng trong núi, không thể tìm ra thôn Quỷ Khóc.

Ngay cả chiếc xe của đám người đạo diễn Mạc đậu gần ở thôn Quỷ Khóc nhất cũng không thể tìm thấy.

Sau khi tất cả âm khí và sát khí vào hết cái bụng nhỏ của Tể Tể thì vị trưởng thôn già dẫn các đồng chí cảnh sát đi vòng vo trong núi hết ba ngày chợt nhìn thấy cây hòe già ở cổng thôn Quỷ Khóc.

“Tìm thấy rồi, ở bên kia!”

Các đồng chí cảnh sát dẫn theo ba nhân viên tổ ekip nhanh chân bước về phía đám người Tể Tể.

Đám người đạo diễn Mạc đã trả lời xong điện thoại của mình và gặp các đồng chí cảnh sát đến đây.

Khi nhìn thấy đồng chí cảnh sát dẫn đầu thì Tể Tể lập tức hai mắt sáng lên.

“Bác Hùng!”

Hùng Kỳ không hề ngạc nhiên khi nhìn thấy Tể Tể.

Dù sao thì khi cậu cả Hoắc liên hệ với ông ấy thì ông ấy đã đoán được bên thôn Quỷ Khóc đã xảy ra chuyện linh dị.

Nhưng khi nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Tể Tể, Hùng Kỳ không khỏi cau mày.

Ông ấy nhanh chóng bước đến trước mặt Tể Tể, cúi xuống bế cô bé lên.

“Tể Tể, cháu bị thương sao?”

Tể Tể cười ngọt ngào và giọng nói rất vui vẻ.

“Không sao, không sao, Tể Tể sẽ ổn thôi.”

Cô bé thấy Hùng Kỳ mặt mũi lấm lem, cả người bụi đất, trên mu bàn tay còn bị bụi gai làm xước, thế là cô bé không khỏi cúi đầu xuống thổi nhẹ vào vết thương.

“Tay của bác Hùng bị trầy rồi, để Tể Tể thổi cho, thổi rồi sẽ không còn đau nữa.”

Tương Tư Hoành ở bên cạnh cúi đầu xuống nhìn vết thương trên cổ tay mình rồi đảo mắt.

Cuối cùng, khi nhìn thấy khuôn mặt trắng bệch của Tể Tể thì cậu ấy lại lặng lẽ kéo tay áo xuống để che đi.

Bản thân Tể Tể đang bị thương rất nặng.

Cậu ấy sẽ không để Tể Tể thổi cho mình.

Hùng Kỳ sờ vào cái đầu nhỏ của Tể Tể và cười ha hả nói với cô bé.

“Bác Hùng không đau, Tể Tể nghỉ ngơi chút đi.”

Tể Tể rất ngoan, ôm cổ của Hùng Kỳ làm nũng một hồi rồi mới rời khỏi vòng tay của Hùng Kỳ.

Đạo diễn Mạc và bốn người khác đã nói về chuyện di thể trong thôn Quỷ Khóc với các cảnh sát do Hùng Kỳ mang đến, đồng thời họ cũng nói về tội ác của Tống Hoan và Trương Thủy.

Về Kỷ Lăng…

Đạo diễn Mạc và bốn người khác không nhắc đến.

Kỷ Lăng là bậc thầy Huyền Môn, người bình thường sẽ không thể hiểu được những thứ như trận Tụ Âm mà Bạch Nam Khê nói nên có nói ra cũng là vô ích.

Năm người rất ăn ý không hề nhắc đến sự tồn tại không phải người.

Hùng Kỳ nhìn sang Hoắc Trầm Vân, ánh mắt lướt qua Kỷ Lăng và hai người khác được nhân viên y tế khiêng lên băng ca.

“Cậu ba Hoắc, họ…”

Hoắc Trầm Vân dẫn Hùng Kỳ sang một bên rồi hạ giọng xuống.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free