Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1276:
Kế Nguyên Tu cau chặt mày đến mức có thể kẹp chết con muỗi bởi câu “bạn nhỏ Nguyên Tu”.
Tương Tư Hoành thấy vậy thì vội vàng đi tới.
“Đúng vậy! Bởi vì chú ấy là chú nhỏ, chú nhỏ là trưởng bối, trưởng bối thì có cách nói chuyện của trưởng bối!”
Đạo diễn Mạc: “…”
Một trưởng bối nhỏ như vậy…
Ông ấy không nhịn được muốn cười.
Phó đạo diễn cũng ở ngay bên cạnh và không khỏi bật cười khi nghe cuộc trò chuyện của ba người.
“Bạn nhỏ Nguyên Tu đúng là hơi có dáng vẻ của một trưởng bối, nhất là khi nói chuyện với khuôn mặt nghiêm túc, giống như ông cụ non vậy.”
Kế Nguyên Tu: “…”
Người lớn thì là người lớn!
Cái gì gọi là ông cụ non?
Cậu ấy đã gần hai ngàn tuổi rồi!
Bạn nhỏ Kế Nguyên Tu cau mày chặt đến mức sắp không thể thả ra.
Nhà sản xuất thấy cậu ấy trắng trẻo, khuôn mặt điển trai nên lập tức bế cậu ấy lên.
Kế Nguyên Tu: “…”
Kế Nguyên Tu cả người cứng đờ, sau đó trượt khỏi vòng tay của nhà sản xuất như một con lươn vậy rồi nhanh chóng đứng đằng sau Hoắc Trầm Vân.
Giọng trẻ con non nớt có chút sợ hãi và luống cuống.
“Anh ba, chú ấy bế em!”
Hoắc Trầm Vân vừa cúp điện thoại thì nghe thấy lời của Kế Nguyên Tu, nhanh chóng nhìn sang nhà sản xuất.
Nhà sản xuất lập tức lúng túng.
“Chuyện đó… Khụ khụ khụ, Trầm Vân, tôi thấy Nguyên Tu rất dễ thương nên muốn bế.”
Kế Nguyên Tu: “Cháu không dễ thương! Cháu rất hung dữ! Rất xấu xa!”
Nhà sản xuất: “…”
Đừng nói là nhà sản xuất, ngay cả đạo diễn Mạc và ba người còn lại đều không khỏi bật cười ha hả khi nghe thấy vậy.
Kế Nguyên Tu giận dữ giậm chân.
Cậu ấy thò đầu ra từ đằng sau Hoắc Trầm Vân, trông rất hung dữ.
Nhưng khuôn mặt nhỏ trắng trẻo đã đỏ bừng từ lâu rồi.
“Những gì cháu nói là thật đấy!”
Hoắc Trầm Vân nhìn bé rồng đang giậm chân, anh ấy không nhịn được đưa tay sờ vào cái đầu nhỏ của cậu ấy.
Kế Nguyên Tu bị sờ đầu: “…”
Tương Tư Hoành đi đến bên cạnh cậu ấy và thấp giọng nhắc nhở.
“Chú nhỏ à, chú cứ nghĩ hiện giờ mình thực sự là năm tuổi! Một bạn nhỏ năm tuổi… quả thực trông rất dễ thương đấy!”
Kế Nguyên Tu nghiến răng.
“Chú gần hai ngàn tuổi! Thậm chí làm tổ tiên của họ còn được đấy!”
Đâu ai lại ôm ôm bế bế một tổ tiên chứ!
Còn ra thể thống gì nữa?
Tương Tư Hoành thở dài, liếc nhìn Tể Tể vẫn chưa tỉnh lại rồi tiếp tục thấp giọng nói chuyện với Kế Nguyên Tu.
“Vậy chú cứ nói thẳng với họ đi, sau đó khiến cho bàn dân thiên hạ đều biết, cả nước… à không, mọi người dân trên thế giới đều biết nhà họ Hoắc có rất nhiều kẻ không phải người!”
Kế Nguyên Tu lập tức cứng đờ.
Tại sao cậu ấy lại trở thành chú nhỏ của nhà họ Hoắc, chẳng phải là để thích nghi với quy luật xã hội của thời đại này, thuận theo Thiên Đạo sao?
Nếu thật sự hễ gặp ai cũng nói cậu ấy gần hai ngàn tuổi…
Nếu không bị Thiên Đạo đánh thì cũng bị coi là kẻ điên rồ, hoặc là lôi nhà họ Hoắc vào chuyện sóng gió…
Bạn nhỏ Kế Nguyên Tu càng nghĩ thì sắc mặt càng khó coi.
Bách Minh Tư và Bạch Nam Khê thấy vậy đều không nhịn được cười khúc khích.
Hoắc Trầm Vân nhìn đám người đạo diễn Mạc đang bật cười ha hả, rồi lại nhìn Kế Nguyên Tu đang đỏ mặt khó chịu, thế là anh ấy ho khan một tiếng và bắt đầu nói dối.
“Cho dù Nguyên Tu có dễ thương thì các người cũng đừng bế em ấy, em ấy có chứng bệnh ưa sạch sẽ nghiêm trọng.”
Nhà sản xuất sửng sốt rồi vội vàng xin lỗi Kế Nguyên Tu.
“Bạn nhỏ Nguyên Tu, chú không biết cháu mắc chứng bệnh ưa sạch sẽ, xin lỗi, thật sự xin lỗi.”
Bạn nhỏ Kế Nguyên Tu mặt đỏ bừng và xua tay như một ông cụ non.
“Không sao, sau này đừng đụng vào cháu nữa.”
Nhà sản xuất vội vàng gật đầu.
“Không đụng không đụng, chú hứa!”
Đạo diễn Mạc và ba người khác thấy vậy đều gật đầu theo.
“Yên tâm! Bọn chú cũng không đụng.”
Lúc này Kế Nguyên Tu mới thấy cả người nhẹ nhõm.
Hoắc Trầm Vân ngẩng đầu lên nhìn bầu trời, mặt trời đã ngả về phía tây.
Sau đó lại nhìn đồng hồ đeo tay, bây giờ là hai giờ rưỡi chiều.
Đạo diễn Mạc biết anh ấy đang chờ đợi điều gì, ông ấy ngừng cười lại và dịu dàng nói với anh ấy.
“Nơi này hẻo lánh và xe không thể chạy qua được, cho dù cậu đã gọi 120 và 110 thì đoán chừng nhanh nhất cũng phải mất hai ba tiếng đồng hồ.”
Nói đến đây, đạo diễn Mạc nhìn Tể Tể vẫn nằm bất động trong vòng tay Hoắc Trầm Vân, giọng nói trầm thấp hơn rất nhiều.
“Trầm Vân, hay là vậy đi, cậu đưa Tể Tể, Tiểu Tương và Nguyên Tu đi trước, để Hứa Liệt và A Vong đi theo các cậu, còn chúng tôi thì ở đây canh chừng đám người Tống Hoan, đợi cảnh sát và nhân viên y tế đến.”
Hoắc Trầm Vân lắc đầu.
“Không cần, tình trạng của Tể Tể rất đặc biệt, cho dù có đến bệnh viện thì cũng không thể chữa khỏi.”
Đạo diễn Mạc: “…”
Kế Nguyên Tu nhìn xung quanh rồi nhàn nhạt nói.
“Sát khí trong thôn vẫn rất nặng, âm khí chưa hoàn toàn tan biến nên mọi người tạm thời tốt nhất vẫn không nên tách rời.”
Sau khi cậu ấy nói xong thì đạo diễn Mạc và bốn người khác lập tức theo bản năng sáp lại gần họ.
Kế Nguyên Tu lập tức lại dính lấy Hoắc Trầm Vân.
Đạo diễn Mạc và bốn người khác: “…”
Tương Tư Hoành nhón chân lên nhìn Tể Tể trong vòng tay Hoắc Trầm Vân, cậu ấy không khỏi bóp nhẹ vào bàn tay nhỏ mũm mĩm của Tể Tể.