Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1275:
A Vong bỗng nhiên hỏi.
“Vậy… chúa tể Quỷ Vực đâu?”
Kế Nguyên Tu trông chỉ mới năm tuổi, nhưng nói chuyện lại rất nghiêm túc, ánh mắt lạnh lùng xa cách và mang cảm giác rất áp bức.
“Gã đã tan biến cùng với Quỷ Vực!”
A Vong: “… À.”
Phó đạo diễn ho khan một tiếng.
“Cái đó… bạn nhỏ Nguyên Tu à, cháu… bao nhiêu tuổi vậy?”
Câu nói “bổn tọa gần hai ngàn tuổi” vừa đến bên miệng của Kế Nguyên Tu thì lập tức nghe thấy anh ba Hoắc Trầm Vân nhanh chóng đáp lại.
“Em ấy năm tuổi!”
Phó đạo diễn: “…”
Đạo diễn Mạc nhìn họ và lẩm bẩm.
“Một đứa ba tuổi rưỡi, một đứa bốn tuổi rưỡi, giờ cộng thêm đứa năm tuổi… hình như đều…”
Kế Nguyên Tu rất thẳng thắn, ánh mắt vô cùng bình tĩnh.
“Bọn cháu đều không phải người!”
Đạo diễn Mạc và bốn người khác: “…”
Mẹ kiếp… Năm người họ đột nhiên không hề ngạc nhiên chút nào!
Nếu họ là người thì mới sốc đấy!
Liệu người bình thường có thể đột nhiên xuất hiện ở Quỷ Vực không?
Thậm chí còn toát ra ánh sáng vàng mạnh hơn tia X quang gấp trăm lần và chói mù mắt chó hợp kim titan của họ?
Kết giới Quỷ Vực sụp đổ, mọi thứ trở lại bình thường.
Hoắc Trầm Vân nhìn Kỷ Lăng vẫn đang nằm hôn mê trên mặt đất với sắc mặt đã khá hơn nhiều, sau đó anh ấy lạnh lùng lấy điện thoại ra báo cảnh sát.
Cùng lúc đó, tại nhà thờ tổ tiên của nhà họ Kỷ ở thủ đô.
Ông cụ Kỷ nhìn ấn Phi Long xuất hiện vết nứt, ấn đường giật mạnh.
****
Ấn Phi Long là bảo vật gia truyền do tổ tiên nhà họ Kỷ để lại, cho dù bây giờ Huyền Môn đang suy thoái thì ấn Phi Long vẫn tràn ngập linh khí.
Bởi vì Kỷ Lăng đã bói ra quẻ “đại hung”, ông ta sợ con trai gặp phải chuyện bất trắc nên ông ta đã chuyển phần lớn linh khí của ấn Phi Long vào bùa hộ mệnh và đưa cho con trai.
Bây giờ ấn Phi Long xuất hiện vết nứt, đồng nghĩa với việc quẻ đã hiệu nghiệm.
Tổ tiên từng nói rằng ấn Phi Long là vật do Tổ Linh Huyền Môn để lại cho nhà họ Kỷ. Nếu sau này con cháu của nhà họ Kỷ gặp phải chuyện nguy hiểm đến tính mạng thì ấn Phi Long có thể triệu hồi Tổ Linh Huyền Môn đến giúp.
Nhưng chỉ có một cơ hội!
Ông cụ Kỷ nhìn ấn Phi Long xuất hiện vết nứt, ngón tay của ông ta run rẩy.
Do dự một hồi, ông ta vẫn đưa tay ra định cầm ấn Phi Long lên.
Vào khoảnh khắc ngón tay chạm vào ấn Phi Long thì ấn Phi Long biến thành một mảng ánh sáng vàng rồi biến mất trong không khí ngay lập tức.
Ông cụ Kỷ mặt đầy vẻ hoảng sợ.
“Tổ Linh ơi!”
Vào khoảnh khắc ấn Phi Long biến mất, Kế Nguyên Tu ở ngàn dặm xa xôi lập tức cau mày.
Một luồng linh khí mạnh mẽ từ xa quay về và lập tức bị linh hồn của cậu ấy hấp thụ chỉ trong nháy mắt.
Cậu ấy vô thức nhắm mắt lại, sau đó nhìn thấy ông cụ Kỷ ngồi bệt xuống đất trước bàn thờ trong nhà thờ tổ tiên của nhà họ Kỷ ở ngàn dặm xa xôi.
Kế Nguyên Tu nhớ đến ấn Phi Long mà mình đã tặng cho tổ tiên nhà họ Kỷ vào ngàn năm trước, thế là cậu ấy lập tức hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Cậu ấy dùng thần thức để truyền âm ra ngàn dặm đến nhà thờ tổ tiên nhà họ Kỷ.
“Ấn Phi Long tan biến, nhà họ Kỷ từ nay về sau không còn quan hệ gì với bổn tọa nữa!”
Ông cụ Kỷ hoảng sợ quỳ xuống đất, khấu đầu lạy bàn thờ.
“Ngài Tổ Linh, xin đừng, ngài là Tổ Linh của Huyền Môn, che chở phù hộ gia tộc Huyền Môn của chúng tôi từ đời này sang đời khác. Giờ đây Huyền Môn suy tàn, ngài…”
Kế Nguyên Tu lạnh lùng ngắt lời của ông ta.
“Thuật Huyền Môn, một là để tăng cường sức khỏe, hai là bảo vệ thế giới hòa bình! Nhìn xem những gì con cháu nhà họ Kỷ đã làm, đó là tăng cường sức khỏe sao? Đó là bảo vệ thế giới hòa bình sao?”
“Không làm được một trong hai điều và đã vi phạm quy tắc do Huyền Môn lập nên từ lâu, còn mặt mũi gì mà yêu cầu bổn tọa tiếp tục che chở phù hộ cho nhà họ Kỷ của ông?”
Ông cụ Kỷ vô cùng bối rối, vội vàng cúi lạy giải thích.
“Thưa ngài Tổ Linh, xin hãy cho tôi được giải thích.”
Kế Nguyên Tu đã mất hết kiên nhẫn, giọng nói càng lúc càng trống rỗng lạnh lùng.
“Kỷ Lăng hợp tác với ma quỷ âm mưu hãm hại người bình thường, ông muốn giải thích như thế nào?”
Ông cụ Kỷ cứng đờ, vội vàng giải thích.
“Ngài Tổ Linh, chuyện này chắc chắn có sự nhầm lẫn!”
Giọng nói của Kế Nguyên Tu toát ra vẻ lạnh lùng mạnh mẽ.
“Đó là hiểu lầm hay là sự thật, cảnh sát sẽ đưa ra quyết định!”
Dứt lời, Kế Nguyên Tu không còn quan tâm đến ông cụ Kỷ nữa, thu hồi thần thức và cắt đứt liên lạc, chậm rãi mở mắt ra.
Sau đó bốn mắt nhìn nhau với đạo diễn Mạc đang ở trước mặt nhìn mình chằm chằm.
Kế Nguyên Tu theo bản năng lùi lại một bước.
Cậu ấy đã biết tên tuổi và nghề nghiệp của những người này nên cậu ấy nghiêm mặt lại, cau mày hỏi đạo diễn Mạc.
“Đạo diễn Mạc, có gì chỉ dạy?”
Khóe miệng của đạo diễn Mạc co giật điên cuồng.
“Có gì chỉ dạy?”
Kế Nguyên Tu sửng sốt rồi lập tức đổi lời.
“Đạo diễn Mạc, có chuyện gì không?”
Đạo diễn Mạc nghe thấy lời của cậu ấy rồi lại nhìn Kế Nguyên Tu ăn nói nghiêm túc như một cổ giả nên ông ấy nhất thời dở khóc dở cười.
“Bạn nhỏ Nguyên Tu à, bình thường cháu cũng nói chuyện như vậy với mấy đứa Tể Tể sao?”