Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1273:

Diêm Quân Thập Điện nhanh chóng xuất hiện.

"Vương."

Đáp lại anh ta chính là đòn đánh tàn nhẫn của Minh Vương.

"Vương?"

"Thì ra trong mắt cậu bổn tọa vẫn là người đứng đầu của địa phủ!"

"Nhìn chuyện tốt mà cậu làm đi! Trong địa giới Hoa Quốc, địa phủ được bổn tọa phân cho mười Diêm Quân quản lý, thế mà trong khu vực cậu quản lý lại có thể tồn tại Quỷ Vực, thứ chỉ xuất hiện hàng trăm năm trước!"

"Đúng là tốt thật! Cậu làm cái chức Diêm Quân Thập Điện yên tâm quá nhỉ?"

Mặt mũi Diêm Quân Thập Điện - Chuyển Luân Vương trở nên tái mét.

"Chuyện này..."

Vương đánh thì đánh đi!

Mấy năm gần đây, có ai trong mười Diêm Quân chưa phải nhận nắm đấm của Vương đâu?

Nhưng mà làm ơn đừng đánh ở trước mặt nhân viên công tác!

Dù sao anh ta cũng là Chuyển Luân Vương, một trong mười vị Diêm Quân, chuyện này...

Sau này sao có thể bao che, chỉ huy cho cấp dưới đây?

"Vương... Vương..."

Đáp lại anh ta chính là một trận đường quyền từ Minh Vương.

Râu ria trên mép môi của Chuyển Luân Vương đều sắp bị nhổ hết rồi.

Cho đến khi trong kết giới Quỷ Vực có một tiếng động lớn vang lên, Minh Vương lo lắng đến an nguy của con gái nên mới dừng tay lại, nhanh chóng nhìn về phía kết giới Quỷ Vực.

Nhận ra bầu trời có điểm bất thường, Minh Vương lại nhanh chóng ngẩng đầu.

Ánh mắt xuyên qua tầng tầng lớp lớp cành lá rậm rạp, nhìn về phía bầu trời đã trở nên u ám từ lúc nào.

"Đây là... ánh sáng của Tổ Linh Huyền Môn?"

Gương mặt của bé rồng xuất hiện trong đầu Minh Vương, đôi mắt đen kịt lạnh lùng của ông ấy híp lại.

Bên trong Quỷ Vực có người của Huyền Môn.

Mà người của Huyền Môn này đang trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, nhờ có bùa chú bảo vệ do Tổ Linh Huyền Môn để lại nên có thể triệu hồi được bé rồng ngay thời khắc sống còn?

Minh Vương phủi phủi ống tay áo vốn dĩ không hề có chút bụi bặm nào.

"Bé rồng tới rồi, Tể Tể lại có thêm một sự giúp đỡ!"

Nhìn kết giới Quỷ Vực lung lay sắp đổ, tâm trạng cáu gắt của Minh Vương dần trở nên tốt hơn.

Mặc dù bé rồng đã ngủ say hơn ngàn năm, nhưng vẫn là Tổ Linh Huyền Môn, bây giờ lại có trong sổ hộ khẩu của nhà họ Hoắc, đây chính là sự công nhận tồn tại của Thiên Đạo.

Tể Tể, Tiểu Tương và bé rồng...

Minh Vương nghĩ đi nghĩ lại không khỏi khẽ bật cười.

"Không cần biết là chúa tể Quỷ Vực hay mắt Quỷ Vực, ha ha ha... chờ chết đi!"

Nhân viên công tác thứ ba thấy tâm trạng của Vương chuyển từ âm u sang tươi sáng thì nhanh chóng tiến lên trên một bước.

"Vương, phía bên điện Minh Vương có việc cần Vương về xử lý, Vương..."

Ngay lập tức, Minh Vương tức giận trừng mắt với anh ta.

"Bổn tọa biết!"

Dường như vẫn chưa hả giận, Minh Vương lại nặng nề nói.

"Tốt nhất các cậu nên cầu nguyện mình sẽ không phải đi chuyển thế đầu thai làm người lần nữa! Nếu không... đợi đến khi các cậu chuyển thế bổn tọa sẽ khiến cho các cậu bận rộn đến mức không có thời gian để nhìn con cái của mình luôn!"

Nói xong, Minh Vương lấy Sổ Sinh Tử ra rồi đánh dấu lại tên của nhân viên công tác từ thứ nhất đến thứ tư.

Nhân viên công tác từ một đến bốn: "..."

****

Sau khi Minh Vương rời đi thì Diêm Quân Thập Điện mới điều chỉnh lại bộ dạng khốn khổ khó coi của mình.

Diêm Quân Thập Điện nhướng mày lên khi để ý thấy bốn nhân viên ở đây.

“Bốn đứa các cậu… vừa nãy có nhìn thấy gì không?”

Nhân viên từ một đến bốn nói: “Không! Không nhìn thấy gì cả! Bọn em mãi chú ý đến tình hình bên Quỷ Vực…”

Họ nhìn thấy phía chân trời đột nhiên có ánh sáng vàng mạnh mẽ lao thẳng về phía Quỷ Vực.

Nhân viên từ một đến bốn đồng loạt kêu lên.

“Tổ Linh Huyền Môn đến rồi!”

Diêm Quân Thập Điện thấy vậy thì cau mày.

Linh khí trên trần gian hiện giờ mỏng manh đến mức gần như không có, thế mà bé rồng kia vẫn chưa biến mất!

Đúng là lợi hại!

Nhưng Thiên Đạo cho phép cậu ta tồn tại sao?

Diêm Quân Thập Điện nghiêng đầu, chắp tay ra sau lưng và lặng lẽ quan sát.

Do sợ nhân viên từ một đến bốn sẽ về mách lẻo nên Diêm Quân Thập Điện đột nhiên nghiêm túc nhìn họ.

“Không phải bổn Quân không muốn giúp, mà là…”

Nhân viên từ một đến bốn lập tức hiểu ngay.

“Đây là Quỷ Vực, tự có quy luật của Quỷ Vực, ngay cả Vương cũng không thể vào được nên Diêm Quân Thập Điện không vào được cũng là điều dễ hiểu.”

Thế là Diêm Quân Thập Điện thấy yên tâm.

Chắp tay sau lưng tiếp tục chờ đợi.

Trong Quỷ Vực, đám người đạo diễn Mạc bị chói đến không thể mở mắt ra được bởi luồng ánh sáng vàng chợt xuất hiện trên bầu trời u ám.

Đôi mắt đỏ ngầu của Tương Tư Hoành không ngừng dâng lên lệ khí nhưng khi cảm nhận được hơi thở quen thuộc thì cậu ấy dần bình tĩnh lại.

Nhưng ánh sáng vàng quá mạnh, còn cậu ấy lại là cương thi.

Cậu ấy nhanh chóng đặt đạo diễn Mạc và bốn người khác vào khu vực an toàn.

Khi ánh sáng vàng sắp chạm vào người thì cậu ấy nhanh chóng lùi về sau, trốn sau lưng Hoắc Trầm Vân.

Hoắc Trầm Vân vội vàng nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cậu ấy, sau đó nhanh chóng nhìn sang Tể Tể đang lộ vẻ mặt vô cảm nhưng lại nở nụ cười ngây ngô.

“Tiểu Tương, đây là…”

Tương Tư Hoành và Tể Tể cùng lúc lên tiếng.

“Đó là chú nhỏ!”

Hoắc Trầm Vân: “Hả?”

Tương Tư Hoành lại giải thích.

“Trên người thầy Kỷ có bảo vật Huyền Môn, kích hoạt trận pháp và mời chú nhỏ đến giúp cứu mạng.”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free