Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1272:

Minh Vương vẫn luôn chờ đợi ở bên ngoài Quỷ Vực.

Mặc dù ngoài miệng thì ông ấy bảo với Bách Minh Tư rằng Tể Tể có thể làm được hết thảy, nhưng khi thấy Quỷ Vực rung lắc nhiều lần, trong lòng của Minh Vương cũng trở nên thấp thỏm lo âu.

Mặc dù quy tắc Quỷ Vực không có cách nào áp chế Tể Tể, nhưng lỡ như chúa tể Quỷ Vực là kẻ có lòng dạ xảo trá và độc ác, Tể Tể mới ba tuổi rưỡi, bị lừa thì phải làm sao đây?

Nhân viên làm việc ở địa phủ cũng đang đứng ở một bên chờ đợi nãy giờ.

Bọn họ thấy Vương của mình đứng tựa vào một khối đá lớn với vẻ mặt lười nhác thì cũng thả lỏng hơn.

Chỉ cần chờ đến lúc kết giới của Quỷ Vực bị phá thì họ sẽ đi vào thôn Quỷ Khóc thu thập tàn hồn rồi đưa về địa phủ.

Nhưng mà trong kết giới Quỷ Vực cứ rung động từng lần từng lần một thì sắc mặt Vương của bọn họ cũng càng ngày càng khó coi hơn, khiến bọn họ cũng trở nên lo lắng.

Công chúa nhỏ tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì nhé!

Mười triệu năm rồi, địa phủ mới có thể sinh ra một sinh mệnh hoạt bát như thế, hơn nữa còn sinh ra cùng với ánh sáng công đức, cô bé là bảo bối của tất cả mọi người ở địa phủ.

Nếu như có chuyện gì xảy ra...

Không ai ở địa phủ có thể chấp nhận được!

Nhân viên công tác thứ nhất vừa đi lên trước một bước.

"Vương, công chúa nhỏ..."

Minh Vương lạnh lùng liếc nhìn anh ta một cái.

Nhân viên công tác thứ nhất ngượng ngập im miệng.

Nhân viên công tác thứ hai tiến lên một bước.

"Vương. Nếu không thì chúng ta cũng đi vào được không?"

Minh Vương cười lạnh một tiếng.

"Kết giới của Quỷ Vực đã được mở ra, nhưng bổn tọa chẳng thể đi vào bên trong? Đi vào như thế nào đây? Đục một cái lỗ trong đầu lâu của cậu để chui vào sao? Có não không? Hay là nhân viên hướng dẫn cậu lúc chết quên mang nó cho cậu?"

Khóe miệng nhân viên công tác thứ hai co giật, anh ta im lặng lui về phía sau.

Nhân viên công tác thứ ba hít sâu một hơi.

"Vương ..."

Minh Vương chống nạnh.

"Đừng kêu nữa! Bổn tọa chắc chắn!"

Nhân viên công tác thứ ba xem thử thông tin do phía điện Minh Vương gửi đến, cố gắng tỏ ra như chưa nhìn thấy gì.

Trời đất bao la, Vương là lớn nhất!

Bây giờ Vương còn đang bận lo lắng cho an nguy của công chúa nhỏ, làm gì còn tâm trạng để quan tâm tới mấy vấn đề khác?

Dù sao ở địa phủ vẫn có mười vị Diêm Quân và các nhân viên công tác khác mà?

Sẽ không có chuyện gì đâu!

Nhân viên công tác thứ tư không có can đảm tiến lên, gần đây sức khỏe của anh ta không tốt lắm, không hiểu sao mà cứ ngứa cổ họng, chỉ muốn ho thôi.

Thế nhưng lúc này anh ta không dám ho khan.

Cố gắng nén lại, hết sức kiềm chế.

Kết quả là càng nhịn càng khó chịu, càng kìm nén càng thống khổ...

Cuối cùng, khi không nhịn được nữa, nhân viên công tác thứ tư che miệng ho khan sặc sụa.

"Khụ khụ khụ!"

"Khụ khụ khụ!"

...

Minh Vương đang chống nạnh bằng một tay đổi thành chống nạnh hai tay, quay đầu lại nhìn nhân viên công tác thứ tư chằm chằm với vẻ mặt đen như đáy nồi.

"Khụ khụ khụ! Cũng đã thành quỷ rồi, thứ gì không thể nuốt xuống mà còn bị nghẹn nữa chứ?"

Nhân viên công tác thứ ba biết chuyện, giải thích thay anh ta.

"Vương, chắc hôm trước cậu ta đi công tác ở Nam Cực, không để ý để bản thân bị nhiễm lạnh nên bây giờ mới ho khan như thế."

Minh Vương càng gắt gỏng hơn!

"Đi một chuyến từ Nam Cực về còn bị rét lạnh?"

Ông ấy nhìn nhân viên công tác thứ tư chằm chằm với ánh mắt hoài nghi, thậm chí còn xen lẫn chút hung dữ.

"Cậu có chắc cậu là quỷ không? Đã là quỷ mà còn bảo là mình bị cảm lạnh à?"

Nhân viên công tác thứ tư: "Khụ khụ... Ừm..."

Minh Vương cáu kỉnh, hai tay chống nạnh, đi tới đi lui, xả một tràng vào mặt anh ta.

"Đã bảo các cậu trong lúc làm việc không chỉ nên hoàn thành công việc không mà còn phải cố gắng nâng cao năng lực của mình! Chứ không phải đi một chuyến Nam Cực về rồi quay qua bảo với bổn tọa là bị lạnh cóng, ho khan là do bị cảm!"

"Nói như thế này để cho tất cả quỷ trên đời cười cho thối mũi à?"

Nhân viên công tác thứ tư bị đánh một cái vào trong ngực, lập tức ngừng ho ngay.

"Vương nói phải ạ, thuộc hạ nhất định sẽ cố gắng cải thiện bản thân, không làm xấu mặt quỷ ở địa phủ."

Minh Vương vẫn tức giận như cũ!

Kết giới Quỷ Vực vẫn còn y nguyên, chứng tỏ rằng sức mạnh của chúa tể Quỷ Vực vẫn chưa biến mất.

Xét theo năng lực của con gái cưng thì đáng lý không thể kéo dài lâu như vậy.

Nhất định con gái cưng đã bị trọng thương!

Nghĩ như vậy, Minh Vương càng ngày càng khó chịu hơn.

"Chỗ ở phía Tây Nam là địa giới do điện Diêm Quân nào quản lý?"

Nhân viên công tác từ thứ nhất đến thứ tư: "Thưa Vương, là Diêm Quân Thập Điện ạ!"

Minh Vương: "Bây giờ cậu ta cảm thấy người Hoa Quốc đang sống trong thời thế thái bình nên cậu ta cũng làm biếng theo à? Lại có thể dung túng để cho Quỷ Vực xuất hiện trong địa phận quản lý của mình!"

"Truyền lại mệnh lệnh của bổn tọa: Lệnh cho Diêm Quân Thập Điện lập tức tới đây!"

"Rõ!"

Minh Vương ra lệnh xong vẫn còn rất cáu kỉnh.

Mà kết giới Quỷ Vực lại rúng động một lần nữa.

Minh Vương một tay chống nạnh một tay vuốt phần ấn đường đang giật giật của mình, hận không thể băm Diêm Quân Thập Điện thành tám mảnh trước rồi nói sau.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free