Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1269:

Đột nhiên Hoắc Trầm Vân cảm thấy khá may mắn.

Lúc Tể Tể nói chuyện với anh ấy thì giọng của cô bé khá nhỏ, khi đó Tống Hoan và Trương Thủy đứng khá xa chỗ hai người họ.

Dù tai hai người họ có thính tới đâu thì cũng không thể nghe được đoạn nói chuyện của anh ấy và Tể Tể.

“Chú ba cứ yên tâm, trong Sổ Sinh Tử không có tên của Tể Tể, Tể Tể sẽ không chết.”

Thật may.

May quá.

Hoắc Trầm Vân ôm Tể Tể, chân mày nhíu chặt lại.

“Để tôi đi qua đó xem thử.”

Bách Minh Tư vội vàng đứng dậy.

“Chú Trầm Vân, để cháu đi cho, chú đang ôm Tể Tể, hành động không tiện đâu.”

Lúc này thì giọng nói non nớt của Tương Tư Hoành vang lên.

“Chú ba, anh Minh Tư, cả hai người đều không cần phải đi, ở đây cũng có thể xem được.”

Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư đều giật mình.

Nhóm năm người của đạo diễn Mạc cũng đều kinh ngạc.

“Ở đây cũng có thể thấy được hả?”

Tương Tư Hoành gật gật đầu, vươn cánh tay nhỏ nhắn gầy teo ra, ngón tay vạch một đường ở giữa không trung.

Cả Hoắc Trầm Vân và Bách Minh Tư đều có thể thấy được có vô số sát khí tập trung lại trên không trung, sau đó dần dần biến thành một cái khung màn ảnh có hình chữ nhật.

Sát khí nồng nặc cuồn cuộn, theo ngón tay nhỏ bé của Tương Tư Hoành nhẹ nhàng vẽ xuống, bên trong màn ảnh được tạo ra bằng sát khí dần dần xuất hiện hình ảnh của hai người Tống Hoan và Trương Thủy.

Đôi mắt của nhóm năm người đạo diễn Mạc đều trợn trừng to ra.

Bọn họ nhìn về phía màn ảnh, rồi lại nhìn về phía nhà tài trợ nhí của mình.

Sau đó lập tức nhìn về phía màn ảnh, bởi vì bọn họ không những có thể thấy được hai người kia mà còn có thể nghe được hai người họ nói gì.

Tống Hoan và Trương Thủy không hề đào khoai như lời đã nói, hai người họ bây giờ đang ở cách cánh đồng khoai hoang dã gần một ngàn mét.

Hai người họ đang ngồi trên một tảng đá lớn, một trong hai người đang ngậm một điếu thuốc, phun khói phì phèo.

Trương Thủy nói trước.

“Hôm nay đã là ngày thứ ba rồi.”

Tống Hoan hít một ngụm thuốc rồi lại nhả khói ra.

“Không sao cả, thời gian càng lâu thì chứng tỏ Minh Tể Tể bị thương càng nặng, chuyện này hoàn toàn có lợi cho chúng ta.”

Nhưng Trương Thủy lại không cảm thấy thế.

“Em lại không nghĩ vậy. Em thấy bây giờ mình ra tay là chuẩn nhất, thừa dịp con nhóc Minh Tể Tể kia còn chưa tỉnh thì mình xử nó đi cho nhanh gọn, đỡ phải suy nghĩ nhiều.”

Tống Hoan hừ một tiếng.

“Xử con nhóc kia? Bộ mày không thấy thằng Hoắc Trầm Vân bảo vệ nó như gà mẹ bảo vệ gà con à? Mày có thể tới gần được con bé đó không?”

Trương Thủy nghẹn, không nói được.

Tống Hoan lại hít một hơi thuốc, sau đó lại nhả khói từ từ.

“Đừng lo, chúng ta cũng đã chuẩn bị gần xong đồ rồi. Đến lúc đó, tìm cơ hội dụ bọn họ qua đây, giết hết một lần luôn không phải tốt hơn sao?”

Trương Thủy có hơi do dự.

“Giết hết sao?”

Ánh mắt Tống Hoan sắc bén.

“Sao hả? Bộ mày tính để lại vài đứa à? Đừng quên cái thằng Bách Minh Tư đã nói gì, nó bảo sau khi chúng ta rời khỏi đây thì phải đi đầu thú đó. Bộ mày muốn bị bắn chết hả?”

Trương Thủy giật mình, vừa run sợ vừa lắc đầu.

Tống Hoan lạnh lùng nheo mắt lại, nhìn chăm chăm vào bãi cỏ xanh ở trước mặt.

“Nếu không muốn bị bắn chết thì cứ dựa theo kế hoạch của tao mà làm.”

Không biết Trương Thủy nghĩ tới điều gì mà vẫn còn có hơi do dự.

“Anh Tống à, lỡ may giết bọn họ xong thì mình cũng không thoát được thì phải làm sao?”

Tống Hoan lập tức cho Trương Thủy một cú đá.

“Đầu óc mày bị chó gặm rồi à? Hay là bị mấy con quỷ kia ăn hết rồi hả?”

Miệng Trương Thủy mấp máy một lúc mới thốt ra thành câu.

“Nhưng mà không phải chúa tể Quỷ Vực đã bị Minh Tể Tể cho vào chảo dầu rồi hay sao? Ngay cả chúa tể Quỷ Vực đều đánh không lại con nhỏ đó, chẳng lẽ chúng ta có thể trông chờ vào mắt Quỷ Vực hay sao chứ?”

Tống Hoan gật đầu.

“Đúng vậy, chúng ta phải nhờ tới mắt Quỷ Vực. Đừng quên, dù cho chúa tể Quỷ Vực không còn thì mắt Quỷ Vực vẫn có thể hút được máu người, thế thì phải có người dẫn dụ bọn họ tới nơi này.”

Trương Thủy: “Nhưng mà… nhưng mà nó muốn giết chúng ta trước mà.”

Mặt Tống Hoan lập tức nhăn nhúm lại, nhưng gã ta vẫn tiếp tục giải thích.

“Điều đó là hiển nhiên, bởi vì nó đang bị thương, cần phải có máu người để bổ sung năng lượng, vừa đúng lúc gặp phải chúng ta.”

Không đợi Trương Thủy nói thì Tống Hoan đã nói tiếp.

“Hơn nữa chẳng phải cuối cùng người chết là đám người Trần Dương hay sao chứ, còn tao với mày vẫn còn sống nhăn răng đấy thôi.”

Trương Thủy lầm bầm nói.

“Đó là bởi vì chúng ta gặp được Minh Tể Tể, không thì cũng…”

Tống Hoan cười khinh bỉ.

“Cũng giống như lúc trước chúng ta hợp tác với chúa tể Quỷ Vực thôi, nó cho chúng ta phú quý giàu sang, chúng ta dụ người qua đây cho nó ăn thịt, hai bên đều đạt được thứ mà mình cần. Nhưng nếu như là Minh Tể Tể thì…”

Trương Thủy: “Nhưng mà không phải mắt Quỷ Vực đang ở giữa chân mày của thầy Kỷ hay sao? Chúng ta liên lạc với nó bằng cách nào?”

Tống Hoan nói: “Chuyện này mày không phải lo, tao đã liên lạc được với nó rồi.”

Trương Thủy ngạc nhiên, mà đám người Hoắc Trầm Vân đang nghe toàn bộ cuộc nói chuyện của hai gã này thông qua màn hình bằng sát khí cũng đều vô cùng ngạc nhiên.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free