Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1270:

Đạo diễn Mạc tức sôi máu, có điều lưng áo của ông ấy lại ướt sũng mồ hôi lạnh.

“Nếu không nhờ có Trầm Vân nhắc nhở, có lẽ chúng ta đã chết sạch trong tay của hai người này rồi!”

Tương Tư Hoành lắc đầu: “Không đâu! Cháu, Tể Tể, chú ba, anh Minh Tư và anh Nam Khê đều sẽ bảo vệ mọi người.”

Bách Minh Tư và Bạch Nam Khê cùng gật đầu: “Đúng thế!”

Năm người đạo diễn Mạc đột nhiên cảm nhận được một cảm giác an toàn chưa từng có.

Hoắc Trầm Vân cau mày hỏi Bách Minh Tư và Bạch Nam Khê: “Kỷ Lăng có tỉnh chưa? Nếu không thì sao đám Tống Hoan lại liên lạc được với mắt Quỷ Vực đang trú ngụ ở giữa mày của anh ta?”

Bạch Nam Khê lắc đầu: “Trừ lúc đi vệ sinh ra, thời gian còn lại tôi đều canh chừng Kỷ sư thúc nhưng chưa hề thấy sư thúc tỉnh lại. Hơn nữa nếu tỉnh thì Kỷ sư thúc nhất định sẽ gọi tôi mà.”

Hoắc Trầm Vân hoàn toàn không có chút hảo cảm nào với Kỷ Lăng, thậm chí còn có một ít ác cảm, cho nên anh ấy luôn dùng những suy nghĩ tiêu cực nhất để nghĩ về anh ta.

“Lỡ như anh ta tỉnh dậy lúc nửa đêm xong thấy cậu ngủ ngon quá nên không nỡ đánh thức cậu thì sao?”

Bạch Nam Khê sửng sốt.

Bách Minh Tư nhanh chân chạy tới bên cạnh Kỷ Lăng rồi giơ tay lên muốn bắt mạch cho anh ta.

Kỷ Lăng đột nhiên mở bừng mắt, sau đó giơ tay đánh về phía ngực của Bách Minh Tư.

Đám người Hoắc Trầm Vân hoảng sợ hô to: “Minh Tư, cẩn thận!”

Tương Tư Hoành đã tiến lên dùng một tay nắm lấy cánh tay của Bách Minh Tư, một tay còn lại thì quất về phía mặt của Kỷ Lăng.

Mắt Quỷ Vực chậm rãi mở ra, nó vẫn là tròng mắt màu vàng như cũ, nhưng mà bên trong lại có máu tươi xen lẫn, thoạt nhìn cực kỳ khủng bố và ghê tởm.

Kỷ Lăng mở to hai mắt, có điều ánh mắt của anh ta không có tiêu cự, rõ ràng là vẫn chưa tỉnh lại.

Bạch Nam Khê giơ một lá bùa đuổi quỷ lên: “Mắt Quỷ Vực, mau trả Kỷ sư thúc lại cho tao!”

Mắt Quỷ Vực điều khiển Kỷ Lăng nói chuyện: “Kỷ sư thúc của mày? Nếu là Kỷ sư thúc của mày thì sao mày lại không theo phe của sư thúc và ra tay giết hai đứa ranh con này đi?”

Đồng tử của Bạch Nam Khê co rụt, anh ta dùng ánh mắt khó tin nhìn về phía mắt Quỷ Vực.

“Ý của mày là sao?”

Mắt Quỷ Vực cười ha ha.

“Ý của tao ư? Ý của tao chính là… Kỷ sư thúc của mày là người thuộc phe của tao!”

Nói tới đây, mắt Quỷ Vực càng đắc ý hơn, nó cười khằng khặc: “Nếu không nhờ Kỷ sư thúc của mày bố trí trận Tụ Âm, giúp tao tụ tập âm khí thì với tu vi lúc đó, có lẽ phải mất ít nhất chừng trăm năm thì tao mới có thể trở thành chủ nhân của một khu vực như thế này.

Trái tim của Bạch Nam Khê như rơi thẳng xuống đáy vực, sắc mặt anh ta trắng bệch.

Đạo diễn Mạc cũng trừng to hai mắt, ông ấy lắp bắp hỏi: “Mày... mày nói thầy Kỷ... cấu kết với mày … làm việc xấu ư?”

Mắt Quỷ Vực cười to hơn: “Cấu kết với nhau làm việc xấu cái gì chứ? Tụi tao chỉ hợp tác theo nhu cầu của đôi bên mà thôi!”

Năm người đạo diễn Mạc không khỏi hít sâu một hơi.

Bọn họ thầm nghĩ, nếu lần này không có Tể Tể, Tiểu Tương và Trầm Vân đi theo thì có lẽ cả đám đã chết không có chỗ chôn rồi.

Chỉ cần nghĩ đến cảnh đó thôi là mồ hôi lạnh sau lưng đã vã ra như tắm.

Tương Tư Hoành vừa tính tấn công thẳng về phía mắt Quỷ Vực thì lại nghe thấy nó kiêu ngạo cười lạnh: “Móc đi! Cứ việc móc tao ra khỏi linh đài của gã, tới lúc đó không chỉ có gã phải chết mà ba đời cả trên lẫn dưới của gã cũng sẽ đi đời nhà ma theo! Hơn nữa còn là kiểu chết “linh hồn bị tiêu vong, vĩnh viễn không có kiếp sau” đấy!”

Tương Tư Hoành không buồn quan tâm tới lời mà nó nói, tốc độ của cậu ấy chẳng những không giảm mà còn tăng thêm.

Mắt Quỷ Vực cũng không ngờ Tương Tư Hoành lại làm ra hành vi không phù hợp với lẽ thường như thế, tròng mắt màu vàng dày đặc tơ máu của nó chợt lóe qua một tia bất an, thế là nó bỗng nhiên khống chế Kỷ Lăng hô lớn: “Bạch Nam Khê, đây là thân thể của Kỷ Lăng đấy!

Chẳng lẽ mày quên Kỷ Lăng đã từng giúp đỡ mày như thế nào khi nhà họ Bạch bị nhà họ Mặc khinh rẻ rồi sao? Mày đã quên lúc trước khi cha của mày chết thảm, mày cũng thoi thóp sắp chết, người không màng tất cả để cứu mày là Kỷ Lăng ư? Bạch Nam Khê! Mày có thể trơ mắt nhìn ba đời cả trên lẫn dưới của Kỷ Lăng chết thảm, hồn phách tiêu vong sao?!”

Bạch Nam Khê: “...”

Thân thể phản ứng còn nhanh hơn cả đầu óc, ngay lúc móng tay nhọn hoắt của Tương Tư Hoành sắp đâm vào phần giữa mày của Kỷ Lăng, Bạch Nam Khê chợt nhào qua đó.

Đám người Hoắc Trầm Vân chỉ nghe “roẹt” một tiếng, đó là tiếng da thịt bị vật nhọn đâm thủng.

Bách Minh Tư giật mình hô to: “Anh Nam Khê!”

Tương Tư Hoành lập tức thu tay về, hai tròng mắt màu đỏ tươi lạnh lùng nhìn chằm chằm Bạch Nam Khê: “Anh muốn chết à?”

Bạch Nam Khê phun một ngụm máu tươi ra, sau đó dùng ánh mắt van nài nhìn về phía Hoắc Trầm Vân: “Cậu ba Hoắc ơi, Kỷ sư thúc...”

Hoắc Trầm Vân còn chưa nói gì thì mắt Quỷ Vực ở giữa mày của Kỷ Lăng đã điên cuồng chuyển động.

Bách Minh Tư lập tức phát hiện có gì đó không đúng.

------------------------------

e b o o k sh o p . v n - e b o o k t r u y ệ n d ị c h g i á r ẻ

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free