Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1268:
“Để chúng tôi đỡ cho.”
“Cảm ơn.”
Nhà sản xuất và phó đạo diễn mỉm cười.
“Chuyện nhỏ ấy mà! Làm sao có thể so sánh được với ân cứu mạng của Tể Tể.”
Nhắc đến Tể Tể, tuy trông phó đạo diễn và nhà sản xuất dường như không quan tâm nhưng thật ra họ đều khá lo lắng.
Dù Tể Tể là con gái ruột của Minh Vương nhưng cô bé cũng chỉ mới ba tuổi rưỡi thôi.
Trước đó hình như ói ra rất nhiều máu, hiện giờ sắc mặt lại trắng bệch như con quỷ mà họ đã từng nhìn thấy trước kia...
Chỉ mong là cô bé không sao!
Bằng không thì tội lỗi của họ sẽ lớn lắm!
Không biết sau này chết đi, xuống địa phủ, họ có bị Minh Vương đánh dấu vào Sổ Sinh Tử vì đã làm cô bé bị thương hay không nữa!
Không dám nghĩ tiếp luôn!
Đạo diễn Mạc đi tới trước mặt Hoắc Trầm Vân: “Trầm Vân, hay là để tôi bế Tể Tể một lúc cho nhé? Cô bé khá nặng đấy.”
Hoắc Trầm Vân lại không cảm thấy như vậy.
“Đạo diễn Mạc, không cần đâu, tôi bế được.”
Đạo diễn Mạc thấy Hoắc Trầm Vân không có vẻ gì là miễn cưỡng, giơ ngón cái về phía anh ấy rồi đi theo Bách Minh Tư đến ngôi nhà nhỏ.
Tương Tư Hoành theo sát bên cạnh Hoắc Trầm Vân, thỉnh thoảng lại nhón chân nhìn Tể Tể nằm trong lòng của Hoắc Trầm Vân xem cô bé đã tỉnh chưa.
Cho đến trưa ngày hôm sau, Tể Tể vẫn còn ngủ.
****
Đám người đạo diễn Mạc kiên nhẫn chờ đợi.
Lúc đói quá thì đi ra ngoài tìm đồ ăn, bọn họ cũng khá may mắn khi phát hiện được một vườn khoai lang mọc hoang ở phía đông đầu thôn.
Cả nhóm sống sót qua ngày đầu tiên nhờ ăn khoai lang nướng.
Tới ngày thứ hai mà Tể Tể vẫn còn chưa tỉnh lại.
Bọn họ lại tiếp tục ăn khoai nướng, uống nước suối ở con suối gần đó.
Tới ngày thứ ba…
Tể Tể vẫn còn đang ngủ.
Mặc dù đám người đạo diễn Mạc rất lo lắng nhưng đều cố nhịn xuống.
Tống Hoan và Trương Thủy nhìn nhau ra dấu, cả hai ăn ý gật đầu.
Hai người đứng dậy.
Tống Hoan: “Khoai lang sắp hết rồi, bọn tôi đi đào thêm một ít.”
Bách Minh Tư đưa cho hai người họ mỗi người một cái bùa bình an.
“Cẩn thận nhé.”
“Cảm ơn!”
Tống Hoan và Trương Thủy cầm bùa bình an rời đi.
A Vong nhìn bóng lưng hai người họ rời đi cười khen ngợi.
“Hai người này cũng năng nổ làm việc đấy chứ.”
Hứa Liệt: “Đúng thế, rất năng nổ chăm chỉ, đặc biệt là hai hôm nay, chuyện gì cũng giành làm.”
Hoắc Trầm Vân nghĩ một lúc rồi hỏi.
“Sao tôi thấy họ năng nổ hơi quá.”
Đám người Bách Minh Tư và Bạch Nam Khê: “…”
Hoắc Trầm Vân thấy mọi người im lặng, anh ấy nghĩ sâu hơn, sau đó khuôn mặt cũng dần dần nghiêm túc lại.
Đạo diễn Mạc nói trước.
“Nghĩ kỹ lại thì thấy hình như hai người họ năng nổ có hơi quá đà thật.”
Phó đạo diễn nhíu mày nhớ lại.
“Hôm qua lúc đi đào khoai thì hai người họ có rời đi cùng nhau vài phút, nói là đi vệ sinh.”
Phó đạo diễn nói xong thì nhà sản xuất lập tức bổ sung thêm.
“Chiều hôm qua lúc bọn họ đi nhặt rơm củi với tôi thì cả hai cũng nói là đau bụng muốn đi vệ sinh, thời gian cách nhau rất gần, đi tầm nửa tiếng, lúc đó thấy bọn họ đi lâu quá tôi còn sợ bọn họ bị quỷ bắt ăn rồi.”
Hứa Liệt: “Hai người họ đi ra ngoài với tôi cũng thế.”
Mọi người đều đồng loạt nhìn về phía A Vong.
A Vong gãi gãi sau ót.
“Hai người họ đi cùng với tôi thì không có rời đi, nhưng mà thường xuyên nói chuyện với tôi.”
Hoắc Trầm Vân nhìn chằm chằm vào A Vong hỏi.
“Nói chuyện về cái gì?”
Tầm mắt của A Vong nhìn về phía Tể Tể đang nằm trong lòng ngực Hoắc Trầm Vân, lúc này anh ấy mới chợt nhận ra có gì đó không đúng, mặt bắt đầu nghiêm túc lại.
“Đệch! Hai người kia luôn hỏi tôi về Tể Tể. Hỏi Tể Tể có thân phận là gì, vì sao Tể Tể có thể đánh được mấy con quỷ mạnh như thế.”
Mặt Hoắc Trầm Vân càng lúc càng nhăn.
“Thế cậu đã nói gì?”
A Vong cười hì hì nói.
“Tôi nói Tể Tể giống thầy Kỷ, đều là người của Huyền môn, bởi vì có thiên phú trời cho cho nên mạnh hơn cả thầy Kỷ, thế nên mấy con quỷ con nào cũng sợ Tể Tể cả.”
Đạo diễn Mạc nhớ tới việc Tống Hoan và Trương Thủy đều đã thấy Tể Tể nói chuyện với cây hòe và cây liễu, càng lo lắng hơn.
Phó đạo diễn cũng nhớ tới chuyện đó, anh ấy nhỏ giọng thì thào.
“Tể Tể còn nói con bé rất thích cây hòe ở trước mặt hai người họ.”
A Vong gật đầu cái rụp thật mạnh.
“Đúng thế! Hai người họ không tin, nói là người trong Huyền môn không thích cây hòe, cây hòe và cây liễu đều là cây quỷ, chỉ có quỷ mới thích hai loại cây đó mà thôi, sau đó bọn họ nghi ngờ Tể Tể là quỷ do người trong Huyền môn nuôi dưỡng.”
Bách Minh Tư híp mắt lại.
“Kiểu như quỷ tướng đồ đó hả?”
A Vong gật đầu.
“Đúng thế! Bọn họ còn nói Tể Tể là quỷ mà người nhà họ Bách nuôi cho Minh Tư, cho Minh Tư dẫn ra ngoài vừa học hỏi thêm kinh nghiệm vừa bảo vệ tính mạng cho cậu bé.”
Hoắc Trầm Vân thở phào nhẹ nhõm.
Đám người đạo diễn Mạc cũng yên tâm hơn.
Lúc này Hứa Liệt nói.
“Nếu là thế thì cũng tốt, chỉ cần bọn họ không biết thân phận thật của Tể Tể thì dù kế hoạch của bọn họ có kín kẽ đến đâu cũng sẽ có kẽ hở.”
Đạo diễn Mạc nói tiếp lời của Hứa Liệt.
“Đúng vậy, nếu như bọn họ biết thân phận thật của Tể Tể thì nhất định sẽ có kế hoạch tương ứng, đến lúc đó cả Tể Tể và cả chúng ta đều sẽ gặp nguy hiểm.”