Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1267:

Nhà sản xuất, Từ Liệt và A Vong: “Đúng thế!”

Bạch Nam Khê: “...”

Bạch Nam Khê hơi ngạc nhiên khi thấy mấy người đạo diễn Mạc đang dìu hai người lạ mặt.

“Đạo diễn Mạc, họ là...”

Tống Hoan và Trương Thủy vừa mới tỉnh lại, nghe thấy có người nói chuyện thì chậm rãi ngẩng đầu lên.

Đạo diễn Mạc vội mỉm cười giới thiệu.

“Là hai người bình thường được Tể Tể cứu ở trên đường.”

Bạch Nam Khê lại một lần nữa sửng sốt.

“Trong Quỷ Vực còn có người bình thường khác sao?”

Đạo diễn Mạc nhìn về phía Hoắc Trầm Vân, Hoắc Trầm Vân thản nhiên nói.

“Có lẽ bọn họ vào trước chúng ta, nghe nói là một đoàn năm người mà có ba người đã ngoẻo nên chỉ còn lại hai người họ.”

Bạch Nam Khê và Bách Minh Tư cùng nhìn về phía Tống Hoan và Trương Thủy.

Tống Hoan và Trương Thủy vội vàng đứng thẳng người, trông có vẻ cực kỳ căng thẳng.

Trước đó Bách Minh Tư tập trung toàn bộ sự chú ý lên người của Tể Tể, hơn nữa khi nãy hai người này vừa nhìn thấy Tiểu Tương thì đã sợ hãi đến mức ngất đi, cho nên cậu ấy cũng không để ý nhiều.

Bây giờ nhìn kỹ lại thì Bách Minh Tư thấy có những bóng mờ đầy máu me từ trên người của hai người họ.

Cậu ấy nhìn đi chỗ khác rồi mới lạnh lùng lên tiếng.

“Đợi sau khi ra khỏi Quỷ Vực, hai người hãy đến đồn cảnh sát tự thú đi!”

Bạch Nam Khê bị thương nặng nên không nhìn ra điều gì.

“Minh Tư, ý của cậu là... họ đã giết người sao?”

Con ngươi của năm người đạo diễn Mạc co rúm lại, nhìn Tống Hoan và Trương Thủy với vẻ mặt không dám tin.

Đáy mắt của Tống Hoan và Trương Thủy lộ ra vẻ hoảng loạn, cùng lắc đầu giải thích.

“Không có... chúng tôi không có giết người, thật đó.”

Ánh mắt của Bách Minh Tư vô cùng lạnh lẽo.

“Các người có giết người hay không trong lòng các người tự hiểu rõ! Nếu sau khi ra khỏi Quỷ Vực các người không báo cảnh sát, vậy đến lúc đó sẽ không còn là tự thú nữa!”

Tống Hoan và Trương Thủy: “...”

Hai người họ nhanh chóng nhìn về phía đám người đạo diễn Mạc.

“Đạo diễn Mạc, ông...”

Đạo diễn Mạc và bốn người còn lại ngẩng đầu nhìn bầu trời tối om hoặc cỏ dại mọc um tùm trên đất, chỉ là không nhìn đến hai người họ.

Đùa chắc!

Minh Tư là một nhà thông linh có thể mời được cả Phong Đô Đại Đế, hơn nữa cậu ấy còn là một học sinh trung học và đây cũng là lần đầu tiên cậu ấy gặp Tống Hoan và Trương Thủy, hoàn toàn không có lý do gì để vu oan cho hai người họ hết.

Năm người đạo diễn Mạc không nhìn họ, thậm chí còn lặng lẽ đứng cách xa họ vài bước.

Tống Hoan và Trương Thủy càng trở nên hoảng loạn hơn.

Hai người nhìn nhau một cái, sau đó nhanh chóng bình tĩnh lại.

“Chúng tôi biết rồi, chỉ cần có thể sống sót rời khỏi Quỷ Vực, chúng tôi nhất định sẽ... đi tự thú.”

Bách Minh Tư không nhìn bọn họ nữa, còn Bạch Nam Khê thì cảnh báo bọn họ một câu.

“Nếu đã nói ra khỏi Quỷ Vực đầu thú thì mong rằng hai người sẽ giữ lời!”

Tống Hoan và Trương Thủy vội vàng gật đầu.

Hoắc Trầm Vân nhìn Kỷ Lăng hôn mê bất tỉnh, hỏi Bách Minh Tư.

“Chúng ta phải ở đây đợi đến khi anh ta tỉnh lại sao?”

Bách Minh Tư lắc đầu.

“Người tỉnh lại cũng chưa chắc là Kỷ sư thúc mà rất có thể là mắt Quỷ Vực giả dạng.”

Hoắc Trầm Vân: “Cho nên vẫn phải trừ khử mắt Quỷ Vực trước ư?”

Bách Minh Tư gật đầu: “Đúng vậy.”

Vẻ mặt của Bạch Nam Khê có chút ngượng ngùng, nhìn thoáng qua Tể Tể đang được Hoắc Trầm Vân bế.

“Muốn trừ khử mắt Quỷ Vực, cần có Tể Tể ra tay.”

Hoắc Trầm Vân lập tức nói: “Tể Tể cần phải được nghỉ ngơi tử tế.”

Bạch Nam Khê vội vàng gật đầu: “Đương nhiên rồi! Cậu ba Hoắc, ý của tôi là đợi Tể Tể ngủ đủ rồi mới diệt trừ mắt Quỷ Vực.”

Hoắc Trầm Vân nhíu mày: “Mắt Quỷ Vực sẽ không nhân cơ hội này mà chạy trốn đấy chứ?”

Bạch Nam Khê lắc đầu: “Sẽ không đâu! Nó bị Tiểu Tương đánh không thương tiếc, có điều Tiểu Tương là cương thi, mắt Quỷ Vực giống như búp bê quỷ Matryoshka, vốn dĩ Tiểu Tương hoàn toàn có thể giết chết nó. Nhưng vấn đề là... vì để bảo vệ mạng sống mà nó đã chui vào linh đài ở giữa lông mày của Kỷ sư thúc rồi.”

Tương Tư Hoành cất giọng non nớt giải thích.

“Chú ba, thật ra cháu có thể moi nó ra rồi trừ khử nó, nhưng... thầy Kỷ cũng sẽ chết. Bởi vì tà khí trên người cháu nặng hơn Tể Tể, cho nên thầy Kỷ có thể sẽ bị cháu vô tình làm bị thương!”

Hoắc Trầm Vân nghe xong giữ im lặng.

Anh ấy giơ tay xoa cái đầu nhỏ của Tương Tư Hoành.

“Không sao, chúng ta đợi Tể Tể ngủ đủ giấc rồi tính tiếp.”

Nói xong anh ấy lại nhìn về phía Bạch Nam Khê.

“Thầy Kỷ có thể chịu đựng đến lúc đó không? Có lẽ Tể Tể sẽ ngủ rất lâu đấy.”

Bạch Nam Khê gật đầu: “Có thể.”

Hoắc Trầm Vân cũng gật đầu.

“Vậy thì tốt.”

Mắt Quỷ Vực không bị diệt, Quỷ Vực không biến mất thì họ sẽ không thể ra khỏi Quỷ Vực.

Nhà sản xuất nhìn nghĩa trang gần như đã trở thành bãi tha ma.

“Vậy tối nay chúng ta không cần ở lại đây ngủ rồi đúng không?”

Bách Minh Tư mỉm cười.

“Không cần, từ cánh rừng này đi về phía tây có một ngôi nhà nhỏ. Lúc trước cháu đã từng nhìn thấy, chỉ cần dọn dẹp sơ là có thể ở tạm được.”

Hoắc Trầm Vân ôm chặt Tể Tể.

“Vậy giờ chúng ta qua đó đi.”

Đạo diễn Mạc và những người khác không có ý kiến, lúc Bạch Nam Khê chuẩn bị đi qua dìu Kỷ Lăng còn đang bất tỉnh thì phó đạo diễn và nhà sản xuất đã vội vàng chạy tới.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free