Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1266:

Cho dù bây giờ cây hòe và cây liễu giúp họ thì họ cũng không dám nhìn lâu.

Hoắc Trầm Vân cúi người về phía cây hòe và cây liễu để bày tỏ sự cảm ơn, sau đó dẫn đám người đạo diễn Mạc đi về hướng của Tương Tư Hoành.

Một giờ sau, đám người Hoắc Trầm Vân đã đến một khu rừng bừa bộn và thỉnh thoảng nhìn thấy sỏi đá.

Ban đêm trời tối nên một số người đã dùng điện thoại để soi sáng.

Khi nhìn thấy trên một tảng đá vụn có viết “mộ của ai đó” thì cả đám người im lặng dừng bước.

“Chú Trầm Vân?”

Hoắc Trầm Vân đi ở đằng trước, phát hiện nơi sâu thẳm của khu rừng đã không còn âm khí.

“Tiểu Tương?”

Giọng nói kinh ngạc mừng rỡ của Tương Tư Hoành từ giữa không trung vang lên.

“Chú ba! Tể Tể, mọi người đến rồi!”

Dứt lời, Tương Tư Hoành xuyên qua tầng tầng lớp lớp cành lá giữa không trung và đến thẳng trước mặt Hoắc Trầm Vân.

Cậu ấy có mái tóc màu đỏ tự chuyển động dù không có gió, đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt trắng bệch và lộ ra hai chiếc răng nanh sắc nhọn nhuốm máu.

Đạo diễn Mạc và bốn người còn lại: “…”

Bình tĩnh!

Họ đã gặp qua cậu ấy rồi!

Tống Hoan và Trương Thủy chưa gặp qua Tương Tư Hoành ngay lập tức hét lên thảm thiết.

“Á á á!”

Tương Tư Hoành nhanh chóng nhìn sang hai người họ bằng đôi mắt đỏ tươi có lệ khí sôi trào.

Những chiếc móng tay dài màu xanh khẽ cử động, cổ họng phát ra những tiếng gầm nhẹ.

Tống Hoan và Trương Thủy cùng trợn mắt và ngã uỵch xuống đất ngất xỉu.

Hoắc Trầm Vân đã quen rồi.

“Tiểu Tương, Minh Tư và Nam Khê đâu?”

Tương Tư Hoành nhìn Tể Tể đang được chú ba ôm vào lòng trước. Sau khi thấy Tể Tể đang ngủ rất say thì cậu bé theo bản năng nén giọng nói ngây ngô xuống thấp hơn nhiều.

“Anh Minh Tư và anh Nam Khê đã tìm thấy Kỷ sư thúc, họ đang ở bên kia.”

Hoắc Trầm Vân ngẩng đầu lên nhìn về phía Tiểu Tương chỉ.

Cách quá xa nên anh ấy không nhìn thấy được gì cả.

Giọng nói ngây ngô của Tương Tư Hoành vẫn đè xuống rất thấp.

“Chú ba, cháu dẫn mọi người qua đó.”

“Được.”

Đạo diễn Mạc và bốn người còn lại nhìn Tống Hoan và Trương Thủy sợ đến ngất xỉu trên mặt đất, họ không còn cách nào khác phải chia hai người một cặp để đỡ người dậy đi theo đại đội.

Tương Tư Hoành đang hỏi Hoắc Trầm Vân.

“Chú ba, tại sao Tể Tể lại ngủ thiếp đi rồi? Có phải đã gặp phải chuyện gì không?”

Hoắc Trầm Vân gật đầu: “Bọn chú đã gặp phải Địa Long ở hồ chứa nước.”

Tương Tư Hoành nhanh chóng nheo mắt lại khi nghe thấy Địa Long.

“Chú ba, mắt Quỷ Vực chính là từ Địa Long.”

Thần kinh của Hoắc Trầm Vân trở nên căng thẳng.

“Tiểu Tương, cháu đã bắt được mắt Quỷ Vực chưa?”

Bách Minh Tư ở cách đó không xa nghe thấy tiếng động thì đi xuyên qua khu rừng nhỏ, bước tới chỗ họ.

“Chú Trầm Vân, mắt Quỷ Vực hiện đang ở giữa trán Kỷ sư thúc.”

Khi nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Tể Tể dù đang ngủ, Bách Minh Tư nhanh chóng bước đến trước mặt Hoắc Trầm Vân.

“Chú Trầm Vân, Tể Tể sao rồi?”

Hoắc Trầm Vân nhìn Tể Tể đang ngáy khò khò trong vòng tay mình, anh ấy mỉm cười cưng chiều để nén đi nỗi đau lòng trong mắt.

“Tể Tể nói buồn ngủ quá nên muốn ngủ một lúc, các cháu đừng lo lắng quá.”

Bách Minh Tư và Tương Tư Hoành đồng thời im lặng.

Tể Tể đã bị thương nặng!

****

Mấy người họ không nói thêm điều gì nữa, vô cùng hiểu ý mà đi tìm Bạch Nam Khê và Kỷ Lăng.

Kỷ Lăng đã hoàn toàn hôn mê, nhưng giữa lông mày lại mọc ra một khe mắt, trông như được cấy thiên nhãn vào giống trong phim truyền hình hay chiếu vậy.

Khe hở đó đóng chặt, ở giữa hơi gồ lên, bên trong có thứ gì đó đang chậm rãi chuyển động.

Bạch Nam Khê nhìn thấy đám người Hoắc Trầm Vân tới, ánh mắt lập tức rơi lên người Tể Tể đang nằm trong lòng của Hoắc Trầm Vân.

“Cậu ba Hoắc, Tể Tể làm sao vậy?”

Bách Minh Tư và Tương Tư Hoành đồng thanh nói.

“Tể Tể mệt nên ngủ rồi.”

Bạch Nam Khê: “...”

Bạch Nam Khê cũng không hỏi thêm, để ý thấy Hoắc Trầm Vân, đạo diễn Mạc và những người khác cứ nhìn chằm chằm vào giữa lông mày của Kỷ Lăng đang nằm trên mặt đất, anh ta ho khan một tiếng giải thích.

“Mắt Quỷ Vực đang khống chế linh hồn của Kỷ sư thúc. Nếu cưỡng ép lấy mắt Quỷ Vực ra thì Kỷ sư thúc có thể sẽ chết ngay lập tức.”

Hoắc Trầm Vân cau mày, nhìn chằm chằm Kỷ Lăng.

Không biết có phải vì máu Minh Vương của Tể Tể hay không, mà ngay từ cái nhìn đầu tiên anh ấy đã cực kỳ ghét Kỷ Lăng.

Cho dù trước kia họ chưa từng gặp nhau.

Cho dù lúc này đối phương vẫn còn hôn mê bất tỉnh.

Hoắc Trầm Vân bỗng nhìn về phía Bách Minh Tư.

“Các cháu tìm thấy anh ta ở đây à?”

Bách Minh Tư gật đầu: “Dạ.”

Giờ phút này Tương Tư Hoành đã quay trở lại dáng vẻ đáng yêu của ngày nào, có điều giọng nói vẫn có chút lạnh lùng.

“Lúc đó mắt Quỷ Vực muốn nuốt chửng ông ta, nhưng may mà chúng cháu đến kịp lúc.”

Bạch Nam Khê: “Mắt Quỷ Vực vì tự bảo vệ mình mà đã chui thẳng vào linh đài ở giữa lông mày của chú ấy, chúng tôi...”

Anh ta hít một hơi thật sâu, gương mặt lộ ra vẻ xấu hổ và bất lực.

Đạo diễn Mạc thở phào nhẹ nhõm.

“Tìm được người thì tốt, vẫn còn thở là được rồi.”

Phó đạo diễn: “Đúng đó! Đợi Tể Tể ngủ đủ giấc rồi, Tể Tể nhất định có thể cứu anh ta!”

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free