Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1265:

Cây hòe đúng là mạnh thật!

Tát đến mông của anh ấy đau quá!

Anh ấy mượn lực của Hứa Liệt để đứng dậy, nhưng không biết dưới chân đã giẫm phải thứ gì đó rồi trượt xuống, khiến cho Hứa Liệt không cảnh giác cùng rơi xuống hố.

Hứa Liệt nhanh chóng đứng dậy, còn A Vong thì đã đập đầu vào thứ gì đó cứng như đá, anh ấy không khỏi sờ đầu.

“Cái gì mà đau thế?”

A Vong dùng một tay xoa vết sưng to trên đầu, tay kia thì đào bới hố đất.

Dần dần, một bộ xương hoàn chỉnh đã hiện ngay trước mặt anh ấy.

A Vong: “Á á á á! Quỷ!”

Hứa Liệt: “…”

Đám người đạo diễn Mạc chạy tới: “…”

Hoắc Trầm Vân đang bế Tể Tể cũng đi tới, nhìn vào trong hố rồi bình tĩnh so sánh.

“A Vong, cậu nhìn lại xem chân phải của mình đang giẫm phải thứ gì.”

A Vong theo bản năng cúi đầu xuống nhìn chân phải.

“Á á á! Quỷ quỷ quỷ quỷ!”

Hứa Liệt cũng tê rần, nhanh chóng nhảy ra khỏi hố.

A Vong sợ đến tái mặt, liên tục lùi lại.

Đạo diễn Mạc và phó đạo diễn đưa tay ra kéo anh ấy lên, khi nhìn thấy hai cái đầu lâu và bốn năm chiếc xương trắng trong hố thì họ cũng sợ đến rợn tóc gáy.

“Trầm Vân, đây là…”

Hoắc Trầm Vân không nhìn thấy chút âm khí nào cả.

“Có lẽ là hài cốt của nạn nhân.”

Đám người đạo diễn Mạc câm lặng.

Nếu họ không phải theo hai nhà tài trợ nhí này đến thôn Quỷ Khóc thì lần này họ đã bị xóa sổ hoàn toàn rồi.

Vài năm sau, nếu có nhà thám hiểm nào đó may mắn đi đến đây thì sẽ phát hiện ra hài cốt của họ…

Hãy nghĩ đến cảnh tượng đó xem…

Đạo diễn Mạc và bốn người còn lại cùng lúc rùng mình.

Đặc biệt là đạo diễn Mạc, trước khi giám đốc Hoắc đến tìm ông ấy thì ông ấy và phó đạo diễn đã thống nhất địa điểm quay chương trình thám hiểm lần này sẽ là thôn Quỷ Khóc.

Thứ nhất là do thôn Quỷ Khóc rất nổi tiếng trong các chương trình thám hiểm, ngay cả khi không cần quảng cáo thì cũng đủ ấn tượng, cho nên họ không cần phải tốn thêm tiền.

Thứ hai là họ muốn một lần được nổi tiếng.

Chung quy thì họ đã quay nhiều năm thế rồi mà vẫn không ấm không nóng gì cả.

Tuy nói là đạo diễn, nhưng thật ra số tiền kiếm được còn ít hơn các diễn viên kém nổi.

Ai lại chẳng muốn một phát lập tức nổi tiếng chứ?

Diễn viên muốn, với tư cách là đạo diễn như họ thì càng muốn!

Nhưng nào ngờ đây chỉ mới đến thôn quan sát tình hình thôi, hầu hết ekip vẫn chưa đến đây thì họ đã suýt toi mạng hết rồi.

Đám người đạo diễn Mạc cùng lúc nhìn sang nhà tài trợ nhí đang ngủ say ngáy khò khò trong vòng tay của Hoắc Trầm Vân, họ lặng lẽ quỳ gối.

Cô bé đúng là con gái ruột của chủ nhân địa phủ!

Họ đã học hỏi được rất nhiều!

À!

Và cả cương thi!

Tiếp đó là Huyền Môn và người thông linh!

Trong khi đám người đạo diễn Mạc đang nhìn chằm chằm vào hài cốt và thở dài với nhiều tưởng tượng khác nhau thì Hoắc Trầm Vân đã kêu ngừng.

“Cành liễu, dừng lại đi.”

Các cành liễu đồng loạt dừng lại.

Có một cành liễu thon dài như thể vẫn chưa hả hê, sau khi lùi lại thì nó lại thò ra ngoài, quất thêm một phát mạnh vào mông của Tống Hoan và Trương Thủy đang đứng xếp hàng tay trong tay.

Tống Hoan và Trương Thủy bị cành liễu này quất đến ngã sấp xuống đất.

Hai người đàn ông to lớn ôm mông gào khóc.

“Hu hu hu! Đau đau đau!”

Hoắc Trầm Vân chẳng thèm nhìn họ.

Anh ấy lấy điện thoại ra, chụp vài bức ảnh gần hài cốt để xác định vị trí.

“Đi thôi, chúng ta đi tìm Tiểu Tương và những người khác.”

Đạo diễn Mạc và bốn người còn lại vội vàng đi theo.

Tống Hoan và Trương Thủy không biết Tiểu Tương là ai, thấy đạo diễn Mạc và bốn người còn lại không chút do dự đi theo nên họ cũng không dám nói thêm lời nào.

Họ sợ vào lúc bất cẩn, mình lại bị cành liễu đánh một trận tơi bời.

Mau đi, mau đi thôi!

Khi đi chưa được bao xa thì Hoắc Trầm Vân đang bế Tể Tể chợt dừng lại.

Đạo diễn Mạc cau mày: “Trầm Vân, sao vậy?”

Hoắc Trầm Vân: “Mọi người còn nhớ đường tới đây không?”

Đạo diễn Mạc và bốn người còn lại: “…”

Tống Hoan và Trương Thủy: “…”

Khó xử ghê.

Không ai nhớ cả.

Cỏ dại khắp nơi còn cao hơn họ, hơn nữa ai nấy đều nơm nớp lo sợ, đâu có thời gian để chú ý đường đi nằm ở đâu.

Những cành lá của cây hòe và cây liễu xào xạc vang lên.

Đám người Hoắc Trầm Vân vội vàng ngẩng đầu lên nhìn.

Mặc cho bầu trời tối đen như mực nhưng có một số cây liễu và cây hòe không cao lắm, họ có thể nhìn thấy các cành lá của cây hòe và cây liễu gần đó đều đang chỉ về một hướng.

A Vong: “E là cây hòe và cây liễu này đều đã thành tinh rồi… Ối!”

A Vong lại bị đánh thêm vài roi vào mông, anh ấy đau đến vội vàng che mông bịt miệng lại.

Anh ấy sai rồi!

Anh ấy không nói năng lung tung nữa.

Đạo diễn Mạc tối sầm mặt lại trừng mắt nhìn anh ấy.

“Từ giờ trở đi, cậu ngậm cái miệng mình lại!”

Phó đạo diễn: “Để tránh liên lụy đến mọi người!”

Nhà sản xuất: “Đúng!”

Hứa Liệt: “Tôi sẽ canh chừng cậu ấy! Nếu cậu ấy lại nói năng lung tung thì tôi sẽ đánh cậu ấy trước!”

A Vong: “…”

Tống Hoan và Trương Thủy có cái mông đau rát im lặng cúi đầu xuống và mím chặt môi.

Những cây hòe, cây liễu gì đó… trước khi họ gặp được nhóm người Hoắc Trầm Vân thì thỉnh thoảng sẽ có ma quỷ từ trong rừng xuất hiện.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free