Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1264:

Nhìn thấy Địa Long đã trở thành đống thịt nát ở cách đó không xa đang ngọ nguậy yếu ớt, đám người đạo diễn Mạc nhanh chóng nhắm mắt lại.

Họ vừa thầm lẩm bẩm rằng mình không nhìn thấy gì hết, vừa điên cuồng hát.

Họ quá yêu thích bài hát này!

Sức mạnh vô hạn!

Bảo toàn tính mạng!

Chỉ có Hoắc Trầm Vân luôn nhìn chằm chằm về phía Tể Tể.

Khi nhìn thấy làn sương mù dày đặc do Tể Tể biến thành đang dần trở nên nhạt đi, trái tim của anh ấy như thể bị một bàn tay to lớn vô hình bóp chặt vậy, gần như sắp không thể thở được.

Vào khoảnh khắc đầu của Địa Long đập xuống đất và vỡ thành thịt băm thì bàn tay sương mù dày đặc to lớn quét qua mặt đất.

Mặt đất sạch sẽ, chỉ có mặt đất ẩm ướt và những cành lá bị gió lạnh thổi bay.

Làn sương đen lại nhạt hơn, Hoắc Trầm Vân nhanh chân chạy đến chỗ làn sương đen.

Những cây hòe và cây liễu cũng không ngăn cản nữa, thậm chí chúng còn theo mặt đất vươn dài đến chỗ làn sương đen.

Làn sương đen đã nhạt đi rất nhiều đột nhiên biến mất, Tể Tể có sắc mặt trắng bệch và khóe miệng đầy máu cuối cùng cũng xuất hiện ở giữa không trung.

Hoắc Trầm Vân vội vàng chạy tới.

“Tể Tể!”

Tể Tể hít thở nặng nề và hạ cánh chính xác vào vòng tay của chú ba, giọng nói ngây ngô vô cùng yếu ớt.

“Chú ba, Địa Long đã… bị Tể Tể tiêu diệt rồi!”

Hoắc Trầm Vân ngân ngấn nước mắt, sụt sịt để nước mắt chảy ngược lại vào trong.

“Chú ba đã thấy hết rồi, Tể Tể rất rất rất giỏi!”

Tể Tể mỉm cười ngây ngô.

Khi cô bé định nói thêm gì đó thì mí mắt sắp không thể mở được nữa.

Hoắc Trầm Vân sợ đến cả người bắt đầu run rẩy.

“Tể Tể?”

“Tể Tể?”

Tể Tể cố gắng nhướng mí mắt lên, nhìn thấy chú ba đang khóc bù lu bù loa thì cô bé giật mình.

Đôi mắt đột nhiên mở to.

“Chú ba, chú sao vậy?”

Hoắc Trầm Vân: “Tể Tể, vết thương của cháu có phải rất nặng không? Chúng ta sẽ lập tức rời khỏi đây và quay về tìm cha Minh Vương của cháu, được không?”

Ngay khi nghe thấy vậy thì Tể Tể lập tức cười ngây ngô.

“Không có, không có, Tể Tể trước đó quả thật bị trọng thương, nhưng vừa nãy đã nuốt chửng Địa Long nên bây giờ cháu thấy khá hơn rất nhiều.”

Nói đến đây, Tể Tể hơi lúng túng.

Cô bé giơ bàn tay nhỏ mũm mĩm lên, giải thích với Hoắc Trầm Vân bằng giọng nói ngây ngô.

“Chỉ là… chú ba ơi, bây giờ Tể Tể rất buồn ngủ~”

Địa Long kia vốn là yêu quái, mà cũng không biết tại sao nó lại chết.

Sau khi chết, nó tiếp tục hút âm khí để tu luyện và trở thành quỷ tu.

Nó cứ mãi cố thủ ở hồ chứa nước này, giết hại nhiều sinh mạng nên âm khí rất mạnh.

Âm khí càng mạnh thì càng bổ cho cô bé.

Cô bé quả thật bị thương nặng, cho nên tốc độ tiêu hóa hấp thu Địa Long sẽ chậm hơn rất nhiều.

Hoắc Trầm Vân lo lắng vội vàng gật đầu.

“Thế Tể Tể ngủ đi, chú ba bế Tể Tể, Tể Tể cứ ngủ một giấc thật ngon.”

Tể Tể lại nghĩ tới mắt Quỷ Vực.

Hoắc Trầm Vân thấy cô bé cau mày, rõ ràng là đang lo lắng điều gì đó nên anh ấy lập tức lên tiếng.

“Tể Tể đừng lo, nếu thật sự lại gặp phải ma quỷ thì có chú ba ở đây, chú ba sẽ bảo vệ tốt cho đám người đạo diễn Mạc.”

Tể Tể nghĩ đến việc trong người chú ba đang mang dòng máu Minh Vương của mình.

Nếu chú ba thật sự gặp phải nguy hiểm, dù cô bé có ngủ sâu đến mấy thì cô bé cũng sẽ bị máu Minh Vương đánh thức.

“Được thôi ~ Chú ba vất vả rồi ~”

Hoắc Trầm Vân gồng cổ, không nói gì hết.

Anh ấy sợ mình sẽ nức nở ngay khi mở miệng.

Hoắc Trầm Vân nhẹ nhàng lau đi vết máu trên khóe miệng Tể Tể, anh ấy lại ôm cô bé vào lòng.

Chẳng mấy chốc thì phát ra tiếng ngáy khò khò của Tể Tể trong vòng tay.

“Khò ~”

“Khò ~”

Hoắc Trầm Vân đột nhiên thở phào nhẹ nhõm khi nghe thấy tiếng ngáy.

Anh ấy sợ Tể Tể sẽ mất đi hơi thở ngay khi chìm vào giấc ngủ.

Đám người đạo diễn Mạc vội vàng chạy tới.

“Trầm Vân, Tể Tể sao rồi?”

Hoắc Trầm Vân cười nói với hai mắt đỏ hoe.

“Tể Tể mệt rồi nên đã ngủ thiếp đi.”

Đám người đạo diễn Mạc: “…”

Tống Hoan và Trương Thủy lại trở nên lo lắng bất an.

“Tể Tể ngủ rồi, chúng ta… vậy chúng ta làm sao ra khỏi đây?”

Hoắc Trầm Vân mặt không cảm xúc nhìn họ.

“Đi theo chúng tôi!”

Đạo diễn Mạc cũng gật đầu theo: “Đúng! Đừng nghĩ ngợi lung tung nữa, cứ đi theo chúng tôi là được!”

Tống Hoan và Trương Thủy vẫn thấp thỏm.

“Nhưng các người…”

Hoắc Trầm Vân nheo mắt lại, chợt nói.

“Cành liễu, quất hai người này vài nhát cho tỉnh táo đi!”

Đám người đạo diễn Mạc trợn to mắt, trong mắt đầy vẻ bối rối.

Kết quả vào giây tiếp theo, vô số cành liễu vươn tới đây rồi bay lên không trung, quất mạnh vào mông của Trương Thủy và Tống Hoan.

Trương Thủy và Tống Hoan đau đớn kêu gào.

“Á á á! Anh Hoắc ơi, chúng tôi sai rồi!”

Không biết đây là lần thứ mấy đám người đạo diễn Mạc trợn mắt há hốc mồm.

****

A Vong mím môi và thử hét lớn.

“Cây hòe, tát họ!”

Âm khí từ khắp nơi nổi lên, Tống Hoan và Trương Thủy da đầu tê dại.

Sau đó, đám người đạo diễn Mạc nhìn thấy người bị cành cây hòe tát bay lại là A Vong!

Hứa Liệt vội vàng đi tới kéo anh ấy.

“A Vong, cậu thế nào rồi?”

A Vong rơi xuống cái hố cách đó ba mét, anh ấy theo bản năng đưa tay ra xoa mông.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free