Minh Vương, Tể Tể Ba Tuổi Rưỡi (Dịch) - Chương 1263:
Hoắc Trầm Vân lại muốn sang chỗ của Tể Tể, nhưng lại có cành liễu đưa xuống trói lấy chân của anh ấy, đồng thời có những rễ cây hòe từ dưới đất chui lên xếp thành hàng chặn ở trước mặt anh ấy.
Hoắc Trầm Vân: “…”
Đây là không cho anh ấy đi qua đó.
Nhưng vết thương của Tể Tể rõ ràng càng lúc càng nặng.
“Tể Tể!”
Tể Tể hóa thành làn sương đen phát hiện sức mạnh của mình càng lúc càng yếu, mà Địa Long thì từ một con biến thành bốn con.
Lúc này cô bé mới nhớ ra rằng mặc cho Địa Long có bị cắt thành bao nhiêu khúc thì nó vẫn có khả năng tái sinh.
Cho nên hành vi chém đứt Địa Long theo bản năng của cô bé là không đúng!
Điều đó tương đương với việc cho Địa Long có thêm nhiều trợ giúp!
Khi nhận ra điều này, Tể Tể chắc chắn rằng các cây hòe và cây liễu đều đang bảo vệ đám người chú Mạc thì cô bé dứt khoát thu hồi lại sức mạnh hoàng quyền tuyệt đối.
Sau đó, cô bé tích tụ toàn bộ sức mạnh trong người lại để quấn lấy những con Địa Long muốn thoát khỏi vòng vây của mình.
Đã không thể chém giết, vậy thì cuộn thôi!
Cuộn hết bốn con lại với nhau thì không sợ chúng có thể trở nên nhiều hơn.
Cô bé muốn cuộn bốn con Địa Long này thành một cái bánh lớn!
Sau đó ném vào chảo dầu chiên đến giòn tan như chúa tể Quỷ Vực!
Địa Long nhận ra sức mạnh của Minh Tể Tể đột ngột tăng lên đáng kể, thế là chúng theo bản năng bỏ chạy tứ tán.
Tể Tể hóa thành sương mù dày đặc lập tức biến ra hai bàn tay sương mù dày đặc khổng lồ, bắt đầu cuộn bốn con Địa Long từ ngoài vào trong như gió cuốn mây tan.
Địa Long: “…”
****
Địa Long điên cuồng bỏ chạy.
Cơ thể của chúng vốn to lớn, một con Địa Long gần như chiếm đi hai phần ba không gian hồ chứa nước.
Bốn con Địa Long cũng có kích thước như nhau, hồ chứa nước hoàn toàn không thể chứa được chúng. Cơ thể to lớn của chúng ngọ nguậy khắp bốn phía, bên phía đám người Hoắc Trầm Vân cũng không tránh khỏi.
Tể Tể cuốn nhanh hơn, kẻo cơ thể to lớn của Địa Long trực tiếp nghiền nát đám người chú ba thành bánh thịt.
Hoắc Trầm Vân nhìn cảnh tượng này, ai nấy gần như sắp chết lặng.
Hội chứng sợ vật khổng lồ này sẽ không bao giờ được chữa khỏi!
Và cả siêu năng lực của nhà tài trợ nhí cũng liên tục làm mới kiến thức của họ!
Con gái của Minh Vương, đúng là…
Khiến họ trợn mắt há hốc mồm hết lần này đến lần khác.
Chấn động linh hồn!
Địa Long điên cuồng gào thét.
Đôi mắt lạnh lùng ngân ngấn nước mắt máu đột nhiên dán chặt vào đám người Hoắc Trầm Vân.
Minh Tể Tể đã thu hồi sức mạnh hoàng quyền tuyệt đối, chúng hoàn toàn không cần kiêng dè đến quy luật sức mạnh nữa.
Thế là bốn con Địa Long điên cuồng lao về phía đám người Hoắc Trầm Vân, định làm vậy để kéo dài thời gian.
Nhưng sức mạnh của Minh Tể Tể quá mạnh mẽ!
Cô bé rõ ràng đang bị thương nặng nhưng chúng vẫn không phải là đối thủ của cô bé!
Địa Long rất hối hận!
Nếu sớm biết như vậy thì chúng nên dứt khoát bỏ chạy khi bị tách làm bốn, chứ không phải muốn nhân cơ hội nuốt chửng đối phương.
Lúc này, tiến hay lùi cũng không được, mà còn bị bao vây cuộn làm bánh…
Nó không cam lòng!
Cho nên bốn cặp mắt đỏ ngầu, lao tới chỗ đám người đạo diễn Mạc bằng tốc độ nhanh nhất.
Đôi mắt khổng lồ đầy vẻ chết chóc nhìn nhau với những cặp mắt của đám người đạo diễn Mạc, thế là đám người đạo diễn Mạc gân giọng gào thét.
“Đoàn kết là sức mạnh! Đoàn kết là sức mạnh!”
“Sức mạnh này là sắt!”
“Sức mạnh này là thép!”
…
Bảy tám người đã hát vang lên với khí thế của hàng trăm người.
Những giọng điệu vang dội mạnh mẽ đó giống như những cây búa vô hình đập mạnh vào đầu bốn con Địa Long, khiến cho chúng đinh tai nhức óc và kích thích thần kinh của chúng.
Bức tường rào khổng lồ do những cành cây hòe và cây liễu tạo nên chặn ở phía trước, còn phía sau thì có Hoắc Trầm Vân mang trong mình máu Minh Vương, bốn con Địa Long gần như điên cuồng.
“Grào!”
Gầm lên một tiếng, đám Địa Long vẫn chọn cách lao về phía đạo diễn Mạc và những người bình thường khác.
Nhất là Tống Hoan và Trương Thủy, hai người gánh chịu đầu tiên.
Trước đó họ từng bị quỷ ám nên lúc này dương khí không đủ, cho dù họ đã dốc hết toàn bộ sức lực ra hát thì giọng hát của họ vẫn là nhỏ nhất trong đám đông.
Bốn con Địa Long chia ra thành hai cặp và gần như đồng thời muốn cắt đuôi để bảo toàn tính mạng.
Tể Tể thấy bốn con Địa Long đang cố lao về phía Tống Hoan và Trương Thủy, bàn tay sương mù dày đặc to lớn nhanh chóng như chiếc quạt lá tát vào đầu của bốn con Địa Long.
Vài tiếng “rầm” lớn vang lên, cái đầu to như tảng đá của bốn con Địa Long từ giữa không trung đập mạnh xuống đất.
Tống Hoan và Trương Thủy nhìn đến giật mình và đầu óc trống rỗng.
Đám người đạo diễn Mạc ở bên cạnh vừa hát vừa nhanh chóng kéo hai người chạy về những cây hòe và cây liễu.
Đùng rầm rầm!
Đùng rầm rầm!
Cái đầu khổng lồ của Địa Long đập mạnh vào chỗ đám người Tống Hoan vừa đứng.
Máu bắn tung tóe!
Lập tức trở thành đống thịt nát!
Đám người đạo diễn Mạc nhìn thấy cảnh tượng đó, lập tức cảm thấy dạ dày sôi trào các kiểu.
Nhưng họ đã ói suốt chặng đường nên hiện giờ dạ dày trống rỗng.
Ngoài ra, họ còn lo lắng Địa Long sẽ sống lại nên ai nấy đều cố gắng kiềm chế cái dạ dày đang sôi trào các kiểu, họ vẫn ngẩng đầu gân giọng lên hát.